watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11768 Lượt

đàn ông dường như cô vẫn chưa thật hiểu, mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà hết sức tinh tế, có người gọi đó là nghệ thuật nấu ăn, nắm chắc mức lửa thích hợp là tối quan trọng. Mao Lệ rõ ràng không nắm được đạo lý đó, theo cách nói thịnh hành là, chỉ số EQ của cô chưa đủ, huống hồ trước nay cô không phải là người giỏi đoán tâm tư người khác, cô không nhẫn nại như vậy.

Mao Lệ không biết, khi cô một mình lang thang trên phố, Triệu Thành Tuấn đang ngồi đọc báo uống cà phê tại một căn phòng sang trọng ở đường Kim Mậu, vừa kết thúc đàm phán thương mại, tâm trạng anh rất tốt. Khác với Mao Lệ, anh là người kiên nhẫn, nắm rất vững nghệ thuật giữ lửa, không vội vàng, tiến thoái có trình tự luôn là phong cách cá nhân của anh. Anh xem đồng hồ đeo tay, nhìn ngày tháng trên đó, đã hai ngày, có lẽ được rồi. Anh nhìn về phía thư ký A Mạc đang chuyển fax tài liệu, thong thả nhấc ly cà phê, ánh nắng chiều chiếu vào mặt anh càng làm tôn lên đôi mắt sâu đen thẫm và những đường nét nhìn nghiêng như tạc, một nụ cười thoáng hiện trên khóe miệng: “Ở Jean Georgescó lẽ vẫn còn chỗ?”

Nhà hàng Pháp Jean Georges tầng số ba bãi ngoài Thượng Hải nghe nói là nhà hàng duy nhất mang tên Jean GeorgesVongerichten, một trong những vua đầu bếp nổi tiếng nhất thế giới, ngoài một nhà hàng ở New York. Nhưng Triệu Thành Tuấn không nói với Mao Lệ, anh đưa cô đến thẳng bãi ngoài, là nơi lãng mạn nhất Thượng Hải. Đi qua những rặng ngô đồng xanh tốt, đập vào mắt là các quần thể kiến trúc muốn hình của bãi ngoài có lịch sử trăm năm, trên bờ sông Hoàng Phố đèn màu sáng rực, gió nhẹ mang theo hơi ẩm thoảng qua, trong một thoáng khiến người ta bàng hoàng như đang ở Paris lãng mạn.

Mao Lệ đã quên không biết bao lâu mình không đến bãi ngoài. Trong những kiến trúc châu Âu lộng lẫy ánh đèn, tầng dưới cùng đều trở thành cửa hiệu chuyên bán sản phẩm của những nhãn mác nổi tiếng. Qua lớp cửa kính, bên trong là những chùm đèn pha lê lộng lẫy, phong cách trang trí cầu kỳ hoặc đơn giản, cổ điển hoặc hiện đại, nhưng tuyệt đối không thua kém những cửa hiệu của Paris tráng lệ.

Đi vào nhà hàng, Triệu Thành Tuấn đưa Mao Lệ đến chiếc bàn gần cửa sổ, cửa số rất rộng, từ đây có thể bao quát toàn cảnh bãi ngoài Thượng Hải. Nhà hàng được trang trí bằng gam màu đỏ sậm như rượu vang, không khí yên tĩnh, riêng tư, những đôi tình nhân ghé đầu thầm thì, nhân viên phục vụ vận đồ đen lịch sự, nhẹ nhàng đi lại.

Triệu Thành Tuấn tỏ ra rất sành chọn món, Mao Lệ đoán là anh thường đến đây. Đồ ăn rất thịnh soạn, nhưng món khai vị ở đây không nhiều như bên Pháp, chủ yếu để trong ly thủy tinh rất nghệ thuật hoặc bày từng miếng nhỏ gọn trong lòng đĩa. Mao Lệ nếm thử món gan ngỗng chiên, vừa tan trong miệng, quả nhiên là ngon tuyệt.

“Thế nào, cũng được chứ?” Triệu Thành Tuấn mỉm cười hỏi.

Mao Lệ gật đầu: “Anh chọn món rất sành, rất hợp khẩu vị của tôi.” Triệu Thành Tuấn im lặng không nói, thầm nghĩ không phải tôi sành chọn, mà là tôi biết cô thích món gì, từng li từng tí sở thích của cô tôi đều thuộc lòng.

“Sao lại nhìn tôi như thế?” Mao Lệ cảm thấy ánh mắt Triệu Thành Tuấn hơi khác.

Triệu Thành Tuấn tế nhị mỉm cười: “Tối nay cô rất đẹp.”

Mao Lệ cúi nhìn trang phục của mình, biết anh lại tán bừa, chỉ là một chiếc áo lông cừu màu đen, trên cổ có gắn mấy hạt trân châu, vẫn là mốt của ba bốn năm trước. Mấy năm vừa rồi cô chẳng buồn sắm thêm.

Nhưng Mao Lệ không biết, cho dù cô mặc trang phục lỗi mốt vẫn đẹp mê hồn, ánh đèn hồng dịu càng làm tôn khuôn mặt đẹp, sáng rỡ như bạch ngọc, má phớt hồng tựa trái thủy đào vừa độ chín, một vẻ non tơ căng mọng khiến người ta muốn cắn.

“Anh cũng rất điển trai, không thấy các kiều nữ xung quanh đang nhìn anh sao?” Mao Lệ đáp lễ cũng khen Triệu Thành Tuấn. Nhưng cô không hề nói nịnh, Triệu Thành Tuấn toàn thân Âu phục màu tro nhạt, giữa cảnh trí sang trọng mà trang nhã trông anh càng nổi bật một khí chất khác thường. Anh rất biết ăn mặc, bộ Âu phục xám phối với sơ mi màu hồng nhạt nổi những đường vân, không thắt cà vạt, rất ít đàn ông mặc sơ mi hồng mà vẫn cuốn hút, tao nhã, sang trọng như vậy. Mao Lệ không thể không thán phục, rõ ràng anh lựa chọn chiếc sơ mi đó rất phù hợp với cảnh trí lãng mạn xung quanh, cô bỗng bối rối. Bởi vì cô đến chỗ hẹn với bộ dạng không mấy chỉn chu, trang phục lỗi mốt, tóc lại hơi rối, chẳng trách Trương Phan trách cô không tôn trọng người khác.

Vừa nghĩ đến Trương Phan, Mao Lệ bất giác cau mày, Triệu Thành Tuấn hỏi cô có phải khó chịu trong người. Cô mới kể cuộc gặp Trương phan buổi chiều không. “Đúng là một gã điên nặng!” Mao Lệ vừa cắt bít tết bò vừa nói: “Nếu gã không điên, thì có lẽ là tôi điên đi trêu chọc gã khùng đó!”

Triệu Thành Tuấn nói: “Có gì lạ đầu, thế gian thiếu gì kiểu người.”

Anh chỉ nói vậy, cơ hồ không có hứng thú tiếp tục chủ đề đó, nâng ly rượu: “Nào, tôi chúc cô một ly.” Mao Lệ cũng nhận thấy tôi nay thái độ anh có gì rất khác, cả cô cũng thế, dường như tâm trạng đều bất ổn, không biết nói gì, hoặc nói xong một câu không biết nói gì tiếp theo, cơ hồ đều lúng túng. Hai người vừa chạm ly, bầu không khí lại trờ nên gượng gạo, mỗi người lại lặng lẽ ăn, cả hai như đều khó nói.

Cuối cùng vẫn là Triệu Thành Tuấn phá vỡ bầu không khí trì trệ đó, anh nhìn Mao Lệ, đột nhiên nói: “Xin lỗi.”

Mao Lệ ngạc nhiên, càng bối rối: “Sao lại xin lỗi, anh có làm gì sai đâu.”

“Rất xin lỗi… buổi sáng hôm đó thực ra…”

“Anh đừng nói gì, tôi biết hết!” Mao Lệ ngắt lời, giọng bình tĩnh, mắt dần dần thấm buồn: “Anh ấy đã đến Bắc Hải, buổi tối hôm đó anh ấy cũng có mặt ở Hải Thiên Uyển, nhưng tôi say không biết… Anh không cần tự trách mình, anh không nói với tôi chuyện đó, chẳng qua không muốn để tôi buồn, anh ấy như vậy, gặp anh ấy tôi sẽ càng buồn… Có điều cũng không sao, tôi đã quyết định quên anh ấy, nên quên thật nhanh, đã đến đây cũng không chịu gặp tôi, tôi còn gì để lưu luyến!”

Triệu Thành Tuấn đăm đăm nhìn cô không biểu hiện gì, lòng quá đỗi ngạc nhiên, điều này quả thật bất ngờ, anh không nói nữa, cô đã nói thẳng thay anh, hơn nữa dẫn anh đến một hướng ngoài dự đoán. Hoàn toàn không cần anh giải thích, anh cảm thấy mọi đắn đo của mình đều thừa, cả Thượng đế cũng đứng về phía anh, anh không có lý do lùi lại.

Giọng anh đột nhiên nhẹ nhõm: “Cô nghĩ được như vậy, tôi rất vui, cô còn rất trẻ, tương lai còn dài, quên quá khứ chính là bước vào một khởi đầu mới.”

Mao Lệ gật đầu lia lịa: “Phải, con người ta luôn phải trải qua những sự việc nào đó, chìm mãi trong quá khứ thật vô vị. Tôi nghĩ thông rồi, từ nay tôi sẽ sống tốt, vui vẻ làm việc, yêu đương, kết hôn, sinh con như mọi người bình thường, và đi du lịch nữa, tôi phải đi du lịch…”

Nói như vậy, nhưng trong mắt cô mờ ánh nước, dưới ánh đèn, ẩn hiện như chấm sao. Triệu Thành Tuấn giơ tay chạm vào má cô, chỉ lướt nhẹ, thực ra trên đó không có nước mắt, chỉ là anh muốn… muốn chạm vào cô, cảm nhận sự tồn tại của cô, để chắc chắn rằng tất cả trước mắt là thật dù hơi đường đột, anh thực sự đang ở gần cô đến thế sao?

Trong bao nhiêu ngày đêm, khuôn mặt đó hiện lên trong tâm trí anh, một khuôn mặt trinh nguyên không son phấn, lúc này cô đang ở trước mặt anh, quá gần với giấc mơ, khiến người anh run lên trong nỗi xúc động không thể kìm nén.

Anh ân cần ấp tay lên tay cô, không nói gì, chỉ nhìn cô rất lâu.

“Tôi… tôi sẽ quên anh ấy, nhất định sẽ quên anh ấy…” Cô lặp lại câu đó, không thể chịu đựng được sự thảm hại của mình trong mắt anh, nước mắt kiềm chế quá lâu cuối cùng trào ra, lăn dài xuống má. Cô khe khẽ khóc, miệng lắp bắp những câu bản thân cô cũng không hiểu. Anh thở dài, đứng lên bước đến ngồi cạnh cô, kéo cô vào lòng, nhìn cô buồn như vậy, lòng anh se thắt, xót xa, tự trách mình không sớm đến bên cô. Nếu ngày xưa anh đủ can đảm có phải trong ký ức của cô sẽ có anh, nếu ngày xưa anh đủ kiên trì, liệu có phải không dẫn tới kết cục này? Nghĩ đến đó, nỗi chua xót se sẽ nhen trong lòng anh, chạm vào sợi dây nào đó trong tim anh, anh vỗ nhẹ vai cô như dỗ trẻ nhỏ: “Đừng khóc, tôi không muốn nhìn thấy em khóc nữa.”

Nụ hôn đầu cảm giác thế nào? Mao Lệ từng đọc thấy trong một tiểu thuyết mô tả như sau: “Tôi chỉ cảm thấy tôi đang bay lên, đầu ong ong u u, không dám động đậy, chỉ sợ động đậy là sẽ từ trên không rơi xuống. Chỉ muốn để anh ôm chặt hơn, hôn sâu hơn, cũng không biết tim tôi hay tim anh đang đập, chúng tôi đều không thế nào kiềm chế, đất trời chao đảo, mỗi lúc tôi càng chìm sâu, ngạt thở không thể dứt khỏi môi anh…”

Lúc đó cô cho là tác giả phóng đại, làm gì có chuyện khi hôn cảm thấy như bay lên, người ta hôn nhau đâu có phức tạp như thế. Nhưng Bạch Hiền Đức đọc bản thảo lại nói, mô tả rất chân thực, còn nghi ngờ Mao Lệ: “Cô đã từng yêu, lại còn kết hôn nữa, vậy mà không biết nụ hôn có thể khiến người ta bay bổng?”

Mao Lệ cười ngặt nghẽo: “Ha ha, vậy ý chị là, khi hôn chị cũng từng bay bổng?”

Hai người câu chí nhau một hồi, bây giờ nghĩ lại, cô thấy mình thật ngốc, ngay Bạch Hiền Đức cũng biết, còn cô được mệnh danh là sát thủ tình trường số một lại chưa từng có trải nghiệm như vậy. Cho nên khi Triệu

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT