watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11791 Lượt

bây giờ tình hình hơi đặc biệt, Mao Lệ rốt cuộc vẫn thấy tủi thân, huống hồ còn có mặt Triệu Thành Tuấn, cô đành nhẫn nhịn, ngoan ngoãn đứng dậy ra về. Triệu Thành Tuấn cũng đứng lên, nghiêng người hôn nhẹ vào má cô, vỗ vỗ vai an ủi: “Về đi, anh sẽ gọi điện, ngoan nào.”

Dám như vậy trước mặt Mao Tấn, Mao Lệ cảm thấy được an ủi, ánh mắt Triệu Thành Tuấn như muốn nói, anh sẽ xử lý êm chuyện này, cô yên tâm. Anh là người đáng tin cậy, ở bên anh cô chẳng có gì phải lo. Bởi vì ngay lúc cô mở ngăn kéo đầu giường phát hiện bên trong chỉ có một hộp Durex còn niêm phong, cô bỗng hiểu, tối qua anh không… Cô thở phào, là người đã thành niên thời hiện đại, mặc dù đêm khuya cùng anh đi uống rượu, về phương điện nào đó cô đã có chuẩn bị, nhưng hành xử của anh vẫn khiến cô cảm động, ai bảo chi tiết không quan trọng, chi

tiết mới có thể nhìn ra chính xác tư cách một người.

Mao Lệ vừa đi, Mao Tấn lập tức tấn công: “Nói đi, cậu giải thích chuyện này thế nào?”

Triệu Thành Tuấn tay kẹp điếu thuốc, vẻ thản nhiên, lại cười: “Không cần giải thích. Nam nữ vui vẻ là chuyện bình thường. Có gì đáng giải thích.”

“Nhưng nó là em gái

tôi!” Mao Tấn bị kích nộ bởi thái độ đó của anh.

Triệu Thành Tuấn nhướn mày: “Tôi thích cô ấy, chẳng liên quan gì đến chuyện cô ấy là em gái anh.”

“Cậu cố ý hay giả bộ?” Mao Tấn xúc động gõ tay xuống bàn: “Vì Chương Kiến Phi đến bây giờ nó vẫn còn chưa phục hổi, khó khăn lắm mới dịu đi được, cậu lại dụ dỗ nó, các người coi em gái tôi là gì? Tôi không cần biết cậu thật lòng hay không, tôi không chấp nhận cậu! Trước đây chấp nhận Chương Kiến Phi đã khiến tôi bầm gan tím ruột, ly hôn xong một cái thư cũng không có, làm em tôi chờ đợi suốt ba năm. Tôi chỉ có mỗi đứa em, tôi chỉ muốn nó hạnh phúc, các người mang cả núi vàng núi bạc đến đây, tôi cũng quyết không đẩy em tôi vào lò lửa lần nữa!”

Triệu Thành Tuấn giọng điềm tĩnh: “Thứ nhất, tôi không dùng núi vàng núi bạc đổi cô ấy, không phải tôi không mang được núi vàng núi bạc đến, mà là trong lòng tôi cô ấy là vô giá. Thứ hai, trước kia cô ấy cùng ai, trải qua những gì tôi không bận tâm, tôi cũng không bận tâm anh nghĩ gì, tôi chỉ cần cô ấy hiện tại và tương lai, quá khứ của cô ấy không liên quan đến tôi.”

Mao Tấn đang định phản kích, anh vừa giơ tay thì Triệu Thành Tuấn nói tiếp: “Thứ ba, chuyện này hình như không phải do anh quyết định, cô ấy đã là người trưởng thành, lựa chọn một cuộc sống thê nào là quyền của cô ấy, tâm tư của anh tôi hiểu nhưng đây thực sự là chuyện của Mao Lệ, bất kỳ ai cũng không thể quyết định thay cô ấy. Tôi đã nói hết, anh còn gì muốn nói không?”

Hoàn toàn là tư thế đàm phán cao cấp.

Anh ngữ điệu bình thường, thái độ điềm tĩnh, nhưng khí thế áp đảo khiến Mao Tấn vốn không kém bản lĩnh trong giao tiếp cũng dường như cứng lưỡi. Mao Tấn lập tức nản chí, anh hiểu, mình không thể ngăn được con người này, bởi vì anh ta không phải là Chương Kiến Phi. Trước đây là bạn bè sống với nhau, cùng học cùng chơi, mới đầu không nhận ra anh ta có bản lĩnh gì ghê gớm, nhưng khi thực sự va chạm, sự lạnh lùng quyết đoán của anh ta khiến đốỉ phương không thể phản kích, so với Chương Kiến Phi nhỏ nhẹ ôn hòa, Triệu Thành Tuấn tuyệt đối không phải là nhân vật dễ chơi.

Nhưng Mao Tấn vẫn nói thẳng quan điểm của mình: “Tôi biết, tôi không ngăn nổi cậu, nhưng tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu làm tổn thương em gái tôi, tôi sẽ liều chết với cậu! Tôi cũng biết cậu không phải là Chương Kiến Phi, nhưng chính bởi vì cậu không phải là Chương Kiến Phi tôi mới càng có thể quyết đấu với cậu. Mặc dù anh ta và em gái tôi đã rơi vào cảnh ngộ như bây giờ, nhưng trách nhiệm không hoàn toàn ở anh ta, em gái tôi cũng có rất nhiều vấn đề, cho nên đối với anh ta tôi vẫn luôn rất khách khí, còn với cậu tôi sẽ không như thế!”

Triệu Thành Tuấn lại cười nhạt, giọng dửng dưng: “Cảm ơn anh đã không gắn tôi với Chương Kiến Phi, như vậy, quan hệ giữa chúng ta sẽ dễ xử trí hơn nhiều.”

Mao Tấn hừ một tiếng: “Tôi chẳng có quan hệ gì với cậu!”

“Nhưng tôi có quan hệ với em gái anh.” Anh vẫn còn tâm trạng để đùa, Mao Tấn đang định nói thì điện thoại đổ chuông Triệu Thành Tuấn lễ phép mỉm cười với Mao Tấn, đứng ra một góc nghe, mới “a lô” một tiếng, mặt đã biến sắc, lưng toát mồ hôi lạnh.

Triệu Thành Tuấn bàng hoàng như chết đứng, ở trong phòng ăn trang nhã của khách sạn nhưng lại cảm giác đang trên hoang mạc trời đất tối om, vừa ngửa mặt như có cơn lốc mang theo cát bụi thốc tới, không thể né tránh, không có chỗ tránh, tai vẫn có thể phân biệt giọng nói của giám đốc chi nhánh Nam Ninh gọi đến: “Tổng giám đốc, vừa rồi phía Kuala Lumpur báo tin, có người đang mua hàng loạt cổ phiếu A…”

Em chỉ muốn một cuộc sống bình yên

Triệu Thành Tuấn bay về Nam Ninh ngay hôm đó, vội đến mức không kịp tạm biệt Mao Lệ. Vừa về anh lập tức triệu tập cuộc họp khẩn cấp, thành viên gồm các nhân vật cao cấp của chi nhánh ở Trung Quốc và mấy vị trong ban lãnh đạo từ Mã Lai bay sang, không khí hết sức căng thẳng, im lìm như chết, dường như ai cũng cảm nhận được tính ác liệt của trận chiến sắp tới.

Do đi đường xa, lại thêm hôm trước suốt đêm không ngủ, Triệu Thành Tuấn dáng vẻ vô cùng mệt mỏi, giọng khàn đặc: “Thưa các vị, thời điểm liên quan đến sinh tử tồn vong của Bác Vũ chúng ta đã đến, nếu ai còn tâm lý hy vọng vào may mắn ngẫu nhiên nào đó, tốt nhất hãy gạt bỏ! Tình thế hiểm nghèo, chúng ta nhất định phải thật bình tĩnh đương đầu.”

Mọi người cảm thấy lạnh người, không khí như đóng băng.

Triệu Thành Tuấn nhìn khắp lượt, lại nói: “Việc chúng ta cần làm trước mắt là lập tức huy động tối đa vốn lưu động để mua lại cổ phiếu, dùng số vốn lớn để đẩy lùi họ, đồng thời tiến hành đàm phán với các cổ đông nhỏ, đánh nhanh thắng nhanh!”

Chương Kiến Phi quả nhiên nói là làm, từ sau khi hai người đàm phán ở Bắc Hải không thành, chỉ có vẻn vẹn mấy ngày, anh đã có thể vung đại đao vào Bác Vũ. Anh phát động tổng công kích trong một thời gian ngắn như vậy có lẽ cùng muốn đánh nhanh thắng nhanh, hơn nữa hiệu quả tức thời, phía Bác Vũ mặc dù thời gian đầu tuyên bố mua lại số cổ phiếu đó nhưng rõ ràng rơi vào thế hạ phong, các ngân hàng liên tiếp có phản ứng, rất nhiều cố đông nhỏ bắt đầu bán tháo cổ phiếu trong tay, có vẻ như một cơn bão lớn sắp ập đến.

Sau cuộc họp, Triệu Thành Tuấn gọi mấy người thân tín đến phòng làm việc của anh, tiếp tục thảo luận đối sách. Đang bàn bạc, bên ngoài truyền đến giọng thanh thanh yếu ớt của thư ký A Mạc, Triệu Thành Tuấn cho phép vào, nhưng bước chân cô loạng choạng, mặt trắng nhợt, rõ ràng không phù hợp tác phong điềm tĩnh nối tiếng của cô trước nay, Triệu Thành Tuấn cảm thấy tim như chìm xuống, chắc chắn có tin xấu.

“Tại sao phải hoảng hốt như vậy, trời sập hay sao?” Triệu Thành Tuấn rất ít khi chỉ trích nữ nhân viên, nhất là A Mạc mà anh luôn tin tưởng, chứng tỏ anh không hài lòng về thái độ thiếu bình tĩnh của cô, kẻ địch mới chỉ giương cung đã hoảng sợ cuống quýt lên, đó là điều đại kỵ của nhà binh! Anh nghiêm mặt, nói thẳng không nể nang: “Dù trời sập cũng không đổ xuống đầu cô, tại sao phải hoảng loạn?”

A Mạc cúi đầu, mắt đỏ hoe: “Xin lỗi tổng giám đốc!”

“Nói đi, có chuyện gì?” Triệu Thành Tuấn ngán nhất thấy phụ nữ khóc trước mặt anh. A Mạc mới từ từ ngẩng đầu, người vẫn hơi run: “Vừa rồi có điện thoại từ Penang, tập đoàn Duy La Phan tuyên bố rút khỏi công trình liên doanh S&T xây dựng cảng Phòng Thành với chúng ta, đồng thời dừng mọi hợp tác với Bác Vũ…”

Như có tiếng sét bùng nổ trên đầu, Triệu Thành Tuấn lặng người, tim bỗng đập thình thình, từng nhát như đánh trống trong lồng ngực, đau đến tức thở, mồ hôi hột đọng trên trán. Anh sững sờ nhìn A Mạc, như không hiểu cô nói gì.

Anh xua tay, ra hiệu bảo mọi người lui.

Cửa nhẹ nhàng khép lại.

Trời cơ hồ tối sập, chỉ thấy tiếng gió vù vù bên ngoài cửa sổ, xa như vậy nhưng vào tai anh lại giật mình chấn động. Công trình xây dựng S&T cảng Phòng Thành vốn lên tới một tỷ, Duy La Phan đầu tư một nửa, nếu họ đột nhiên rút vốn, Bác Vũ không chỉ phải dừng công trình mà còn gánh món nợ ngân hàng khổng lổ.

Đúng lúc đó di động đổ chuông, trong không gian tĩnh mịch, âm thanh càng chấn động chói tai. Triệu Thành Tuấn cầm máy lên, nhìn cái tên nhảy múa trên màn hình, anh thở dài một hoi, ấn nút nghe.

Nhưng đầu bên kia im lặng. Cả hai phía đều im. Hai phút ngắn ngủi cơ hồ dài như một thế kỷ, người đó chầm chậm nói một câu: “Quay lại là bờ.”

Anh trả lời: “Không thể.”

“Tiểu Mai đã có thai.”

“Được bảy tháng rổi, cô ấy không cho tôi nói với cậu, bởi vì cậu không thích đứa bé này.”

Triệu Thành Tuấn hít một hơi: “Nó biết thì tốt.”

“A Tuấn, cậu hãy khuyên cô ấy, tâm trạng Tiểu Mai rất xấu, anh từ Nam Ninh trở về, cô ấy cãi nhau với anh một trận kịch liệt, anh rất lo lắng.”

“Đó là chuyện của hai người, không liên quan đến tôi.”

“Cậu là cậu con tôi đấy.”

“Tôi có việc, tắt máy đây.”

Tạch một tiếng, Triệu Thành Tuấn gập máy di động. Anh cảm thấy nên nhìn nhận lại con người Chương Kiến Phi, từ trước chỉ biết anh ta thông minh,

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT