|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nghĩ gì? Bóng cô đơn, hình như đầy sầu muộn…
Triệu Thành Tuấn nhìn theo hướng mắt cô, mặt chợt biến sắc, anh giơ tay tóm cằm cô xoay lại, để mắt cô hướng vào anh: “Nhìn tôi này! Tôi hảo hạng như vậy, còn không hấp dẫn được cô ư?”
Mao Lệ giả bộ nhíu mày: “Mặt anh xấu lắm, những thứ hảo hạng không thể nhìn gần.” Triệu Thành Tuấn lại gõ vào đầu cô, đứng bên cạnh chắn tầm nhìn của cô: “Mau ăn đi, tôi đang vội.”
Mao Lệ nói: “Tôi cũng đang vội, hôm nay phải đi Thượng Hải.”
“Khéo vậy sao? Tôi cũng đi Thượng Hải!” Triệu Thành Tuấn lộ vẻ vui mừng gần như xúc động. Không phải giả bộ, anh quả thực không biết Mao Lệ cũng đi Thượng Hải. Nhưng cô nhăn nhó: “Bây giờ có mua được vé không, bão về, các chuyến bay bị ảnh hưởng.”
“Không sao, tôi sẽ mua giúp cô.”
Triệu Thành Tuấn nói xong liền rút điện thoại, anh nói không phải tiếng Anh
cũng không phải tiếng Hán, mà là tiếng Mã Lai. Mao Lệ không hiểu, nhưng âm thanh quen thuộc đó như mũi kim bất chợt đâm vào lòng. Cô giật mình, lại thấy hoang mang, ngây người nhìn
Triệu Thành Tuấn.
“Đã đặt được vé rồi, chuyến bay ba giờ bốn mươi chiều nay.” Triệu Thành Tuấn nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, vui ra mặt. Nhưng anh thấy Mao Lệ đang ngơ ngẩn người, trứng ốp cũng không ăn, đứng dậy đi vào ngồi trên đi văng phòng khách.
Triệu Thành Tuấn quả quyết bước đến kéo rèm cửa, ngồi xuống cạnh cô, nắm vai cô hỏi: “Sao thế? Cùng đồng hành với đàn ông hảo hạng như tôi, chẳng có lý do gì không vui.”
Anh cố tình nói đùa, di chuyển chú ý của cô. Nhưng cô vẫn ngơ ngẩn như đang mộng du, miệng lẩm bẩm: “Tại sao phải kéo rèm? Ban ngày ban mặt, sợ gì dị nghị.”
Triệu Thành Tuấn lại đùa: “Ồ, tôi đang mong thế?”
Trong tay Mao Lệ không biết từ lúc nào lại có chiếc bật lửa, có lẽ là cô nhặt lên lúc ngồi xuống đi văng. Đó là chiếc bật lửa màu xám bạc, nhãn hiệu D.T. Dupont, hình như cô từng biết…
“Đưa tôi.” Triệu Thành Tuấn cười, chìa tay về phía cô. Nụ cười đó không thể hiện điều gì, dường như quá bình thường tự nhiên… Anh vừa cười vừa lấy hộp thuốc trên bàn rút ra một điếu, lấy bật lửa từ tay Mao Lệ châm thuốc. Xong xuôi, làm như tiện tay anh bỏ luôn vào túi quần, rồi giơ tay nhìn đồng hồ, nói với Mao Lệ: “Bây giờ cũng muộn rồi, cô vểề chuẩn bị, lát nữa tôi đến đón.”
Mao Lệ gật đầu, đứng dậy đi ra cửa, như nhớ ra điều gì lại hỏi: “À, tối qua tôi ngủ ở đây, người nhà có đến tìm không?”
“Không, nhưng mẹ cô có gọi điện, gọi máy của cô. Tôi nghe giúp, đã bảo với bà rằng cô uống say, ngủ tạm một đêm ở chỗ tôi.”
Mao Lệ cụp mắt, thầm nghĩ, phen này lại chết rồi, cả đêm không về, lại là đàn ông nghe máy, không biết mẹ la lối thế nào. Cô ủ rũ ra khỏi cửa, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy vườn rau quả bị gió đập tơi bời, nhất là cà chua rơi đầy trên đất. Mẹ nhìn thấy chắc xót ruột lắm. Cô lại nhìn ra bãi biển, không thấy một ai, chỉ còn những dấu chân trên cát bị sóng xô đến xóa đi…
“Nhìn gì thế?” Triệu Thành Tuấn hỏi cô. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )
“Vừa rồi hình như tôi nhìn thấy có người đi trên bãi biển, trông bộ dạng như muốn tự sát.”
“Ồ, lại một người có nỗi đoạn tràng.” Triệu Thành Tuấn cười, nhìn ra bãi biển.
Mao Lệ ngạc nhiên nhìn anh, cũng cười: “Không ngờ anh vẫn còn chút tình cổ điển như vậy, tôi cứ tưởng anh chi biết đến chỉ số Dow Jones.”
Triệu Thành Tuấn phản đối: “Thứ nhất, tôi không phải là dân Tây rởm; thứ hai, tôi không chỉ biết chỉ số Dow Jones,tôi còn biết rất nhiều thứ khác…”
“Anh biết bao nhiêu tôi cũng không hứng thú!” Mao Lệ đi dưới bóng cây lấp lóa ánh nắng, lại vẫy tay với anh ta: “Không cần tiễn, tự tôi về được.”
“Để tôi đưa về.” Triệu Thành Tuấn thực sự thích tính thoải mái hài hước của cô.
Mao Lệ lắc đầu, chỉ con đường ven biển trước mặt: “Thôi, tôi ra đường bắt xe, rất tiện. Nếu anh đưa về, bị mẹ tôi bắt được, bà ấy sẽ…”
“Sẽ lột da tôi?”
“Ừ, còn rút gân anh nữa!”
Thật bất ngờ, mẹ lại không truy hỏi gì, có lẽ đang bận.
Bà đang ở sân, nào rửa nào thái, bận luôn tay, hình như lại muối dưa. Rõ thật là, vừa muối một cái “bánh gói lớn” để trong nhà, lại muối tiếp. Nhưng Mao Lệ có tật giật mình, không dám trêu chọc bà, chỉ nói một câu: “Mẹ, con đã về.” Rồi cô rón rén vào nhà thu xếp đồ…
“Mắt mẹ bây giờ hình như không ổn.” Mẹ cô dừng tay, mặt thần ra, hình như không nghe rõ Mao Lệ nói gì.
Mao Lệ buột miệng hỏi: “Sao thế?”
“Sáng mẹ dậy phơi quần áo… hình như… hình như nhìn thấy Kiến Phi, ở đầu ngõ, khi mẹ chạy ra, đã chẳng thấy đâu…”
“…”
Gió nhè nhẹ, xung quanh đột nhiên im ắng. Ánh nắng như vụn vàng lọt qua tán lá nhỏ, rắc trên những ô đá xanh lát trên sân. Dưới cửa sổ hướng nam có một khóm chuối tiêu lớn và bụi hoa nguyệt lý, những bông hoa màu phấn hồng và màu đỏ rung rinh bao quanh khóm chuối đung đưa rất đẹp. Một con chuồn chuồn lặng lẽ liệng vòng, trong không trung phảng phất mùi hoa, càng khơi gợi ký ức.
Mao Lệ đứng ngây, mắt nhìn bụi hoa nguyệt lý, thấy những vầng hoa lớp lớp tựa mây hồng, chấp chới trong gió như muốn bay lên. Cô sực nhớ hổi nhỏ rất thích mùi hoa nguyệt lý, có lúc còn hái mấy bông màu phấn hồng, chơi trò “bói hoa” nhưng luôn bị gai đâm. Sau này lớn, dần dần cô mới biết, tình yêu không thể đoán được, trên đời khó đoán nhất là tình yêu. Khi tưởng mình đang yêu, thực ra tình yêu cách rất xa, khi nghĩ là tình yêu ở rất xa, thực ra nó đang ở ngay bên cạnh, liên tục gặp gỡ, liên tục bỏ qua, cho dù gặp được đúng người, nhưng nếu không đúng thời gian, cũng không thể ở bên nhau.
Mắt cô nhòa ướt.
Không, không, cô không thể khóc! Nếu cô khóc thì mọi nỗ lực đều vô ích. Cô đã quyết chí đoạn tuyệt tất cả, nếu đã biết đời này vô duyên, còn hy vọng gì? Nhưng, cô không biết nước mắt sao khó kìm đến thế. Cô không dám mở miệng, không dám nhắm mắt, không dám có bất cứ động tác nào, chỉ sợ một chấn động nhỏ sẽ làm nước mắt trào ra!
“Mao Mao, con sao thế?” Mẹ đang cắm cúi thái dưa chuột, nhìn thấy Mao Lệ lảo đảo, vội đứng lên.
Mao Lệ đứng ngây như khúc gỗ, xung quanh vẫn yên ắng. Cô có thể nghe thấy hơi thở của mình, hơi thở vô cùng bình lặng, bình lặng đến đáng sợ, giống như nước lũ từ từ dâng, từ từ tràn qua đê, không biết lúc nào đê vỡ, nước mênh mông. Cô cắn môi, tuyệt vọng nhìn mẹ, nước trong mắt cô sóng sánh, giọng run run: “Mẹ à, chúng ta cùng quên anh ấy đi.”
Nói xong cô quay người bước lên thềm định vào nhà, vừa nhấc chân đã ngã ngào xuống bậc, mẹ bỏ dao chạy đến đỡ cô: “Mao Mao…”
“Không sao, mẹ, con không sao.” Mao Lệ vẫn nửa quỳ trênthềm, hai tay ôm đầu, cả người run lẩy bẩy. “Mẹ, sau này mẹ đừng nhắc đến cái tên đó, anh ấy đã không còn bất cứ quan hệ nào với chúng ta. Quên anh ấy đi!”
Nói xong cô đi vào nhà, đầu không ngoái lại.
Tôi không muốn nhìn thấy em khóc nữa
Mùa thu Thượng Hải thật tuyệt vời, lá ngô đồng vàng rực rụng đầy hè phố, chạy dài suốt nẻo, lạo xạo dưới chân khách qua đường, bầu trời đương nhiên không xanh bằng Nam Ninh nhưng chứa chan ánh sáng dịu dàng, trong trẻo và bao la, nếu không có những tòa cao ốc như rừng phá vỡ sự hài hòa của thiên nhiên, phong cảnh thành phố như bức tranh sơn dầu sẽ càng tuyệt hơn.
Nhưng Mao Lệ không có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp đường phố, tất cả chỉ tại Trương Phan, buổi tối trước hôm đi gặp anh ta, suốt đêm cô gặp ác mộng, lúc thấy anh ta giống dã thú ăn thịt người, lúc thấy anh ta giống yêu tinh nhe nanh múa vuốt, nhưng sau khi gặp mặt, cô mới biết trên đời lại có một loại “sinh vật” còn đáng sợ hơn cả dã thú và yêu tình, anh ta quá khác so với hình ảnh các tác giả trong hình dung của cô! Trong phần giới thiệu cá nhân gửi kèm bản thảo, không thấy ghi anh ta là giáo sư, cô cũng gặp không ít giáo sư, đa phần đều nho nhã đạo mạo, ngôn từ hàm súc, nhưng Trương Phan này… Suốt hai tiếng đồng hồ anh ta làm cô phát điên bởi mớ lý luận lằng nhằng, cô nghe đến ù tai chóng mặt, đầu sắp vỡ tung. Đang nói thao thao, anh ta đột nhiên ngừng lại ngắm cô một hồi rồi hỏi:
“Xin hỏi, hiện nay cô sống ở đâu? Tình hình cuộc sống hiện nay của cô thế nào? Khoan hãy nói, để tôi đoán nhé, chắc chắn cô không ở khách sạn, bởi trên người cô không có mùi xạ hương đặc trưng của khách sạn, có lẽ cô ở trong một biệt thự khá xa hoa, nước hoa trên người cô là số 19, nước hoa này một khi kết hợp với mùi xạ hương của khách sạn tuyệt đối không còn cái mùi thuần khiết như bây giờ… Còn về tình hình cuộc sống của cô, có lẽ tương đối gay go, nếu cô không vừa thất tình thì cũng là cãi nhau với bạn trai, bởi vì tôi nhìn thấy vẻ bi thương tuyệt vọng trong mắt cô. Tiết lộ với cô, biện pháp chữa trị thất tình tốt nhất là ngủ, bởi vì con người ta chỉ có lúc ngủ mới có thể bộc lộ cái tôi chân thực nhất, bất luận cô có lỗi lầm hay hận thù gì, chỉ cần ngủ thật nhiều là tất cả đều biến mất.”
Anh ta chưa nói hết Mao Lệ đã đứng lên bỏ đi.
Trương Phàn gào sau lưng: “Đó là thái độ của cô đối với một tác giả ưu tú hay sao? Ngay sự tôn trọng tối thiểu cũng không có, cô không chuyên nghiệp, không đạo đức, không tôn nghiêm,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




