watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11754 Lượt

Duy La Phan cướp mất…”

“Không liên quan đến tôi!” Triệu Thành Tuấn tựa vào đi văng, vắt chân cười khẩy: “Tôi không phải người họ Chương, tôi rất vui thấy Hồng Hải sụp đổ, Tô Nhiếp Nhĩ đã thay tôi tính sổ với Chương Thế Đức, tôi cũng chẳng có gì phàn nàn. Ha ha, rất thú vị, bây giờ tôi rất muốn biết lão già Chương Thế Đức nên cười hay nên khóc, tôi và anh không có được Hồng Hải, ông ta đã chặn được chúng ta ở ngoài cửa Chương gia, nhưng lại để mất Hồng Hải, đế Tô Nhiếp Nhĩ chiếm vị trí của mình, anh xem ông ta khóc hay cười?”

“A Tuấn!”

Buổi tối Triệu Thành Tuấn ở văn phòng giải quyết nốt công việc ban ngày chưa hoàn thành, sau khi chia tay với Mao Lệ, ngày nào anh cũng ở lại văn phòng rất muộn mới về nhà, nhất định phải làm đến kiệt sức, trở về tắm xong lăn lên giường là ngủ, buổi sáng thức dậy giống như cải tử hoàn sinh, lại bắt đầu một ngày mới. Công việc luôn bận làm không hết, thực ra anh rất sợ mình rỗi rãi.

Anh hạ bớt ánh sáng đèn văn phòng, như vậy càng nhìn rõ ánh đèn thành phố ngoài cửa sổ, anh rất thích đứng trên cao ngước nhìn bầu trời. Anh thích đứng trên cao nhìn xuống vạn trượng hồng trần bên dưới, không có nguyên do, chỉ muốn gần bầu trời một chút, gần thiên đường một chút, gần Thượng đế một chút. Mà thế sự như bàn cờ, số mệnh khôn lường như mây bay gió cuốn, sức mạnh của con người quá bé nhỏ, đứng trên cao một chút, liệu có thể nhìn thấu thế giới này hơn không? Bây giờ nghĩ lại sao mà ấu trĩ, ngay nỗi lòng người con gái mình yêu anh cũng nhìn không thấu, anh có thể nhìn thấu gì đây?

Điện thoại nội bộ réo gấp, trong căn phòng yên tĩnh càng đặc biệt chói tai.

“Tổng giám đốc, Chương Thế Đức tiên sinh muốn gặp anh.” A Mạc nói.

Chương Thế Đức? Anh hơi sững người: “Ông ta tìm tôi làm gì?”

“Em không biết, ông ta bảo muốn nói chuyện với anh.”

“Nối máy cho tôi.”

“Vâng.”

Sau khi đường dây đã thông, có đến nửa phút hai bên đều không lên tiếng, anh biết

Chương Thế Đức định nói gì, dứt khoát chờ ông ta mở miệng. Rất lâu sau, giọng già nua và khàn đặc của Chương Thế Đức từ Penang xa xôi vọng đến: “Cậu ra tay quá ác!”

Ngữ khí hình như khá bình thường, không gầm lên như anh tưởng.

Triệu Thành Tuấn vô cùng điềm tĩnh: “Sao chủ tịch Chương lại nói thế?”

“Sự đã đến nước này, cậu còn gì không dám thừa nhận?” Đầu dây bên kia dừng lại, giọng càng khàn: “Tôi vẫn biết cậu đủ nhẫn tâm ra tay tuyệt tình, đâu ngờ cậu còn ác hơn tôi tưởng tượng. Gia Minh cố nhiên bất tài, nhưng hai đứa lớn lên bên nhau, mặc dù không mấy hòa hợp, nhưng rốt cuộc vẫn là người một nhà, lòng cậu dù oán thù cũng không đến mức khiến nó thành ra như bây giờ. Đáng lẽ cậu nên làm nó chết đi, chết là xong, cùng lắm là ta đích thân chôn nó! Bây giờ nó thành ra vô tri vô giác, một ngày nào đó ta nhắm mắt, Gia Minh không có người dọn xác… A Tuấn, ta nhìn cậu lớn lên, cậu trở nên ác độc như vậy từ bao giờ? Cha mẹ cậu đều là người lương thiện, rốt cuộc cậu giống ai mà lòng lang dạ sói như thế”

Nói xong, Chương Thế Đức bật khóc trong điện thoại.

Triệu Thành Tuấn lặng lẽ nghe ông ta nói hết, thở dài: “Chủ tịch Chương, chuyện của Chương Gia Minh tôi cũng vừa mới biết, mặc dù tôi thường nguyền rủa anh ta, nhưng chuyện này quả thực tôi không liên quan, ông không thể vì tôi có hiềm khích với anh ta mà đổ tội lên đầu tôi, ra tòa cũng cần chứng cứ.”

“Cậu đừng dài dòng ba chuyện đó, nếu để cho cảnh sát tìm ra chứng cứ cậu đã không phải là Triệu Thành Tuấn! Hôm nay tôi gọi cú điện này không phải để hỏi tội, nói thực tôi đã bất lực với cậu, cậu vốn thông minh, ra tay tuyệt tình, tôi già rồi, đấu sao được với cậu? Đúng như cậu nói, tôi không có chứng cứ chứng minh cậu làm chuyện đó, tôi chỉ muốn nhắc cậu, sự đã đến nước này, bất luận ngày trước Chương Gia Minh đã làm gì với cậu, đến đây đều chấm dứt, nó đã phải trả giá cho việc nó làm, ân oán của quá khứ nên kết thúc ở đây…”

“Thôi đi, Chủ tịch Chương, tội ác của cha con ông vẫn còn ít sao? Đừng diễn trò mùi mẫn với tôi, tôi không mảy may động lòng đâu, bởi vì sự việc quả thực tôi không làm, điều này chỉ có thể coi là ác giả ác

báo.”

“Phải, ác giả ác báo! Kể cả cậu!” Chương Thế Đức trở nên xúc động: “Dù gì tôi cũng là người gần nằm trong quan tài, sau khi tôi chết mọi thứ của Chương gia chung quy vẫn là của các cậu, đường đời của cậu và Kiến Phi còn dài, tôi không muốn các cậu đi vào con đường cũ của tôi.”

“Tôi không phải là người họ Chương, ông đừng kéo tôi vào!” Triệu Thành Tuấn không thể giữ bình tĩnh.

“Nhưng cậu lớn lên bằng cơm của Chương gia, đó là điều cậu vĩnh viễn không thể phủ định, nếu ngày xưa cha Chương Kiến Phi không cưu mang, cậu và em gái đã chết đói từ lâu.”

“Tôi thà chết đói! Ăn cơm của Chương gia các người là nỗi nhục lớn nhất đời tôi!”

“Cậu thật không biết điều, tôi đã có lòng tốt nghĩ cho cậu, nhưng cậu vẫn vô tình, Gia Minh đã thành ra như vậy, Chương gia còn hy vọng vào ai, nếu không phải là cậu và Kiến Phi? Tôi dù già cũng chưa đến mức lú lẫn, chỉ mong cậu đừng chìm mãi trong oán thù của quá khứ, cậu phải từ bỏ oán thù, mới có thể đi tốt nửa đời sau.”

“Ông hy vọng vào Kiến Phi còn được, đừng hy vọng vào tôi, tôi không có liên quan gì với Chương gia các người! Tôi nói lại lần nữa, tôi không phải họ Chương, tôi không liên quan đến các người! Đừng mong tôi tha thứ cho các người! Tôi vĩnh viễn không tha thứ cho ông và Chương Gia Minh! Vĩnh viễn!” Nói xong anh dập máy đánh “cạch”, chưa hả giận lại vớ điện thoại ném lên tường, sau đó là giấy tờ ống bút, khung ảnh, tượng trên bàn đều gạt phăng xuống đất, một tiếng động lớn trong phòng làm việc khiến A Mạc phòng thư ký bên ngoài giật mình, cô mở cửa, còn chưa hiểu chuyện gì, Triệu Thành Tuấn đã thét lên: “Đi ra!”

A Mạc sợ hãi vội vàng đóng cửa. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )

Lát sau, Triệu Thành Tuấn từ trong phòng xông ra, mặt vẫn hầm hầm phẫn nộ, không nhìn A Mạc, sập cửa bỏ đi. A Mạc đuổi theo run run tiễn anh vào thang máy, mãi vẫn không hết run. Cô chưa bao giờ thấy anh tức giận đến thế. Cô hơi hối hận đã chuyển cho anh cú điện thoại đó, anh và Chương Thế Đức có mối thù không đội trời chung, cô biết, nhưng lại không suy nghĩ hậu quả, đã quấy rầy anh. Giá như lúc đó cô không nối máy cho anh, mặc dù được anh đồng ý. Ông chủ tức giận đập phá văn phòng, người thu dọn tàn cuộc cuối cùng vẫn là cô.

Văn phòng bừa bãi, khắp nền là mảnh kính vỡ và giấy tờ, A Mạc một mình thu dọn, cô chưa ăn tối, đói hoa mắt, bụng âm ỉ đau.

Dạo này tối nào ông chủ cũng bận đến khuya, ông chủ chưa đi, là thư ký gần gũi nhất, cô đương nhiên cũng không thể đi. Mặc dù nhiều lần anh nói cô không cần ở lại, nhưng A Mạc không dám, không đơn thuần chỉ để xứng với đồng lương, mà thực sự cô cũng thích “hưởng thụ” buổi tối một mình cùng anh, mọi người về hết, chì còn lại anh và cô, cách một tấm cửa, cô thấy lòng tràn ngập ấm áp. Có lúc ông chủ còn gọi cô cùng đi ra ngoài ăn đêm, sau đó lái xe đi qua những con đường ảm đạm đưa cô về nhà, mặc dù anh ít nói, ánh mắt dừng ở cô không quá ba giây, nhưng với cô đã đủ ngọt ngào suốt mấy ngày. Có lúc cô cũng cảm thấy coi thường bản thân, nhưng không biết làm sao.

Khi thu dọn gần xong, cửa đột nhiên mở. Cô giật mình, ngoái lại, là Peter, anh cầm một túi ni lông có vẻ rất ngạc nhiên: “Chuyện gì vậy?”

Peter mang bữa tối đến cho A Mạc, thực ra phải bữa ăn đêm mới đúng, anh giải thích, lái xe qua đây thấy văn phòng vẫn sáng đèn đoán là cô chưa ăn tối, vậy là mua đồ đưa đến. Còn chuyện ông chủ phẫn nộ bỏ đi anh không bất ngờ: “Mấy ngày nay tâm trạng ông chủ không tốt, cô không có việc đừng động đến anh ta, nếu không phải việc quá khẩn cấp không nên nối máy.”

“Chia tay với bạn gái sao?” A Mạc quả thực rất đói, ăn ngấu nghiên chẳng giữ ý, cô cũng rất cảm động Peter mua đồ ăn cho cô.

“Rất nhiều vấn đề, không chỉ chuyện đó.” Trong khi A Mạc ăn, Peter thu dọn nốt, anh nhặt lên chiếc khung ảnh, hỏi A Mạc: “Cái này có giữ lại không?”

A Mạc liếc nhìn, miệng đầy trứng rán, nói: “Có, chắc chắn có!”

Thực ra đó là bức ảnh chụp phong cảnh hải đảo nào đó, có lẽ là từ trên vách đá ven biển chụp xuống, dưới chân vách đá là sóng biển nhấp nhô và bãi cát trắng, trên mặt biển phía xa có một chiếc thuyền cá, cảnh tượng rất yên tĩnh. Peter ngắm nghía bức ảnh, không thấy có gì đặc biệt: “Bức ảnh này cũng giữ lại?”

“Anh không biết đâu, bức ảnh này ông chủ luôn mang theo người, trụ sở văn phòng ở Penang cũng có một bức, cũng là cảnh này, ông chủ rất trân trọng, hình nền máy tính xách tay cũng là bức ảnh này.”

“Đây là đâu?” Peter cảm thấy nó chẳng có gì đáng lưu giữ.

“Không biết, có lẽ là một nơi nào đó anh ấy từng qua.”

“Đảo kiểu này Mã Lai thiếu gì, tôi thấy để ảnh bạn gái còn có lý, sao lại để bức phong cảnh này, thật không hiểu anh ta.” Peter lại đặt lên bàn: “Ngày mai cô thay giúp khung kính khác, anh ta đã mang theo người, nhất định là có ý nghĩa đặc biệt.”

“Phải, chắc chắn có ý nghĩa đặc biệt, anh ấy cũng chỉ mang theo hai bức ảnh bên người,

Trang: [<] 1, 52, 53, [54] ,55,56 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT