|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
“Chuyện gì vậy?”
Peter mang bữa tối đến cho A Mạc, thực ra phải bữa ăn đêm mới đúng, anh giải thích, lái xe qua đây thấy văn phòng vẫn sáng đèn đoán là cô chưa ăn tối, vậy là mua đồ đưa đến. Còn chuyện ông chủ phẫn nộ bỏ đi anh không bất ngờ: “Mấy ngày nay tâm trạng ông chủ không tốt, cô không có việc đừng động đến anh ta, nếu không phải việc quá khẩn cấp không nên nối máy.”
“Chia tay với bạn gái sao?” A Mạc quả thực rất đói, ăn ngấu nghiên chẳng giữ ý, cô cũng rất cảm động Peter mua đồ ăn cho cô.
“Rất nhiều vấn đề, không chỉ chuyện đó.” Trong khi A Mạc ăn, Peter thu dọn nốt, anh nhặt lên chiếc khung ảnh, hỏi A Mạc: “Cái này có giữ lại không?”
A Mạc liếc nhìn, miệng đầy trứng rán, nói: “Có, chắc chắn có!”
Thực ra đó là bức ảnh chụp phong cảnh hải đảo nào đó, có lẽ là từ trên vách đá ven biển chụp xuống, dưới chân vách đá là sóng biển nhấp nhô và bãi cát trắng, trên mặt biển phía xa có một chiếc thuyền cá, cảnh tượng rất yên tĩnh. Peter ngắm nghía bức ảnh, không thấy có gì đặc biệt: “Bức ảnh này cũng giữ lại?”
“Anh không biết đâu, bức ảnh này ông chủ luôn mang theo người, trụ sở văn phòng ở Penang cũng có một bức, cũng là cảnh này, ông chủ rất trân trọng, hình nền máy tính xách tay cũng là bức ảnh này.”
“Đây là đâu?” Peter cảm thấy nó chẳng có gì đáng lưu giữ.
“Không biết, có lẽ là một nơi nào đó anh ấy từng qua.”
“Đảo kiểu này Mã Lai thiếu gì, tôi thấy để ảnh bạn gái còn có lý, sao lại để bức phong cảnh này, thật không hiểu anh ta.” Peter lại đặt lên bàn: “Ngày mai cô thay giúp khung kính khác, anh ta đã mang theo người, nhất định là có ý nghĩa đặc biệt.”
“Phải, chắc chắn có ý nghĩa đặc biệt, anh ấy cũng chỉ mang theo hai bức ảnh bên người, ngoài bức này còn bức chân dung mẹ anh ấy. À, ở đây.” A Mạc chỉ cho Peter, cả chiếc bàn rộng chỉ còn khung ảnh này vẫn nguyên vẹn, trong ảnh là một phụ nữ chừng ngoài bốn mươi, miệng mỉm cười mắt nhìn thẳng, đẹp mê hồn, khí chất cao quý, mặc dù miệng cười, vầng trán vẫn thoáng ưu tư, khuôn mặt Triệu Thành Tuấn hầu hết được kế thừa của mẹ, bao gồm cả nét buồn.
“Đẹp thật!” Peter trầm trồ.
A Mạc nhún vai: “Đương nhiên, hai anh em họ đều rất đẹp, đều di truyền từ mẹ.” Vừa nói xong, di động đổ chuông, A Mạc nhìn mã số, là Triệu Mai gọi.
“Lại sao thế Chương phu nhân?” A Mạc nghĩ muộn thế này Triệu Mai còn gọi, chắc chắn không phải chuyện hay.
Quả nhiên, Triệu Mai khóc tấm tức trong điện thoại: “A Mạc, tớ muốn gặp cậu.”
“Có chuyện gì?”
“Gặp rồi nói.”
Thực ra chuyện cũng đơn giản, buổi chiều Chương Kiến Phi đưa cô đi đảo Mộng mua túi xách, gặp Mao Lệ ở đó, nhưng cô ta không nhìn thấy họ. Chương Kiến Phi nhìn thấy Mao Lệ trước, Triệu Mai chọn xong bảo anh trả tiền, gọi hai câu anh không phản ứng, đang định kéo anh, phát hiện anh nhìn ra ngoài cửa, Triệu Mai nhìn theo, lập tức hiểu ra, mắt tối sầm, nếu không ở chỗ đông người chắc chắn cô đã nổi điên.
Trở về nhà hai người cãi một trận kịch liệt, đến nỗi cả hai không được ăn tối, người giúp việc làm một bàn thức ăn bị Triệu Mai hất đổ, cuối cùng Chương Kiến Phi bỏ đi, để lại mình Triệu Mai trong nhà, khóc lóc ầm trời.
Những cuộc cãi vã như vậy gần đây đặc biệt nhiều, lẽ ra hai người sống ở Nam Ninh phải rất yên ổn, nhưng Triệu Mai lại luôn cho rằng Chương Kiến Phi cố tình đến Nam Ninh, cố tình lập công ty ở đây là vì không thể xa Mao Lệ, dù anh che giấu, một mực nói là do yêu cầu công việc, Triệu Mai cũng không tin, đó chính là nguồn gốc mâu thuẫn của họ.
Ở đâu chẳng lập được nghiệp, sao nhất định là Nam Ninh? Nhất là Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn đã chia tay, bây giờ Mao Lệ lại độc thân, Chương Kiến Phi quanh quẩn ở thành phố này, mục đích đã quá rõ ràng. Con người ta sợ nhất đi vào ngõ cụt, sau khi mất đứa con, tinh thần Triệu Mai hơi khác thường, trở nên mẫn cảm và đa nghi, bất luận Chương Kiến Phi giải thích thế nào cô cũng một mực cho rằng anh vì Mao Lệ mới ở lại đây, Chương Kiến Phi có trăm miệng cũng không giải thích được, càng giải thích Triệu Mai càng nghi ngờ, cãi nhau triền miên, luôn ầm nhà ầm cửa.
Đương nhiên còn một chuyện khác càng khiến Triệu Mai hiểu lầm, Chương Kiến Phi từ chối sinh con. Mặc dù anh nói tạm thời chưa sinh vì nghĩ đến sức khỏe của cô, nhưng Triệu Mai lại cho là anh có toan tính khác, rõ ràng anh không muốn vướng bận con cái, không có con, sau này anh rút lui càng dễ, như vậy càng khiến ý muốn có con của Triệu Mai thêm mãnh liệt.
Sự bất đồng vợ chồng xung quanh chuyện đó trực tiếp dẫn đến những cuộc xô xát triền miên. Từ sau khi Triệu Mai sinh non, Chương Kiến Phi hết sức dè đặt trong sinh hoạt vợ chồng, luôn cẩn thận sử dụng biện pháp, khiến Triệu Mai cảm thấy anh không những không muốn có con, mà rõ ràng còn có ý định bỏ cô, hai người đêm đêm thường cãi nhau, cuối cùng Chương Kiến Phi đành vào ngủ trong phòng sách, còn Triệu Mai khóc suốt đêm, cả hai đều kiệt sức.
Trong một quán cà phê ở Hamaton, nghe Triệu Mai khóc lóc kể lể xong, A Mạc thực tình không biết nói gì, nói nặng lại sợ Triệu Mai càng bị kích động, không nói gì nhất định cô càng nói dai.
“Cậu bảo tôi nên nói gì với cậu đây? Tiểu Mai, tôi cứ nghĩ sau khi tái hợp với Chương tiên sinh cậu đã suy nghĩ thông suốt, sao vẫn quanh quẩn trong con ngõ cụt đó? Chẳng phải cũng chỉ tình cờ gặp Mao Lệ mà thôi? Sống cùng thành phố, sao tránh khỏi gặp nhau, có lẽ cậu chuyện bé xé to rồi?”
“Đúng, tôi chuyện bé xé to, nhưng tại sao tôi với anh ta nhất định phải sống ở thành phố này? Tại sao chúng tôi không quay về Penang? Đó mới là nhà của chúng tôi! Anh ta ở lại đây không phải vì người đàn bà đó ư! Anh ta không có được cô ta, vậy là ở lì lại đây, si mê đến thế là cùng! Các người đều trách tôi gây sự vô lý, nhưng tôi không ngốc, tôi có cảm giác riêng, tôi ghét thành phố có người đàn bà đó, tôi ghét cảm giác đó, tôi chỉ muốn xa người đàn bà đó một chút không được sao?”
Triệu Mai mắt mọng đỏ, nhất định lòng cô đau đớn tột cùng cho nên có thể khóc to như thế bất chấp chỗ đông người, mặt nhăn nhúm, tuyệt vọng. A Mạc chưa bao giờ chứng kiến, không biết an ủi bạn thế nào, đành để cho cô khóc. Khóc mãi mệt lử, cô lại đòi uống rượu, A Mạc không ngăn được, thấy cô gào lên giữa quán cà phê, quá chướng mắt, đành gọi một chai sâm panh.
Chưa uống hết chai, Triệu Mai đã gục trên bàn ngủ thiếp.
A Mạc không lay được cô, đành gọi điện cho Chương Kiến Phi nói rõ, Chương Kiến Phi lập tức đến đưa cô về. A Mạc tiễn ra lề đường, giúp anh mở cửa xe: “Cảm ơn, phiền cô quá.” Chương Kiến Phi đặt Triệu Mai vào ghế, thắt dây an toàn, quay người nhã nhặn cảm ơn A Mạc.
“Không có gì, tôi chỉ lo với tình trạng tinh thần như hiện nay của Tiểu Mai, rất khó khuyên giải.”
“Cô ấy không nghe cũng đành vậy.” Dưới ánh đèn đường, Chương Kiến Phi dáng điệu vô cùng mệt mỏi, giọng khàn đặc: “Tôi đã cố gắng hết mức, rất cả tại tôi tự làm tự chịu, không trách được ai.” Nói xong anh lên xe, lẳng lặng lái đi.
Người đời thường vặn hỏi đến cùng, để thời gian trôi qua vô vị, mùa đông lo mùa hạ đến chậm, mùa hạ lo mùa đông sắp về, cho nên các người không ngừng lang thang, mải miết đi tìm một chốn xa vời phi thực bốn mùa đều nắng hạ, tôi không hâm mộ.
__ “Nghệ sĩ dương cầm trên biển” __
Từ bỏ cũng là yêu
Đúng như Chương Kiến Phi dự đoán, buổi tối ngay sau hôm anh và Triệu Thành Tuấn chơi golf với nhau, phía Kuala Lumpur báo tin, giá cổ phiếu của Hồng Hải bất ngờ giảm mạnh chỉ trong vòng một ngày, tin Triệu Thành Tuấn và Chương Kiến Phi vốn mâu thuẫn giờ lại liên minh đối phó với Hồng Hải lan ra như quả bom bùng nổ, nghe nói xuất hiện trên trang nhất các báo ở Penang, không chi nội bộ Hồng Hải đại loạn, ngay tập đoàn Duy La Phan cũng châín động. Buổi trưa, giám đốc điều hành Tô Nhiếp Nhĩ gọi điện cho Chương Kiến Phi định giảng hòa chuyện cũ, Chương Kiến Phi rất khách khí nhắc anh ta: “Đây là chuyện nhà của họ Chương chúng tôi, không liên quan đến người ngoài các anh, hơn nữa vì mối quan hệ lâu năm, tôi vẫn khuyên anh hành sự thận trọng, bởi vì một khi đại đao buông xuống tôi không dám đảm bảo không làm tổn thương người vô tội.”
Câu đó ngầm bảo Tô Nhiếp Nhĩ nên rút khỏi Hồng Hải, nếu không khó tránh cùng chìm với Hồng Hải.
Thực chất đó là mưu kế của Chương Kiến Phi, anh muốn đẩy Duy La Phan ra khỏi Hồng Hải, bởi vì hai năm nay sở dĩ Hồng Hải còn giương giương tự đắc là do có Duy La Phan làm chỗ dựa, nhiều dự án đều có Duy La Phan tham dự. Trong thời gian đương chức ở Hồng Hải, Chương Kiến Phi nhiều lần nhắc nhở Chương Thế Đức không thể để Duy La Phan nhúng quá sâu vào Hồng Hải, nếu không sau này có sự cố, Hồng Hải sẽ bị cô lập, nhưng Chương Thế Đức không bỏ vào tai, trái lại tin rằng Duy La Phan tham gia càng sâu vào kinh doanh của Hồng Hải, càng có thể khống chế đối phương: “Chúng ta chìm họ cũng không được lợi gì, cùng trên một con thuyền, chết cùng chết.”
Chương Kiến Phi không thuyết phục được Chương Thế Đức, chỉ nhắc ông ta: “Coi họ là phao cứu mạng, một khi họ qua cầu rút ván, người chết trước tiên là chúng ta.”
Trên thực tế, Chương Thế Đức nửa đời lăn lộn trên thương trường không phải không nhìn ra hậu quả đó, có điều ông ta vô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




