|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
kiêng kị thế nào! Đau đớn tuyệt vọng và bất lực thế nào, nếu không do men rượu, cô tuyệt nhiên không nhắc đến.
Triệu Thành Tuấn lặng lẽ nhìn cô, thử thăm dò: “Anh ấy có một mình thôi à?”
“Không, hôm đó còn có mấy người cùng ngồi.” Mao Lệ hơi buồn ngủ, lẩm bẩm đẩy Triệu Thành Tuấn: “Này, đến lượt anh, kể về mối tình đầu của anh đi. Nhất định anh cũng có mối tình đầu chứ?”
Triệu Thành Tuấn khó giấu nỗi thất vọng trong lòng, đúng là cô không hề có ấn tượng về anh.
“Này, anh có nghe thấy không, em đã bộc bạch rồi, anh cũng nên thể hiện một chút chứ?”
Triệu Thành Tuấn cười: “Em uống nhiều rổi, để tôi đưa em về.”
Tối đó Mao Lệ uống say, khi tỉnh lại đã là hơn mười giờ sáng ngày hôm sau, đầu đau như muốn nứt, nhìn căn phòng xa lạ còn tưởng mình vẫn nằm mơ, đây rõ ràng không phải là phòng ngủ của cô, mà giống như phòng đôi trong khách sạn. Triệu Thành Tuấn gõ cửa vào đúng lúc, có lẽ nghe động tĩnh trong phòng biết cô đã tỉnh. “Có đói không, tôi gọi chút gì ăn nhé?” Anh mặc áo sơ mi, bên ngoài là chiêc gilê dệt kim màu tro, ngoài khuôn mặt hơi gầy, tinh thần rất tốt, mặt mũi tươi tỉnh, đi đến bên giường, nhìn cô lắc đầu: “Tôi cứ tưởng cô bản lĩnh lắm, không ngờ cũng vậy thôi, chỉ uống một chai vang đỏ đã ngủ như ỉn.”
“Anh mới là ỉn!” Cô bĩu môi, nhìn anh: “Đây là đâu?”
“Khách sạn chỗ tôi ở.”
Mao Lệ bất giác nhìn chiếc gối bên cạnh.
Triệu Thành Tuấn mẫn cảm cười to: “Gay quá, tối qua tôi cũng say, chẳng nhớ gì hết, cô nói xem làm thế nào bây giờ? Cô phải chịu trách nhiệm với tôi hay là tôi phải chịu trách nhiệm với cô?”
“Đáng ghét!” Mao Lệ vớ chiếc gối bên cạnh ném anh: “Nếu anh không đưa tôi đi Hokkaido, tôi sẽ không tha cho anh!” Trong phim Không chân thành, xin đừng đến họ xem tối qua, rất nhiều cảnh quay ở Hokkaido Nhật Bản, phong cảnh tuyệt đẹp, Mao Lệ ngây người, lẩm bẩm nhất định phải đi Hokkaido một chuyến, Triệu Thành Tuấn nói: “Không thành vấn đề, đợi tôi giải quyết xong công việc sẽ đưa cô đi.” Nói xong anh kéo cô ra khỏi giường, đẩy vào nhà tắm. “Mau tắm đi, rồi chúng ta xuống tầng ăn gì, tôi đói rồi.”
Mao Lệ nghi ngờ: “Anh đưa tôi đi thật chứ?”
“Chỉ là Hokkaido thôi mà! Ngoài Mặt trăng và sao Hỏa, chỗ nào tôi cũng có thể đưa cô đi! Đương nhiên tiền để là cô phải đính ước với tôi…”
Mao Lệ cười khanh khách, chạy biến vào nhà tắm: “Triệu Thành Tuấn, anh không thể giữ gìn một chút sao? Quân tử nên tế nhị!”
“Cái gọi là quân tử chẳng qua là biểu diễn nền giáo dục của xã hội thượng lưu, thực ra là cố tình thể hiện như vậy để quyến rũ phụ nữ, cô đã lên giường của tôi, tôi cần gì phải đóng vai quân tử!”
“Nhưng tiên sinh, tôi không được tiếp thu nền giáo dục thượng lưu.” Mao Lệ từ nhà tắm nói vọng ra, lẫn trong tiếng nước ào ào. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )
Triệu Thành Tuấn đứng ngoài cửa: “Vậy thì tốt, tôi cũng xuất thân từ dân nghèo.”
“Không thể!”
“Tại sao không thể? Phú quý bẩm sinh chỉ thuộc về một số rất ít người, đại đa số người ta muốn vươn lên đều phải tay trắng lập nghiệp. Tôi nói tôi từng ngủ ngoài đường cô có tin không?”
“Thật à? Nhưng anh không giống người từng chịu khổ.”
“Mao Lệ, lúc tôi chịu khổ, cô còn làm nũng trong lòng anh trai cô.”
“Sai rồi, tôi chưa bao giờ làm nũng trong lòng anh ấy! Tiết lộ với anh chuyện này nhé, từ nhỏ người quậy phá gây sự bên ngoài là tôi, chứ không phải anh tôi, Mao Tấn nhát gan hơn tôi, gây ra chuyện chỉ biết bỏ chạy, tôi thì không. Từ nhỏ đã bị thầy giáo đến tận nhà nói với cha mẹ, tôi liền nói thẳng với thầy: “Chính em làm, thế thì sao, thầy cứ đuổi học em đi”. Lần nào cũng làm cha tôi tức điên, nhưng người bị đánh luôn là Mao Tấn, bởi vì cha không nỡ đánh tôi, đành phạt anh tôi không trông nom tôi cẩn thận, chà chà, nói thật tôi luôn không phải với anh tôi…” Mao Lệ nhanh chóng tắm xong, quấn người trong chiếc khăn tắm to đùng, khệnh khạng bước ra, hoàn toàn không đế ý ánh mắt liếc đảo của Triệu Thành Tuấn, cô đứng trước gương khéo léo búi tóc, phát hiện ánh mắt anh nhìn mãi vào ngực mình, cô nổi đóa: “Anh nhìn gì?!”
“Gạo đã thổi thành cơm, nhìn một chút có sao?” Triệu Thành Tuấn đứng tựa vai vào cửa phòng tắm, dáng nghiêm nghị ngày thường đã biến mất, lúc này trông anh giống một công tử phóng đãng.
“Này, tối qua có thật chúng ta đã…”
“Thật!”
“Anh biết tôi muốn hỏi gì không?”
“Vậy cô muốn hỏi gì?” Anh thong thả bước đến, ánh mắt như đọng thành đốm lửa, lướt trên mặt cô: “Nếu tôi nói, tôi không nhớ gì hết, cô sẽ làm gì tôi?”
Mao Lệ đỏ mặt: “Anh không thể không nhớ, nếu không sao có thể đưa tôi về đây?”
“Điều đó rất quan trọng ư?”
“Vậy cái gì mới quan trọng?” Mao Lệ bỗng căng thẳng, bởi vì Triệu Thành Tuấn đã áp đến gần cô, người anh tỏa mùi hương tươi mát của cơ thể đàn ông trẻ trung, rất ngọt ngào, giống như khu rừng sau mưa, khiến người ta mê đắm, anh nâng cằm cô lên, giọng hơi châm biếm: “Muốn biết đáp án thực ra rất đơn giản, trong chiếc tủ đầu giường sau lưng cô chính là đáp án, cô quá ngốc, không biết thông qua chi tiết để tìm ra sự thật.”
Mao Lệ đang định quay người mở ngăn kéo, đột nhiên có tiếng chuông cửa từ phòng khách bên ngoài, ting tang tình tang vang không ngớt. Triệu Thành Tuấn tưởng là nhân viên phục vụ: “Ai đấy?”
“Tôi, Mao Tấn!”
Mao Lệ nhảy dựng lên như khỉ con, quay trước quay sau luống cuống tìm quần áo. Triệu Thành Tuấn vẫn bình tĩnh, sửa lại trang phục ra khỏi phòng ngủ, thong thả hỏi người bên ngoài: “Mới sáng sớm, sao anh đã đến?”
Do là phòng đôi, khi Mao Tấn bước vào không nhìn thấy cảnh trong phòng ngủ, cho nên Mao Lệ vẫn kịp mặc quần áo, cô nghe thấy tiếng Mao Tấn ở phòng ngoài: “Muộn rồi còn gì, đã gần mười giờ, chúng ta đi chơi golf, còn mấy người đang đợi bên ngoài.”
“Không đi đâu, tôi muốn nghỉ ngơi.” Triệu Thành Tuấn tỏ vẻ không hứng thú.
Mao Tấn không chịu: “Nghỉ ngơi gì, chẳng mấy khi đến đây, chúng ta phải tụ tập mới được.”
“Cuối tuần, không đi chơi với bạn gái à?”
“Tối qua đưa đi xem phim rồi!” Mao Tấn không biết có người trong phòng ngủ: “Cô ấy nhất định kéo tôi đi xem bộ phim quái quỷ gì, hình như là Không chân thành, xin đừng đến khiến tôi ngủ gật.”
Lúc đó Mao Lệ đang mặc quần bò, một chân giơ lên, mất thăng bằng, nghe anh trai nói vậy bật cười, ngã uỵch xuống nền, tay bịt chặt miệng để khỏi cười to. Mao Tấn nghe tiếng động nhìn quanh, thấy cửa phòng ngủ đóng, chẳng nhìn thấy gì, chỉ tay vào Triệu Thành Tuấn, cười: “Ha, hiểu rồi, tối qua thể lực tiêu hao, không còn sức đi chơi golf, sao không nói sớm, rất thông cảm, rất thông cảm!”
Triệu Thành Tuấn lờ đi như không, gật đầu: “Ờ, tối qua tôi cũng xem bộ phim đó.”
“Cậu cũng xem phim?” Mao Tấn hoàn toàn không biết nhân vật nữ chính trong phòng ngủ kia là em gái mình, châm điếu thuốc, nói liên thoắng: “Tôi ngán nhất là xem phim và đi thang thang ngoài phố, ngán chết được, không hiểu tại sao bọn con gái lại thích thế.” Nói xong, anh hồ nghi nhìn Triệu Thành Tuấn: “Nhưng trông cậu không có dáng đưa bạn gái đi xem phim dạo phố”, giai nhân nào có thể khiến cậu thần phục như vậy? Người ở đây hay là mang đến?”
Triệu Thành Tuấn chỉ cười không nói.
“Thôi được, không hỏi nữa, vậy hôm nay rốt cuộc có đi chơi golf không? Nếu cậu không hứng thì thôi, tôi cũng về đây, tối qua tôi và Bình Bình xem phim xong không về nhà, cha tôi cũng bận việc bên ngoài, nhà chỉ có một mình cô em, bây giờ về có khi lại bị nó đấm như đấm bao cát, đến là khổ!”
Triệu Thành Tuấn gật đầu: “Đúng là một tin tốt.” Ý anh là, tối qua Mao Tấn không về, người nhà không ai biết anh đưa Mao Lệ đi chơi, nhưng Mao Tấn lại hiểu lầm, than thở: “Cậu không biết cô em tôi đâu, đúng là Tôn Ngộ Không tái thế, cứ bực mình là nó coi tôi là bao cát đấm đá không thương tiếc, thật không biết sau này có ai chịu rước đi không!”
Triệu Thành Tuấn lại cười: “Chuyện đó anh khỏi lo.”
“Thay quần áo đi, tôi mời cậu đi ăn sáng.” Mao Tấn nói xong đứng dậy, chỉ vào phòng ngủ, cười gian giảo: “Nếu tiện, cũng mời tiểu thư đó ra luôn, tôi đợi hai người dưới phòng ăn.”
Triệu Thành Tuấn cũng đứng dậy, cười tủm tỉm tiễn anh ra cửa: “Được, chúng tôi xuống ngay.”
Phòng ăn của khách sạn ở tầng ba. Bữa sáng rất thịnh soạn, Mao Tấn gọi một bàn thức ăn, có bánh bao, cháo, nem cuốn, lại còn đồ tráng miệng rất cầu kỳ. Nhưng da mặt anh xạm đen, chẳng có gì là nhiệt tình đãi khách, ánh mắt như dao quét trên mặt Mao Lệ, nếu không có Triệu Thành Tuấn anh nhất định cho cô cái tát, mặc dù hậu quả có thế khiến cô em lại “thay trời hành đạo”. Anh không để đâu hết giận, quắc mắt nhìn cô, lại nhìn Triệu Thành Tuấn, rõ ràng nộ khí bừng bừng nhưng không biết trút vào đâu.
Triệu Thành Tuấn thái độ vẫn bình tĩnh, nói với Mao Tấn: “Chúng tôi đều là người trưởng thành.”
Ý anh là chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm về hành vi của bản thân.
Mao Tấn không để tâm những lời đó, quắc mắt quát Mao Lệ: “Về nhà ngay! Ngồi trong phòng tự kiểm điểm!”
Nếu là mọi khi anh dám to tiếng như vậy, nắm đấm của Mao Lệ tiểu thư chắc chắn đã vung lên. Nhưng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




