|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
hồ nhiều năm, cả quỷ lẫn người đều không lạ, thần thánh kiểu gì cô cũng bắt mạch ra ngay, cô không phải loại nữ sinh thơ ngây chưa biết vị đời. Không hiểu tại sao bây giờ cô rất sợ tiếp xúc với những người có vẻ ngoài lạnh lùng, nội tâm bí hiểm. Loại người đó mới đáng sợ, rất kìm chế, rất khó động lòng, tựa như trời sập mặt cũng không biến sắc, nhưng chỉ cần lơ đãng một chút là bị họ lôi vào vực xoáy, chết thế nào cũng không biết.
Chương Kiến Phi không phải kiểu người đó. Mặc dù anh cũng điềm tĩnh, lịch duyệt, nhưng tinh tế, dường như làm bất cứ việc gì cũng đều để nói rõ suy nghĩ trong lòng. Nhưng anh luôn u uẩn, phiền muộn, đều bởi vì người anh yêu không hiểu anh, cô không nhìn thấy tấm lòng anh, hoặc coi nhẹ tấm lòng anh, đó là nguồn gốc nỗi khổ của anh. Nhưng Triệu Thành Tuấn này cơ hồ quá thận trọng, như sợ người khác biết suy nghĩ của mình. Mao Lệ thầm nghĩ, dù anh có là ông hoàng châu Âu, tôi cũng không màng.
Nghĩ đến ngày xưa, mỗi lần cô buồn bực, không vui Chương Kiến Phi đều lặng lẽ lùi sang một bên, chỉ cần cô không nói, anh có thể ngồi ở phòng khách đến sáng. Ngày hôm sau ngủ dậy, trên bàn đã có bữa sáng anh chuẩn bị sẵn, đầu giường còn có bó hoa tươi vừa hái trong vườn, vẫn còn hơi sương, trên đó gài mẩu giấy viết: Em yêu, tâm trạng khá hơn chưa?
Cô thường uể oải ươn vai, coi như không có chuyện gì xảy ra. Những ngày như thế, những gì đã có, tưởng là đương nhiên, khi mất đi mới biết, thì ra mình chẳng có gì, không còn gì hết. Chắc chắn bị tổn thương cùng cực, anh mới kiên quyết ra đi, không cần cô, mặc cô khóc lóc cầu xin, anh cũng không chút động lòng. Bây giờ nghĩ lại, những vấp váp, yêu hận buồn đau, lưu luyến vẫn còn đó, vẫn hiện hình, vang vọng, nhưng tất cả đã không thuộc về cô nữa. Còn nhớ sau lễ cưới không lâu là sinh nhật anh, tiệc mừng vô cùng náo nhiệt đông vui, mọi người thi nhau đốt nến, giục anh cầu nguyện. Anh cầu nguyện gì? Lúc đầu anh không chịu nói, về sau nói riêng với cô, Mao Mao, anh cầu mong chúng ta mãi mãi bên nhau.
Thật dại khờ, ở đời làm gì có mãi mãi, hạnh phúc chỉ là ánh pháo hoa trên không, tan biến trong chớp mắt, vừa rực rỡ chói lòa đã lập tức tiêu tan vô hình vô ảnh.
Đúng vậy, vô hình vô ảnh.
Hai ngày sau, Triệu Thành Tuấn gửi tin nhắn, tiền đã chuyển vào tài khoản của cô, bảo cô kiểm tra.
Mao Lệ chẳng buồn hồi âm, đến tối, anh lại nhắn: “Tôi đã chuyển đến Hải Thiên Uyển, biển rất đẹp, bầu trời sao rất đẹp, cô có nhìn thấy biển dưới trời sao?”
“Anh có nhìn thấy biển dưới trời sao?”
Như một hồi âm…
Chuyện cũ ập về như bão tố. Mao Lệ nằm trên chiếc giường êm ái, nhắm mắt, cảm giác toàn thân mỗi lúc một nhẹ, tiếng sóng từ vùng quê xa xăm dần dần lan đến tai cô, có cả tiếng chim hải âu, quen thuộc vô chừng. Cô thấy mình bập bềnh trên mặt biển, bầu trời xa thẳm, sao chưa mọc, ráng chiều đỏ thẫm như màu hoa hồng rực cháy nửa bầu trời… lần đầu tiên nằm trên chiếc giường rộng thênh thang trong Hải Thiên Uyển, Mao Lệ hỏi Chương Kiến Phi: “Sao anh biết em thích ngắm sao?”
Chương Kiến Phi mỉm cười, “Em không nhớ ư? Có lần em hỏi, anh có nhìn thấy biển dưới trời sao, lúc đó anh nghĩ, nhất định em rất thích ngắm sao.”
Lâu như vậy, anh vẫn nhớ câu đó.
Mao Lệ chỉ thấy bàng hoàng…
Từ lúc quen đến lễ cưới chưa quá nửa năm, nhưng nghĩ lại vẫn thấy mơ hồ, rõ ràng đã xảy ra rất chân thực, nhưng lại cảm giác như một giấc mơ. Hồi đó Mao Lệ thường giật mình tỉnh giấc trong đêm, nhìn người bên gối, luôn phải mất một lúc mới nhận ra mình đã kết hôn, đúng, đã kết hôn… có lúc ăn cơm hoặc đang làm việc gì, cô luôn ngây người nhìn Chương Kiến Phi, tự nói với mình, người này là chồng mình, mình đã lấy anh, phải sống suốt đời với anh, suốt đời, rất dài…
Khi cha biết cô sẽ kết hôn, hỏi cô: “Con có chắc sẽ không hối hận?”
Mao Lệ trả lời dứt khoát: “Vâng, không hối hận.”
Nhưng hôm tổ chức hôn lễ, khi chiếc nhẫn kim cương từ từ luồn vào ngón tay, xung quanh là hoa tươi, và vụn giấy màu rắc như mưa, cô đã hối hận, bởi vì cô không thể xác định mình có yêu người đàn ông đó hay không, cô lấy anh giống như “trả nợ”. Còn anh xúc động ôm chặt cô nghẹn ngào, “Mao Mao, cuối cùng anh đã làm được một việc hài lòng nhất trong đời.”
Đêm tân hôn, tại phòng trăng mật ở một khách sạn Thượng Hải, dưới ánh đèn ngủ màu hồng, anh ngắm cô rất lâu, xoa đầu cô, nghịch tai cô, hôn chóp mũi cô, hít mùi hương ngây ngất trên cơ thở cô, giống như sở hữu một báu vật quý giá không nỡ chạm vào, lại sợ sẽ biến đi trong chớp mắt, anh cứ hỏi cô mãi: “Mao Mao, đây là thật ư?”
Lúc đó Mao Lệ nhìn anh, lòng cũng thầm hỏi, đây là thật ư? Cuộc hôn nhân đến quá đột ngột, cô chưa hề chuẩn bị đầy đủ tâm lý, ánh mắt anh khiến cô hơi hoảng, nụ hôn của anh khiến cô sợ hãi, tất cả những thứ anh trao cô đều quá mãnh liệt, giống như một thỏi sô cô la đặc quánh không tan, cô không thoát được, chỉ thấy ngột thở. Tâm trạng cô do vậy rất xấu, buồn vui thất thường, vô duyên vô cớ tìm anh trút giận, mới chưa hết tuần trăng mật, quan hệ hai người đã lạnh như băng.
Khi cô tức giận, anh đứng một mình hút thuốc ở ban công, quay lưng về phía cô, giọng nhỏ trầm, cơ hồ run run tự hỏi: “Có phải mình đã sai lầm…”
Thực ra quá trình quen Chương Kiến Phi rất đơn giản, Chương Kiến Phi là bạn cùng trường với anh trai Mao Lệ hồi còn du học ở Anh, sau khi tốt nghiệp Mao Tấn về nước giúp cha công việc kinh doanh, Chương kiến Phi đến Thượng Hải vì chuyện làm ăn, Mao Lệ quen anh qua Mao Tấn.
Ở Thượng Hải Mao Tấn sống như ông hoàng, có hẳn một phòng chứa quần áo, phòng giải trí, phòng xem phim, nghe nhạc, không thiếu thứ gì, lại còn có một kho xe riêng, hai người giúp việc, một cuộc sống quá an nhàn vương giả. Mẹ Mao Lệ lên Thượng Hải chứng kiến, mặc dù không cam lòng, nhưng đành bó tay trước hiện thực tàn khốc, con gái đi theo bà phải chịu khổ từ nhỏ, cả năm không được mặc bộ quần áo mới, đánh mất cái bút chì còn bị đánh, bà không có quyền bắt con sống khổ mãi.
Vậy là cuối cùng bà đồng ý để Mao Lệ lên Thượng Hải học đại học, ơn trời, Mao Lệ lại thi đỗ đại, không cần cha cô bỏ tiền mua. Ít nhiều cũng khiến mẹ cô hãnh diện. Mao Lệ là báu vật của cha và anh, đi đến đâu họ cũng tranh nhau đưa cô đi cùng, Mao Lệ trở thành thiên kim tiểu thư nổi tiếng của trường đại học F. Có một dạo, muốn trải nghiệm cảm giác mới mẻ, cô chuyển vào sống trong ký túc xá. Cha cô hàng ngày sai giúp việc mang đến trường cho cô đồ ăn ngon, quần áo đã là ủi phẳng phiu, cô chỉ hắt hơi cũng có người báo với ông. Anh cô càng vô nguyên tắc, có lúc cô đang học trên giảng đường
cũng gọi ra ngoài đi chơi, dạy chơi goll, cưỡi ngựa, đua xe, buổi tối chưa chơi đến một, hai giờ sáng chưa đưa cô về trường. Những ngày đó thật
quá ngông cuồng, Mao Lệ chơi quen, bài vở xao nhãng, mỗi kỳ thi môn nào cũng nợ, nhưng không hề ảnh hưởng đến mơ ước lý tưởng của cô___lấy chồng.
Quen Chương Kiến Phi, rõ ràng càng đẩy nhanh tiến trình thực hiện ước mơ đó. Có điều người cô muốn lấy hồi đó không phải là Chương Kiến Phi, hồi đó cô đã có bạn trai, cũng là sinh viên cùng trường, tên là Ngô Kiến Ba, nghiên cứu sinh khoa Vật lý. Có thể nói, chàng nghiên cứu sinh nghèo đến từ vùng núi xa xôi có ngoại hình rất bình thường đó đã dạy cô bài học vỡ lòng về tình yêu, mà lại là “bài học” xương máu. Mao Lệ đi lại với anh ta, làm nổ mắt tất cả bạn bè người quen trong trường. Cũng cần nói thêm, những chàng theo đuổi cô hồi đó có thể xếp một hàng dài từ thư viện ra tới cổng trường, thiên kim tiểu thư, trẻ đẹp khả ái, chỉ cần được nói với cô vài câu đã là giấc mơ của bao chàng sinh viên.
Nhưng con người luôn lạ lùng như vậy, Mao Lệ cũng không biết dây thần nào của mình trục trặc, lại để mắt đến anh chàng nghèo suốt ngày lầm lì không nói một câu, cô đương nhiên biết khoảng cách giữa cô và Ngô Kiến Ba. Qua những ánh mắt kinh ngạc của bạn bè, cô biết lựa chọn bạn trai của cô rõ ràng quá bất thường, chọn mãi, cuối cùng chọn đúng một con “gà bốn mắt” (Ngô Kiến Ba cận thị nặng). Mao Lệ chỉ cười, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối phó với mọi châm chọc dèm pha của bạn bè. Từ nhỏ cô đã là kiểu người bảo một đằng nhất định làm một nẻo, câu nói, tính cách quyết định số phận, quả không sai.
Mao Lệ sở dĩ chọn Ngô Kiến Ba là do tính khí ương ngạnh bẩm sinh, càng bị bạn bè phản đối, gia đình càng ngăn cản, cô càng bất chấp. Kết quả bị Ngô Kiến Ba lừa cả tình lẫn tiền, anh ta không chỉ giấu cô đính hôn với người yêu ở quê nhà, mà còn vung tay tiêu tiền của cô. Mao Lệ vốn hào phóng không chỉ lén cho tiền, còn để phần anh ta tất cả những đồ ăn ngon cha cô đưa vào, khiến Mao Tấn tức điên, một lần Mao Lệ bị Ngô Kiến Ba làm cho tức phát khóc, anh giận tím mặt, nhờ người tìm gã đánh cho một trận. Mao Lệ biết tin, đi tìm anh trai hỏi tội. Lúc đó Mao Tấn đang cùng bạn bè tụ tập hát hò, Mao Lệ đột nhiên xông vào, đấm đá anh túi bụi, trong lúc hỗn loạn, vớ cái gạt tàn ném vào mặt anh. Lúc đó nhìn thấy Mao Tấn mặt đầy máu, cô quá hoảng sợ, được một chàng trai mặc sơ mi trắng kéo ra ngoài, đẩy lên một chiếc xe nhỏ đỗ bên đường. Lúc đó thấy anh trai chảy nhiều máu như vậy, cô vừa sợ vừa ân hận gào khóc đến mệt lả,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




