watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11727 Lượt

sao lại là lửa? Tôi cùng làm việc nhiều năm ở đây, ông ta là người đứng đắn nhất mà tôi gặp, đặc biệt rất chân thành, không màu mè…”

Mọi người dồn mắt vào Bạch Hiền Đức, cô sầm mặt, “Thôi, tất cả về làm việc!”

“Tuân lệnh!” Các cô gái tản đi. Căn phòng yên tĩnh hẳn. Mao Lệ vừa rồi tức đầy bụng, chưa thể có tâm trạng làm việc, lúc này Vương Cẩn đẩy một xe sách uốn éo đi vào. Mao Lệ lập tức nghĩ đến bản kiểm điểm, vẫy cô ta: “Vương Cẩn, lại đây, tôi hỏi cô, bản kiểm điểm cô viết thế nào?”

“Chị muốn xem à, em vẫn còn một bản, vì nghĩ chị muốn xem nên em in hai bản!” Vương Cẩn hớn hở chạy đến cái bàn nhỏ của mình lấy trong ngăn kéo một tập mỏng giấy A4, Mao Lệ trố mắt, “Cô… cô viết nhiều vậy sao?”

“Hơn ba vạn chữ!” Vương Cẩn hãnh diện nói.

Mao Lệ thở hắt ra, run run đón lấy, còn chưa kịp xem đã bị Bạch Hiền Đức cướp mất, chị ta còn nôn nóng hơn cô, “Để tôi xem trước, khá lắm, con bé này, chỉ một bản kiểm điểm lại viết được dài như thế.”

“Thực ra em có thể viết dài hơn.”Giọng Vương Cẩn ỏn ẻn.

Bạch Hiền Đức nhìn lướt mười dòng một, mới xem được phần mở đầu, mắt trợn ngược nhìn Mao Lệ, như vừa gặp ma, khiến Mao Lệ hốt hoảng.

Cô lập tức linh cảm chuyện không hay, vội cướp lấy xem___

Phó tổng biên tập Dung!

Không, thực ra em muốn gọi ông là “Anh Nhược Thành”, có lẽ ông sẽ cảm thấy rất đường đột, nhưng em không nghĩ ra cách nào tốt hơn để thể hiện lòng mình, xin thứ lỗi… Ông có biết, viết ra những dòng này em đã phải dũng cảm thế nào, em chưa bao giờ hồi hộp đến thế. Lúc này, ngoài cửa sổ mưa rả rích, nghe tiếng mưa rơi, bộc bạch nỗi lòng, càng thấy buồn vô hạn. Bất chợt nghĩ đến câu thơ đã đọc hồi nhỏ, em không nhớ lắm đại ý là: Đêm thanh vắng, ngoài song tiếng mưa rơi, bên ngọn đèn lòng sầu vô hạn, ai biết tri âm có hay… gần đây em thường tự hỏi, rút cục tại sao lòng em cứ nặng chĩu ưu phiền, tưởng là cá tính như thế, đến bây giờ mới hiểu, thì ra là do quá nhớ nhung. Một người con gái, khi trong lòng có người để nhớ, thường trở nên tư lự đa sầu. Mặc dù mỗi ngày em đều nhìn thấy ông, ông chỉ cách một bức tường, em vẫn không sao kìm được nỗi nhớ. Dù ông nổi nóng, hay mỉm cười với em, đối với em đều là niềm vui và hạnh phúc vô bờ. Thực tình em cũng rất muốn xử lý tốt quan hệ với ông. Bởi vì mỗi lần nhìn mắt ông, hay bóng lưng ông, em mới thực cảm thấy, trong lòng có một người để nhớ kỳ diệu biết bao.. Em biết em rất bé nhỏ, em không có gì xuất sắc, nhưng ngay loài hoa dại cũng có quyền hướng về mùa xuân. Ông chính là mùa xuân xa vời nhất, mong manh nhất của em, giống như rừng rậm trong sương mù, có thể chạm vào nhưng không sao nhìn rõ…

“Ôi_____”

Mao Lệ kêu thét một tiếng.

Vương Cẩn giật nảy mình. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )

Bạch Hiền Đức hiểu ra, đẩy Vương Cẩn, “Chạy mau, đồ ngốc!”

Vương Cẩn lạch bạch chạy ra cửa.

Mao Lệ lao đến, nghiến răng, “Đợi xem tôi xé xác cô thế nào___”

Tạ ơn trời, suốt cả buổi sáng Dung Nhược Thành đi họp trên cục xuất bản, Mao Lệ có thời gian cùng Bạch Hiền Đức bàn bạc đối sách. Chuyện này rắc rối đây, Mao Lệ bồn chồn vò đầu bứt tai, chỉ muốn băm Vương Cẩn thành bảy

mảnh, nhưng băm cô ta cũng chẳng ích gì, Dung Nhược Thành đã đọc “Bản kiểm điểm “quái quỷ kia, tìm ra biện pháp đối phó mới là việc cấp bách. Bản

kiểm điểm lại có thể viết thành ra như thế, ngoài cái đầu thần kinh của Vương Cẩn thật là vô tiền khoáng hậu. Khi Mao Lệ tóm được Vương Cẩn, hỏi cô ta sao lại viết như thế, Vương Cẩn tủi thân nói: “Chị Mao Mao, chẳng phải chị bảo em viết cảm nghĩ đối với trưởng phòng Dung sao?”

“Nhưng cũng không phải như vậy, cô đúng là óc lợn!”

“Nhưng mà chị… rõ ràng chị nói muốn xử lý tốt quan hệ với ông ấy, chị rất quan tâm ông ấy, lấy vinh hạnh được làm việc ở đây…” Vương Cẩn ấp úng, không hề có vẻ giả bộ, có lẽ cô ta hiểu nhầm ý Mao Lệ. Con bé này, đúng là óc lợn! Mao Lệ tức điên rên lên. Các đồng sự tò mò thò đầu ra hỏi: “Sao, chuyện gì thế? Mao Lệ lại bắt nạt cô bạn nhỏ phải không?”

“Cút!” Mao Lệ gục trên bàn không động đậy.

Trưa hôm đó, Bạch Hiền Đức kéo Mao Lệ đến quán cơm nhỏ cạnh nhà xuất bản, gọi cơm xong, mắng cô một trận, “Tôi phải gì với cô đây, Mao Mao cô gây họa lớn rồi! Thảo nào mấy hôm nay sếp Dung bồn chồn như muốn tóm cô ngay, thì ra là vì thế, Để xem cô thu xếp thế nào! Lần này cô đùa quá trớn! Bây giờ không hiểu ông ấy có biết không phải do cô viết.”Chợt hạ giọng, “Nếu không, liệu ông ấy có tưởng là…”

“Đừng dọa tôi, đại tỷ” Mao Lệ sợ rúm người.

“Vậy sáng nay ông ấy gọi cô đến văn phòng làm gì, ông ấy nói sao?”

Mao Lệ há mồm cứng lưỡi.

“Không… không nói gì, em cũng không biết ông ấy nói gì, ông ấy ấp a ấp úng, em nghe không hiểu.”

“Ấp úng?”

“Đằng nào cũng… cũng không hiểu ông ta nói gì…”

“Hỏng rồi!” Bạch Hiền Đức gõ tay xuống bàn.

“Sao?” Mao Lệ lại sợ hết hồn. Bạch Hiền Đức chồm người về trước, ghé sát cô nói: “Chắc chắn ông ấy đang thăm dò cô, Dung Nhược Thành xưa nay là người nói năng làm việc dứt khoát. Nếu có lúc không dứt khoát, thì chứng tỏ… Ôi, chứng tỏ ông ta hoang mang, không biết biết làm thế nào.”

Mao Lệ cũng ghé lại gần, “Nghĩa là sao?”

Bạch Hiền Đức lườm cô, “Cô thông minh thế, sao chậm hiểu vậy. Chắc chắn ông ta không biết nói với cô thế nào, chắc chắc ông ta tưởng là cô viết, tưởng là cô thầm yêu ông ta thật.”

“Cha mẹ ơi, tôi thầm yêu ông ta? Tôi… tôi thầm yêu ông ta?” Mao Lệ múc canh vào bát, giọng tủi thân,”Tôi bằng này tuổi chưa bao giờ thầm yêu ai, chỉ có người ta thầm yêu tôi. Cho dù tôi có thầm yêu ai đó, cũng không phải la ông ta… sao có thế, ông ta như vậy, sao tôi có thể yêu?”

Bạch Hiền Đức nghe thế lại không vui, gõ đũa cành cạnh: “Cô nói gì vậy? Thế nào là ‘ông ta như vậy’? Sếp Dung rất tốt, chỉ có tính cách hơi kỳ một chút, cô không nên bóp méo người ta! Suy nghĩ cho kỹ, sáng mai giải thích với ông ấy. Theo tôi cứ nên nói thật, mặc dù tôi đã dặn Vương Cẩn không được tiết lộ chuyện này, nhưng cái mồm loa của cô ta chắc gì giữ được? Để bị phát hiện chi bằng chủ động nói thật. Sếp Dung không phải không biết điều, hơn nữa hình như cũng… rất cưng chiều cô, cô xin nghỉ liên tục ông ấy cũng chẳng nói gì. Này, có phải ông ấy thầm yêu cô?”

“Bà chị ___”

Mao Lệ thẫn thờ suốt buổi sáng, hoàn toàn không có tâm trạng đọc bản thảo, lại vào mạng thu hoạch rau, thu hoạch xong lại chạy đi hẹn hò. Đang chán ngán thì mẹ gọi điện, vừa “ a lô” đã bị bà mắng té tát. Mẹ cô là thế, cứ mở miệng là băm bổ. Mao Lệ từ nhỏ lớn lên trong tiếng la mắng của bà, vì thế cô cũng dạn dĩ hơn người khác, nhưng cũng giống mẹ rất yếu đuối, mỗi lần cô về nhà, mẹ luôn vừa chửi vừa xuống bếp nấu ăn cho cô.

Mao Lệ đã quen tính mẹ, nghe mãi, thì ra mẹ trách cô đã lâu không về nhà, bà nhớ con gái, lại không chịu nói ra. Mao Lệ đang bận làm mấy cuốn sách, không dứt ra được quả thực hai tháng không về Bắc Hải, vậy là cô hứa, cuối tuần này sẽ về.

“Tốt nhất cô đừng về! Chết ở đâu tôi cũng mặc xác!” Khi cúp máy mẹ vẫn còn chửi.

Mao Lệ thở dài, bà già bụng nhớ con mà miệng vẫn mắng mỏ.

Nhưng cú điện thoại tiếp theo, khiến cô không thể không về. Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông lạ, trầm ấm và quyến rũ, “Chào cô, xin hỏi có phải cô Mao Lệ?”

“Vâng, tôi đây, anh là ai?”

“Tôi là Triệu Thành Tuấn, muốn thuê căn nhà của cô, liệu có thể gặp cô không?”

Căn nhà của cô đã bỏ trống hai năm, địa thế tuyệt vời, nằm ngay trên con đường Hải Cảnh ven bờ Bắc Hải, ra khỏi cửa là bãi biển.

Quảng cáo đăng nửa năm, người hỏi thuê không ít, nhưng không mấy ai thuê nổi, một ngôi biệt thự độc lập, trang trí cực kỳ tao nhã, có đầy đủ trang thiết bị nội thất, trước sau đều có vườn hoa, phòng ngủ và phòng khách hướng ra biển. Mấy tháng trước có người muốn thuê, Mao Lệ đã phải về Bắc Hải một chuyến, đó là một người Đài Loan, đến Bắc Hải kinh doanh, mang theo vợ con. Mao Lệ vốn cũng hài lòng, nhưng khi dẫn đi xem nhà, hai đứa con của họ nhảy lên bộ đi văng bọc gấm trang trí rất nghệ thuật ở phòng khách đùa nghịch, Mao Lệ lập tức mời cả nhà đi ra. Khách thuê như vậy e là chưa được một tháng căn nhà của cô chỉ còn bộ khung. Lại quảng cáo cho thuê, Mao Lệ thêm điều kiện: khách phải là người độc thân. Nhưng vấn đề là, làm gì có người độc thân nào cần căn nhà lớn như thế? Kết quả, nửa năm, không có ai hỏi han.

Mao Lệ nhờ công ty môi giới, cũng đăng quảng cáo ở blog và MSN. Cũng chưa hẳn do cần số tiền thuê đó, mà do căn nhà không thể bỏ không mãi, thỉnh thoảng có người ở, ít nhất cũng có hơi người. Lần này lại có người hỏi thuê, đương nhiên cô rất phấn khởi, vậy là bám lấy Bạch Hiền Đức, “Người yêu à, cho nghỉ hai ngày nhé, em phải về Bắc Hải có việc gấp.”

“Đừng hỏi tôi, đi gặp người phòng bên.” Bạch Hiền Đức hất tay cô.

“Tại sao?” Mao Lệ ngạc nhiên.

“Lại còn hỏi tại sao, thử nghĩ xem tháng này cô xin nghỉ mấy lần? Lần nào sếp Dung hỏi sao cô không đi làm tôi đều phải nói dối cho cô. Bây

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT