watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11772 Lượt

Thành Tuấn nhẹ nhàng hôn môi cô, cô chỉ cảm thấy buồn, buồn sâu sắc, từng yêu, từng kết hôn, nhưng lần đầu tiên cảm nhận thì ra nụ hôn có thể mang đến những rung động tuyệt vời đến thế những gì cô trải qua trước đó chưa phải là hôn, chưa phải là yêu!

Chính bởi câu nói “Tôi không muốn nhìn thấy em khóc nữa” khiến Mao Lệ bật khóc to hơn trong nhà hàng, nhiều ánh mắt xung quanh hướng vào cô, nhưng cô bất chấp. Triệu Thành Tuấn ngồi bên ôm cô, không nói gì, như đang nhớ lại chuyện xa xăm. Mao Lệ dần dần cảm thấy yên lòng bởi hơi ấm từ vòng tay anh. Khung cảnh lãng mạn xung quanh, cảnh tượng huy hoàng của sống Hoàng Phố ngoài cửa sổ, đều như chìm đi, giây phút này, cả thế giới chỉ còn lại anh và cô.

Lúc sau để tránh ánh mắt mọi người, Triệu Thành Tuấn đưa cô rời khỏi nhà hàng. Chiếc xe dừng rất lâu dưới bóng cây trước cổng khu chung cư của Mao Lệ, hai người đều yên lặng ngồi trong xe nhìn vầng trăng bên ngoài. Từ ô cửa rộng trên trần xe, một quầng trắng phía xa treo trên cao, phản ra chùm ánh sáng trắng mờ lạnh lẽo giống như chùm nước bạc, không biết nó đã tỏa xuống cuộc đời của bao người, nhưng có lẽ đã chứng kiến quá nhiều bi hoan ly hợp, cho nên ánh sáng mới lạnh lùng như thế.

Ngồi quá lâu, âu phục của anh hơi nhàu, dáng trầm tư, khuôn mặt tuấn lãm. Một khuôn mặt nhìn nghiêng rất đẹp, đôi mắt sâu, tư lự nhìn về phía trước, dường như có rất nhiều nỗi niềm giấu trong đáy mắt, rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Mao Lệ luôn cảm thấy anh là người đàn ông đầy tâm trạng, thỉnh thoảng nhìn vào mắt anh, luôn bắt gặp nỗi buồn chứa chất. Lúc này nhìn khuôn mặt hơi gầy dưới ánh trăng, lòng cô bất chợt nôn nao, là anh đang do dự hay cô đang do dự? Không gian trong xe quá chật, hơi thở ấm áp lẩn quất, lan rộng dần, khiến cả hai đều căng thẳng. Khi anh đột ngột ghé tới, Mao Lệ căng thẳng toàn thân cứng đờ, nhưng không né tránh, như một bản năng, cô hơi khép mắt.

Nụ hôn nhẹ và mềm, như gió đêm lướt qua môi cô, đầu tiên là đau khổ, băn khoăn, thăm dò, rồi dần dần trở nên nóng bỏng… Anh ép rất mạnh, cơ hồ cô không thể thở, giống như đột nhiên rơi vào lò lửa nóng giãy, máu trong người sôi lên, linh hồn thoát ra, cả người nhẹ bẫng như bay, cảm giác như vậy chính cô cũng thấy ngỡ ngàng.

Rất lâu rất lâu, cuối cùng anh buông ra, hai người đều thở sâu.

Hơi thở của anh cũng dồn dập và loạn nhịp như cô. Cách lớp áo khoác trên người, cách lần sơ mi mỏng, vẫn nghe thấy tiếng tim anh dồn dập. Rất lâu, rất lâu cả hai không nói. Cuối cùng Mao Lệ bối rối mỉm cười, Triệu Thành Tuấn cũng cười: “Đêm nay tôi sẽ mất ngủ.”

Trở về nhà Mao Lệ không tài nào ngủ được, nhảy nhót chỗ nọ chỗ kia như con khỉ, lúc phủ phục trên giường, lúc ngồi lên bệ cửa sổ, sau lại ngâm mình trong bồn tắm, vẫn không thể bình tĩnh trở lại. Cô thấy mình thật nực cười, đã là người từng trải vậy mà lại giống như chưa từng gần gũi đàn ông… Quả thực Mao Lệ không thể ngủ, đành gọi điện cho Bạch Hiền Đức, nhờ trời chị ta vẫn chưa ngủ, sau khi than vãn một hồi nỗi “thống khổ” dưới “gông xiềng” sếp mới, lại thở dài luyến tiếc những ngày tháng êm đềm dưới quyền sếp cũ. Chị nói, bây giờ các cô ở ban biên tập nhìn thấy sếp Dung giống như nhìn thấy cha ruột, chào hỏi rất thân thiết, cái duyên của sếp Dung có thể sánh với sếp Hứa trước đây… Rồi mũi giáo của Bạch Hiền Đức đột ngột chuyển hướng: “Ôi chà, yêu tinh, em biết không, sếp Dung ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm tình hình của em ở Thượng Hải, đi sớm về khuya một mình có vẻ rất nhớ em. Có lẽ sếp ngại không gọi cho em nên mới thông qua chị.”

Mao Lệ nói: “Vậy thì chị nói với sếp, có lẽ em không về được, phải hy sinh oanh liệt ở đây.” Bạch Hiền Đức nghe vậy lo lắng: “Tại sao? Không lẽ gã Trương Phan đó ăn thịt em?” ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )

“Ôi, chuyện dài lắm, chuyện dài lắm.” Mao Lệ đau

khổ lắc đầu, không muốn nói. Bạch Hiền Đức kêu ầm: “Yêu tinh đáng chết, nếu em không vể được, chị cầm dao đến Thượng Hải chém chết gã!” Đột nhiên nhớ ra điều gì, Bạch Hiền Đức hỏi Mao Lệ: “À, muộn thế này cô gọi điện có việc gì? Đừng nói

là nhớ tôi đây, cái mồm cô chi nịnh được đàn ông thôi, với tôi thì đừng hòng!”

Mao Lệ hỏi lại: “Vậy thử đoán xem, tại sao em gọi điện cho chị?” Bạch Hiền Đức nói ngay không nghĩ ngợi: “Khỏi cần đoán, khiến cô muộn thế này vẫn còn thao thức, chỉ có duy nhất một khả năng.”

“Khả năng gì?” Mao Lệ cười cười, không tin Bạch Hiền Đức đoán ra.

Kết quả Bạch Hiền Đức cười rất tinh quái trong điện thoại: “Có gian tình, đúng không? Ha ha ha…”

Chương 3: Cuối cùng anh đã đến, nhưng lại càng buồn hơn

Tôi đã chờ cơ hội này đúng ba năm, không phải để chứng minh tôi mạnh hơn người khác, chỉ muốn chứng minh, thứ mà tôi đánh mất, tôi nhất định phải đoạt lại.

__ “Bản sắc anh hùng” __

Thế giới của anh từ đó rơi vào tăm tối

Còn nhớ bài thơ Giản giản ngâm của Bạch Cư Dị mà thầy giáo ngữ văn dạy từ hồi tiểu học, hai câu trước không nhớ nhưng hai câu cuối Triệu Thành Tuấn có ấn tượng rất sâu: “Đại đô hảo vật bất kiên lao, thái vân dị tán lưu ly toái.” Nghĩa là, những thứ tốt đẹp trên đời luôn không thể bền lâu, lại còn dễ vỡ hơn cả thủy tinh. Dùng câu thơ này để nói về cuộc hôn nhân của Chương Kiến Phi và Mao Lệ thực không gì phù hợp hơn. Hôn nhân không quá ba năm đã kết thúc bằng cuộc chia tay, lại khiến đôi bên cơ hồ không muốn nhìn mặt nhau, Chương Kiến Phi cuốỉ cùng một mình quay về thành phố Penang.

Triệu Thành Tuấn không hiểu rõ giữa họ đã xảy ra chuyện gì, trong một thời gian dài: “Mao Lệ” là hai chữ tối kị đối với Chương Kiến Phi. Thời gian đó Chương Kiến Phi đặc biệt trầm lặng, ngay với Triệu Thành Tuấn anh cũng hầu như không nói, thường một mình ngồi trên đỉnh núi Bukit Bendera cho đến sáng. Bạn bè cũng ngại, không dám nói chuyện hôn nhân, gia đình trước mặt anh.

Thi thoảng, chỉ là thi thoảng, trong lúc say anh mới thổ lộ chút ít với Triệu Thành Tuấn, luôn chỉ một câu lặp đi lặp lại: “Cô ấy không yêu anh, cô ấy không yêu anh…”

Vậy là Triệu Thành Tuấn cũng ít nhiều hiểu được, hôn nhân của họ sở dĩ thất bại, ở một mức độ rất lớn là do Mao Lệ không yêu Chương Kiến Phi, hôn nhân không có tình yêu, đáng sợ hơn nấm mồ, chia tay là khó tránh. Anh khuyên Kiến Phi: “Mây hồng dễ tan, thủy tinh dễ giòn, những thứ tốt đẹp thường khó bền lâu, tình cảm một khi tan vỡ, không thể nào giữ được nguyên vẹn. Cổ nhân nói, gương vỡ khó lành, hai người khi tình cảm đã rạn nứt không thể nào hàn gắn được, cho nên anh hãy dằn lòng, tình yêu không phải là rất cả cuộc sống, anh nên thoát khỏi câu chuyện cổ tích đó đi.”

Có lẽ lời khuyên của Triệu Thành Tuấn ít nhiều có tác dụng, sau đó Chương Kiến Phi trở lại bình thường hơn nhiểu, không nhắc đến Mao Lệ nữa, ngay từ “cô ấy” cũng tránh không nói, còn dặn Triệu Thành Tuấn, nếu Mao Lệ hỏi thăm về anh, không được tiết lộ, cứ nói là không biết. Dường như anh đã quyết tâm đoạn tuyệt quá khứ, ngay cả khi Triệu Thành Tuấn thỉnh thoảng hỏi đến Mao Lệ, anh cũng chỉ nói một câu: “Tan vỡ rồi, còn gì đáng nói, anh không nhớ nữa, quên cả rồi.”

Triệu Thành Tuấn cũng hy vọng mình quên được, nhưng có một số điều anh không thể quên, anh còn không thể nói ra như Chương Kiến Phi, cũng không thể nói được gì. May mà anh vẫn có thể dồn hết tâm sức vào công việc. Hai năm nay, được hậu thuẫn của nhà đầu tư họ Dương, tập đoàn Bác Vũ không chỉ nhanh chóng nổi tiếng ở Nam Á, còn thâm nhập thành công vào tập đoàn Hồng Hải của Chương thị trở thành cổ đông lớn thứ ba sau Tô Nhiếp Nhĩ, hơn nữa luôn có khả năng thay thế Tô Nhiếp Nhĩ trở thành cổ đông lớn thứ hai, tiến thẳng tới mục tiêu cuối cùng – buộc Hồng Hải đổi chủ.

Vậy là Tô Nhiếp Nhĩ ngày càng cảnh giác với Triệu Thành Tuấn, bởi ngoài năng lực tự thân và thủ đoạn sắt đá đối với đối thủ cạnh tranh, Triệu Thành Tuấn cơ hồ có một ông chủ hải ngoại thế lực cực lớn đứng sau. Bác Vũ hiện giờ đã phát triển rất nhanh, nghiệp vụ không chỉ liên quan đến tiền tệ, mà đã mở rộng sang các lĩnh vực mậu dịch đường biển, bất động sản, khách sạn, hơn nữa thành tích không tồi, thậm chí giới doanh nhân thành phố Penang không ai dám coi thường.

Tuy nhiên có lẽ thiên hạ chỉ nhìn thấy vẻ hào quang bên ngoài của anh, còn con người thực bên trong hầu như không ai biết, dù đứng giữa vạn người, cô đơn nhất chắc chắn là anh.

Ngoài nỗi buồn riêng không nói với ai, bệnh tật cũng là nỗi giày vò không nhỏ với anh. Thời gian định kỳ, ít là một tháng, nhiều là ba tháng, Triệu Thành Tuấn phải đi gặp Henson, bác sĩ riêng của mình, hai năm qua hầu như không gián đoạn. Lúc đầu anh chỉ đến khám đơn thuần, về sau dần dần Henson trở thành người bạn, đi kiểm tra sức khỏe lại giống như đi thăm bạn. Henson nhỏ nhẹ, tính ôn hòa, biết lắng nghe, vì vậy anh coi Henson là người có thể nói chuyện tâm tình.

Mặt khác, bệnh viện tư của Henson có trang thiết bị, cảnh quan môi trường đều đạt hạng nhất nên rất nổi tiếng ở thành phố Penang. Bệnh viện của anh vừa là cơ sở điều trị vừa là cơ quan nghiên cứu, thực chất chính là cơ quan nghiên cứu mang tính chất điều trị. Bản thân Henson cũng có học vị tiến sỹ, phòng

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT