|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
làm việc của anh rộng tới hai trăm mét vuông, phong cách trang trí cổ điển lãng mạn với những món đồ gỗ cực kỳ quý hiếm, dàn âm thanh thượng hạng, liệu pháp âm nhạc là chuyên đề nghiên cứu quan trọng của anh. Cho nên mỗi lần Triệu Thành Tuấn đến đây, Henson đều mở cho anh nghe những bản nhạc êm ái du dương, có tác dụng thư giãn rất tốt. Nằm trên ghế xích đu nhìn ra thế giới màu xanh tràn trề sinh khí bên ngoài và ánh mặt trời vàng nhảy múa trên tấm thảm, cả người Triệu Thành Tuấn dần dần thư giãn.
Henson từng nói với anh: “Anh phải vui lên, con người ta khi vui sẽ rất tốt, bệnh tật cũng khỏi nhanh. Anh cứ ủ rũ như thế rất dễ mắc chứng trầm cảm.”
Lần gặp đó, Henson lại khuyên, Triệu Thành Tuấn cười: “Lẽ nào tôi không muốn vui, nhưng tôi không sao vui lên được, thần kinh tôi mỗi ngày đều căng thẳng, đầu óc không lúc nào thảnh thơi, chỉ cần hơi lơ đãng là có khả năng bị đối thủ hạ bệ.”
Henson lắc đầu: “Anh kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì? Đủ tiêu là được, hà rất phải hành hạ thân xác như thế. Nghe nhạc đi, muốn nghe bài gì?” Nói đoạn anh bắt đầu điều chỉnh âm lượng.
Triệu Thành Tuấn thay đổi tư thế ngồi cho thoải mái, hoàn toàn thư giãn, nói: “Bài gì cũng được.”
“Thở đều, khiến đầu óc dần dần yên tĩnh, không nghĩ gì hết.”
“Tôi đã yên tĩnh rồi, yên tĩnh nữa tôi sẽ ngủ mất. Henson, anh ngày càng lắm điều đấy.”
“Được! Được! Tôi lắm điều. Anh muốn ngủ cứ ngủ, trông anh có vẻ rất mệt.”
Anh bật cười: “Henson, tôi đã trả anh không ít phí điều trị rồi nhỉ? Tôi trả anh nhiều tiền như vậy là để đến đây ngủ hay sao?”
“Tôi chỉ muốn anh thấy dễ chịu hơn.” Henson điều chỉnh âm lượng, mở một ca khúc tiếng Anh giai điệu chậm, bài Forever At You Feet. Một giọng nữ trầm chậm rãi, không khí trong phòng lập tức yên ắng. “Ca khúc này thế nào?”
Anh tĩnh trí lắng nghe, bản nhạc cơ hồ có tiếng mưa rơi. “Please take me home my long to leave, Forever at you feet…” tí tách tí tách, giọng ca buồn trầm lắng dường như đưa người ta vào khu rừng trong mưa, gột hết bụi đường, xoa dịu tru phiền, tâm trạng phiền loạn dần dần tĩnh lại… Anh nhắm mắt, khẽ gật đầu: “Rất hay!”
Henson ngồi xuống ghế bên cạnh, nhìn anh nói: “Ca khúc này tôi lựa chọn mãi đấy, vừa đúng hôm nay có mưa, rất hợp cảnh.”
Triệu Thành Tuấn thở một hơi dài: “Henson, nói thật với anh, chẳng qua lòng tôi đầy ẩn khúc cho nên không vui lên được, tôi cũng không muốn mình buồn như thế.”
“Brant, đời người khổ đoản, những gì có thể từ bỏ hãy từ bỏ đi.” Khi nói câu đó, Henson đang cúi đầu nhìn các chỉ số vừa hiện ra, anh cau mày, sắc mặt chợt tối.
Triệu Thành Tuấn không chú ý tới vẻ mặt Henson, anh đang mải nhìn lá cây bên ngoài được mưa xối rửa, có xanh thẫm như mực, có xanh non mỡ màng, đều căng tràn nhựa sống. Anh lẩm bẩm như nói thầm: “Henson, thực ra tôi vẫn muốn nói thật với anh một chuyện, chính là ẩn khúc trong lòng mà tôi không gạt bỏ được, thực ra liên quan đến một người, một cô gái.”
Henson ngẩng đầu, im lặng nhìn anh, chờ anh nói tiếp.
“Anh tưởng tôi suốt ngày chỉ biết kiếm tiền, lòng băng giá, không tình cảm, không ước vọng? Anh tưởng tôi loại bỏ nhiều đối thủ như vậy là trở nên máu lạnh bất nhân? Anh tưởng tôi suốt ngày làm bạn với tiền, trong mắt chỉ có lợi nhuận không có tim? Không, Henson anh không biết đâu, anh không biết tôi thực sự cần gì.”
“Brant, anh nghe tôi nói, bất luận anh cần gì, chỉ cần anh muốn anh đều có thể đạt được. Bất luận là sự nghiệp hay tình yêu, anh đều có thể theo đuổi, đừng câu nệ kết quả, đừng câu nệ cảm nhận của người khác, hãy yêu đi, hãy thực sự yêu một lần!”
Trong phòng yên tĩnh đến mức hai người có thể nghe thấy hơi thở của nhau.
Triệu Thành Tuấn chăm chú nhìn Henson không nói gì, cuối cùng lại một tiếng thở dài, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thời gian sau đó, Triệu Thành Tuấn liên tục tăng cường mua cổ phiếu của Hồng Hải, có vẻ như quyết diệt Hồng Hải. Đương kim chủ tịch hội đồng quản trị Hồng Hải Chương Thế Đức chủ động yêu cầu đàm phán với anh nhưng bị anh cương quyết từ chối. Chương Thế Đức bất lực, đành phải nhờ cậy Chương Kiến Phi. Chương Kiến Phi hồi đó đang làm một dự án từ thiện, rất bận rộn, mặc dù anh có chức vụ ở Hồng Hải, nhưng ít khi đi làm. Anh và Triệu Thành Tuấn mỗi người đều bận việc của mình, thực ra đã lâu không gặp, cuộc chiến giữa Hồng Hải và Bác Vũ anh đương nhiên không thể không biết, hai bên đã lâm vào thế một mất một còn, lần này không thể khoanh tay đứng nhìn, vậy là đồng ý đứng ra hòa giải, hẹn Triệu Thành Tuấn đi ăn.
“Hôm nay sao lại rỗi rãi mời em đi ăn, dạo này chẳng phải anh đang rất bận?” Triệu Thành Tuấn thừa biết, nhưng giả bộ không hay.
Chương Kiến Phi vui vẻ rót rượu cho Triệu Thành Tuấn: “Em biết, A Tuấn.”
“Em chẳng biết gì hết.”
“A Tuấn!” Chương Kiến Phi hít một hơi dài, chầm chậm buông một câu: “Được rồi đấy.”
Huynh đệ tình thâm, nghiêm trọng nhất anh cũng chi nói ba chữ đó.
Triệu Thành Tuấn đến ăn bữa cơm này, đương nhiên đã có chuẩn bị, mỉm cười: “Thế nào, Chương Thế Đức nhờ anh làm thuyết khách ư? Anh đã nói không can thiệp cơ mà, đổi ý rồi chăng?”
“A Tuấn, câu này tổn thương tình cảm rồi. Anh chỉ không muốn quan hệ giữa hai người trở nên căng thẳng như vậy…”
“Căng thẳng?” Triệu Thành Tuấn cười khẩy: “Kiến Phi, anh dùng từ không thỏa đáng, quan hệ giữa tôi và Chương Thế Đức chỉ là căng thẳng thôi sao? Chúng tôi không đội trời chung, không thể cùng tồn tại, thủy hỏa bất tương dung, điều này anh cũng biết.”
“Nhưng em đã là cổ đông lớn thứ ba, hội đồng quản trị không ai dám coi thường em.”
“Tôi bất cần mấy vị trong cái hội đồng đó coi trọng tôi! Kiến Phi, tốt nhất anh đừng nhúng tay vào, bởi vì tôi không muốn anh em bất hòa, cho dù tôi máu lạnh bao nhiêu, đối với anh, tôi luôn thật lòng.”
“Điều này anh biết. A Tuấn, cho nên hôm nay anh đến tìm em, thực ra anh cũng rất mâu thuẫn.” Chương Kiến Phi buồn rầu nhìn cậu em thân thiết từ nhỏ, mắt thâm buồn: “Anh biết lòng em oán hận, Chương gia quả thực nợ em, anh cũng rất buồn vì những đau khổ em phải chịu đựng. Hôm trước anh đã mắng Gia Minh một trận, chính anh ta đã châm mồi lửa nên mới dẫn tới tai họa hôm nay, nhưng A Tuấn, những gì có thể bỏ qua, nên bỏ…”
Triệu Thành Tuấn lạnh lùng ngắt lời: “Anh cho là tôi hẹp hòi không bỏ qua cho người khác? Anh cho là thế phải không?”
“Kiến Phi, hôm nay tôi sẽ nói thẳng với anh, anh đừng nghĩ tôi làm thế là muốn cướp gia sản nhà anh, nói thực tôi không thiếu tiền, tiền của tôi có lẽ cả đời tiêu không hết, tôi cần nhiều tiền như vậy làm gì? Thứ tôi cần là một câu nói! Đừng hy vọng tôi bỏ qua cho các người, những gì tôi đã chịu, tôi có thể bỏ qua, nhưng những đau khổ mẹ tôi phải chịu tôi sẽ không bỏ qua, nếu Chương Thế Đức, ông ta không đến trước mộ mẹ tôi lấy cái chết để tạ tội, chuyện này chưa xong!”
“Nhưng A Tuấn, anh không muốn em ngày càng sa lầy, anh không thể bó tay đứng nhìn!” Con người Chương Kiến Phi vốn cảm tính, nói mấy câu mắt đã đỏ hoe.
Triệu Thành Tuấn nhìn anh giây lát, đột nhiên hiểu ra: “Ồ, tôi quên mất, anh cũng họ Chương, anh là người của Chương gia, thấy Chương gia sắp sụp đổ, cuối cùng anh cũng không kìm được, đúng không? Kiến Phi, anh thế nào tôi cũng không trách anh, nói thật từ khi thành lập Bác Vũ đến nay, tôi chưa từng gặp đối thủ thực sự, nếu như đời này có thể cùng anh giao chiến một phen, tôi chết cũng cam lòng. Bởi vì tôi biết, anh rất thông minh, từ nhỏ đến lớn, cái gì anh cũng hơn tôi, tôi nỗ lực thế nào, cố đuổi theo thế nào cuối cùng vẫn kém một chút. Nói thực tôi rất không cam lòng, rất muốn so tài với anh, tôi không tin tôi thực sự không thắng được anh.”
“A Tuấn!”
Chương Kiến Phi quả nhiên xuất chiến, không còn cách nào khác, nếu anh không lộ diện, Hồng Hải rất lọt vào tay Triệu Thành Tuấn, mà cho dù thâu tóm được Hồng Hải, anh biết, Triệu Thành Tuấn cũng sẽ không dừng lại. Để tránh xảy ra càng nhiều xung đột khó lường, anh tiếp nhận chức vụ tổng giám đốc do Chương Thế Đức trao cho. Chức vụ này vốn là của Chương Gia Minh, để cứu vãn Hồng Hải, Chương Thế Đức đành “vì nghĩa diệt thân”, trong cuộc họp hội đồng quản trị tuyên bố bãi chức tổng giám đốc của Chương Gia Minh, đẩy Chương Kiến Phi vào đầu sóng ngọn gió, bởi vì ông ta biết, Chương Kiến Phi và Triệu Thành Tuấn tình cảm sâu đậm, có Chương Kiến Phi đứng ra làm bia đỡ đạn, Hồng Hải tạm thời có thể kê cao gối ngủ yên.
Nhưng Chương Thế Đức đã tính nhầm, Chương Kiến Phi lên nhậm chức, quyết tâm tiêu diệt Hồng Hải của Triệu Thành Tuấn vẫn không hề tiêu tan, trái lại càng tấn công quyết liệt. Đầu tiên anh đàm phán với Tô Nhiếp Nhĩ, hy vọng Tô Nhiếp Nhĩ nhượng lại cổ phần của anh ta ở Hồng Hải cho anh, với cam kết không để tập đoàn Duy La Phan thiệt thòi về giá cả. Triệu Thành Tuấn biết rõ chỉ cần có được cổ phần của Tô Nhiếp Nhĩ, lập tức Bác Vũ sẽ là cổ đông lớn nhất của Hồng Hải, Chương Thế Đức rất phải bật khỏi chức chủ tịch hội đồng quản trị, cho nên trong cuộc chiến này Tô Nhiếp Nhĩ có vai trò mấu chốt. Nhưng thái độ Tô Nhiếp Nhĩ rất mập mờ, không đồng ý cũng không từ chối. Điều kiện Triệu Thành Tuấn đưa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




