watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11760 Lượt

có mưa.

Mưa ở Nam Ninh nhanh đến, nhanh đi. Mao Lệ thích nhất bầu trời sau cơn mưa, sạch bóng tinh khôi như được thanh rửa. Bầu trời Nam Ninh sau cơn mưa càng diệu kỳ, xanh thẳm và chói lọi như một viên ngọc bích khổng lổ, vạn vật dưới bầu trời đều sáng láng, rạng rỡ, rặng cây xanh mướt mỡ màng như vẫn đang giữa mùa xuân.

Thời tiết như vậy, lòng người nên vui mới phải, nhưng cô lại ngao ngán vô chừng, điệu nhảy tối qua với Dung Nhược Thành có lẽ đã lan truyền khắp nhà xuất bản. Lòng buồn bực, lại thêm cảm cúm, cô quyết định gọi điện cho Bạch Hiền Đức xin nghỉ. Không ngờ chị ta đồng ý ngay, còn nói thêm: “Em biết không, hôm nay sếp Dung bước đi như lướt trên mấy, mặt phơi phới sắc xuân…”

Mao Lệ tắt máy.

Cô hận mình muốn chết, tối qua đã biết là người ta chăng lưới mà vẫn lao vào. Lần này thì không còn là tin đồn nữa, không biết chuyện sẽ còn ầm ĩ đến đâu. Hôm sau Bạch Hiền Đức gọi điện thông báo có phó tổng biên tập mới, tên là Chu Dụng, hai ngày nữa sẽ chính thức nhậm chức. Dung Nhược Thành thay thế chức vụ của Hứa Mậu Thanh, trở thành tổng biên tập, ngang cấp với giám đốc nhà xuất bản.

Bạch Hiền Đức xuýt xoa trong điện thoại: “Một nhân vật rất tầm cỡ! Lại còn trên tiến sỹ! Cừ lắm, cừ lắm, văn chương đầy mình, xuất khẩu thành thơ…”

Hôm Mao Lệ đi làm, nhìn thấy phó tổng mới, không khỏi trố mắt, quả nhiên là “tầm cỡ”. Thân hình đó lớn bằng ba người cô chập lại. Thì ra “tầm cỡ” mà Bạch Hiền Đức nói chính là ám chỉ ông ta đầu to mình lớn. Chu Dụng đích thân đến phòng chào Mao Lệ, trước tiên là hồ hởi bắt tay, sau đó nheo nheo con mắt trí tuệ, chậc lưỡi xuýt xoa: “Đã sớm nghe sếp Hứa ca ngợi nhà xuất bản chúng ta có một giai nhân tuyệt thế, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư tluyền!”

“Đâu có, đâu có…” Mao Lệ hiếm hoi tỏ ra khiêm tốn. Bàn tay mập ú của Chu Dụng xứng đáng được gọi là tay gấu, vỗ vỗ vai Mao Lệ: “Tôi đã xem những bản thảo cô đề xuất trước đây, rất tốt, đáng trọng dụng!”

Sau đó Mao Lệ đến văn phòng của sếp mới báo cáo công việc hiện đang phụ trách, sau chiếc bàn làm việc cũ, bây giờ là một người mới, thân hình to mập, khuôn mặt lạ, khiến cô nhất thời không quen.

“Thế nào, không quen hả?” Chu Dụng cười tít mắt, ánh mắt như dao, vừa liếc qua nhìn đã thấu tâm trạng Mao Lệ: “Không sao, dần dần sẽ quen.” Nói đoạn, ông ta lấy ra một tập tài liệu, giở vài trang rồi nói: “Mấy hôm rồi tôi đã xem kỹ công việc trưởng phòng Dung bàn giao, phát hiện một sáng tác không tồi, nhưng không thấy triển khai, tôi vừa hỏi Dung Nhược Thành, ông ấy bảo cô biết.”

“Sáng tác nào?” Mao Lệ hỏi thẳng.

“Trương Phan, anh ta có một bản thảo chuyển cho nhà xuất bản chúng ta, tôi đã xem, rất được. Nhưng vừa rồi tôi liên hệ, anh ta nói đã chuyển cho nhà xuất bản khác.”

Mao Lệ vừa nghe tên Trương Phan đã thở hắt ra, thật tệ hại! Dạo trước nếu anh ta không tố cáo, sếp Dung đã không bắt cô viết kiểm điểm, từ đó sẽ không dẫn đến hàng loạt sự cố, tai hại nhất là gây ra tin đồn giữa cô và Dung Nhược Thành… Bây giờ vừa nghe nhắc cái tên đó, mối hận chưa kịp bùng lên, câu tiếp theo của Chu Dụng lại làm cô suýt ngừng thở: “Bây giờ tôi giao cho cô nhiệm vụ, cô đi Thượng Hải một chuyến, bất luận dùng biện pháp nào, cô nhất thiết phải lấy lại được bản thảo đó của Trương Phan mang về đây cho tôi, nếu không mang về được, cô cũng đừng quay lại, hiểu ý tôi không? Bằng mọi giá! Tôi không quan tâm quá trình, chỉ cần kết quả!”

“Nhưng…”

“Đừng nói ‘nhưng’ với tôi, trước mặt tôi không bao giờ có chữ đó, Mao Lệ, cả cô cũng không nên nói.”

Chu Dụng quả nhiên khác người. Trước đây Mao Lệ tiểu thư nhiều lúc khiến sếp Dung đau đầu, nhưng sếp mới thì khác, quả thực không dễ chơi. “Cho cô thời gian nội trong hai tuần phải mang được bản thảo về, thời gian vậy là khá thoải mái, đúng không?”

Trời đất! Lại còn thoải mái…

Mao Lệ không biết mình ra khỏi phòng ông ta thế nào, chỉ cảm thấy kêu trời không thấu, kêu đất không hay, thất thểu trở về phòng, lao người lên chiếc đi văng rên hừ hừ.

Không có cách nào khác, sếp mới uy nghiêm, không phải là Dung Nhược Thành, Mao Lệ ngoan ngoãn thu dọn đồ, ngay buổi chiều về Bắc Hải, chuẩn bị từ Bắc Hải đi Thượng Hải. Cô vốn có thể đi thẳng Thượng Hải, nhưng vừa gọi điện cho mẹ, biết cô đi Thượng Hải, bà nhất quyết bắt cô về nhà, nói là có thứ muốn cô mang đi. Cô chỉ có hai tuần lễ, đi vòng vo như vậy rất lãng phí thời gian, nhưng đành bó tay.

Rất không may, đến Bắc Hải được biết chuyến bay bị hủy, nghe nói do có bão. Hỏng rồi, đợi bão đi qua, ít nhất cũng mất hai ngày. Mao Lệ thầm nghĩ cứ rềnh rang thế này, làm sao hoàn thành nhiệm vụ đây. Tất cả đều tại mẹ, chỉ vì muốn cô mang đi bình củ cải dầm mà làm lỡ cả việc của cô. Mấy món dầm không nói cũng biết, chắc là gửi cho cha, cha kinh doanh nhà hàng, sơn hào hải vị trên trời dưới bể còn thứ gì chưa chán, ông ấy còn muốn ăn mấy món củ cải dầm, bắp cải dầm ớt của mẹ chắc?

Nhưng ý mẹ đã vậy, cô đành vội bê bình củ cải dầm ở cửa bếp ra ngoài: “Con đi tìm cái hộp đóng kín, nếu không họ chưa chắc cho mang đi. Bây giờ người ta kiểm tra vệ sinh an toàn rất nghiêm.”

Mẹ bỏ dao xuống, chạy đi tìm hộp giấy, vừa vội vàng vừa lẩm bẩm lo lắng: “Thế là thế nào, thế là thế nào, không được mang theo người, ngộ nhỡ bị trộm mất thì sao?”

Mao Lệ bật cười, cảm thấy mẹ rất đáng yêu, trên máy baykhông biết có ai rỗi việc đến mức đi ăn trộm bình củ cải dầm của bà không.

Ơn tròi, Bắc Hải ở vùng ven bão, không bị ảnh hưởng lắm. Nhưng gió vẫn rất mạnh, thuyền bè cấm ra khơi, bác Hoàng đành ở nhà, cùng mẹ đóng gói bình củ cải dầm. Đề phòng bị vỡ, hai người còn lót trấu và giấy vụn, lấy dây thừng buộc chắc chắn mới yên tâm.

Mao Lệ nhìn cái “bánh gói” đồ sộ đó, nhăn mặt: “Mẹ buộc thế này dù máy bay có rơi cũng không vỡ được.” Nói xong cô liền bị mẹ cốc vào đầu một cải: “Phủi phủi, dại mồm dại miệng!”

Mẹ cô xưa nay vốn mê tín, con cái nói năng không cẩn thận là bị ăn đòn. Chưa kịp ăn tối, mẹ đã ra chùa thắp hương cầu khấn, Mao Lệ chỉ buồn cười, thấy bà quá lẩm cẩm.

Bữa tối do bác Hoàng nấu, hai bác cháu ngồi trên sân uống rượu. Bác Hoàng thật thà đôn hậu, cả đời chỉ thích hút thuốc lào loại nặng, uống tí rượu, đồ nhắm có lúc chỉ đĩa lạc rang là đã thỏa mãn. Mao Lệ rất quý bác, có chuyện gì cũng nói với bác. Bác Hoàng bảo cô: “Mẹ cháu sỗ mồm, không biết nói lời hay, nhưng rất lo cho các cháu, mồng một ngày rằm nào cũng lên chùa thắp hương cầu khấn cho các cháu. Trong mắt người lớn, các cháu vẫn như trẻ nhỏ.”

Mao Lệ đang định hỏi gì, một ngụm rượu trắng uống vào cay bỏng lưỡi, cái nóng từ đầu lưỡi chảy xuống cổ, cảm giác này thật sảng khoái. Cô chìa cốc, lại bắt bác Hoàng rót thêm, uống tiếp.

“Òa, quá đã!” Cả người cô nóng ran.

Bác Hoàng rất vui, hiếm hoi có người uống cùng, vậy là xuống bếp làm thêm vài món, bác cháu lại uống, chẳng mấy chốc bình rượu hết quá nửa. Bác Hoàng hay uống nhưng tửu lượng không bằng Mao Lệ, được một lát người lảo đảo đi vào giường ngủ. Mao Lệ ngồi ở sân uống một mình. Cơn bão rõ ràng đã đi vào vùng ven thành phố, gió ào ào, giàn nho chuyển mình răng rắc, mấy chiếc ghế nhỏ cũng bị thổi hất về phía sau. Mao Lệ nhìn đám mấy cuồn cuộn trên đầu, rõ ràng không có sao, nhưng trước mặt lại có một khoảng sáng rực, cô biết mình đã say.

Có câu, càng say càng tỉnh, Mao Lệ thuộc loại này. Cô uống hết bình rượu trắng, mặc dù trước mặt chao đảo, đầu váng mắt hoa nhưng vẫn vô cùng tỉnh táo, cô biết mình đang làm gì, đang nghĩ gì. Đột nhiên cô rất muốn đến chỗ đó, một dải rừng tràm, bãi biển dưới ánh trăng… Cô mò mẫm đi trong sân, bước chệch choạc, trong đầu vẫn quanh quẩn ý nghĩ, mẹ ra chùa sao mãi chưa về. Lúc đó cô phát hiện mình đã đi ra phố, gió quá to, cát hắt vào mắt, rất đau, đưa tay lau chỉ thấy nước mắt. Cô không nhìn rõ gì hết, chân bủn rủn, không biết mình đi đâu.

Một chiếc tắc xi dừng bên cạnh.

Tài xế bấm còi, dường như muốn nhanh chóng làm cuốc xe cuối cùng trước khi bão về.

Mao Lệ lảo đảo kéo cửa xe, lao vào trong. Mặc dù đã say, cô vẫn nghe rõ lái xe hỏi đi đâu, cô nói ra địa chỉ sau đó lịm đi. Hình như mới vừa chợp mắt đã nghe tiếng lái xe gọi, thông báo đã đến nơi. Mao Lệ rút đại ít tiền lẻ đưa cho anh ta, vừa mở cửa xe đã loạng choạng suýt ngã.

Cô thấy trong người cực kỳ khó chịu, dạ dày cuộn lên từng cơn, có lẽ đường hơi xóc. Cô còn nhớ trên đoạn đường đất cô đã nôn thốc nôn tháo, nôn xong không thể đứng vững, cố gắng phân biệt cảnh vật xung quanh, phát hiện mình đã đến con đường nhỏ ngoài khu rừng. May mà đường này có đèn sáng, ngôi nhà phía xa ẩn dưới bóng cây cũng có ánh đèn, cô vẫn có thể loạng choạng đi tiếp.

Hàng cây hai bên đường bị gió thổi rạp về một phía, nghiêng về phía Mao Lệ, những hình bóng chập chờn, gầm rít dữ dội, như có ngàn con ngựa thở hồng hộc lao vào cô, muốn giẫm nát cô. Mao Lệ sợ hãi, nghẹn ngào nhằm hướng ánh đèn, khom mình, chống chọi với gió, bước thấp bước cao đi đến. Cuối cùng cô cũng bám được vào cánh cửa sắt, vẫn lờ mờ nhìn thấy tấm biển trên cao có mấy chữ “Hải Thiên Uyển”. Cổng đóng,

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT