|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ngoài bức này còn bức chân dung mẹ anh ấy. À, ở đây.” A Mạc chỉ cho Peter, cả chiếc bàn rộng chỉ còn khung ảnh này vẫn nguyên vẹn, trong ảnh là một phụ nữ chừng ngoài bốn mươi, miệng mỉm cười mắt nhìn thẳng, đẹp mê hồn, khí chất cao quý, mặc dù miệng cười, vầng trán vẫn thoáng ưu tư, khuôn mặt Triệu Thành Tuấn hầu hết được kế thừa của mẹ, bao gồm cả nét buồn.
“Đẹp thật!” Peter trầm trồ.
A Mạc nhún vai: “Đương nhiên, hai anh em họ đều rất đẹp, đều di truyền từ mẹ.” Vừa nói xong, di động đổ chuông, A Mạc nhìn mã số, là Triệu Mai gọi.
“Lại sao thế Chương phu nhân?” A Mạc nghĩ muộn thế này Triệu Mai còn gọi, chắc chắn không phải chuyện hay.
Quả nhiên, Triệu Mai khóc tấm tức trong điện thoại: “A Mạc, tớ muốn gặp cậu.”
“Có chuyện gì?”
“Gặp rồi nói.”
Thực ra chuyện cũng đơn giản, buổi chiều Chương Kiến Phi đưa cô đi đảo Mộng mua túi xách, gặp Mao Lệ ở đó, nhưng cô ta không nhìn thấy họ. Chương Kiến Phi nhìn thấy Mao Lệ trước, Triệu Mai chọn xong bảo anh trả tiền, gọi hai câu anh không phản ứng, đang định kéo anh, phát hiện anh nhìn ra ngoài cửa, Triệu Mai nhìn theo, lập tức hiểu ra, mắt tối sầm, nếu không ở chỗ đông người chắc chắn cô đã nổi điên.
Trở về nhà hai người cãi một trận kịch liệt, đến nỗi cả hai không được ăn tối, người giúp việc làm một bàn thức ăn bị Triệu Mai hất đổ, cuối cùng Chương Kiến Phi bỏ đi, để lại mình Triệu Mai trong nhà, khóc lóc ầm trời.
Những cuộc cãi vã như vậy gần đây đặc biệt nhiều, lẽ ra hai người sống ở Nam Ninh phải rất yên ổn, nhưng Triệu Mai lại luôn cho rằng Chương Kiến Phi cố tình đến Nam Ninh, cố tình lập công ty ở đây là vì không thể xa Mao Lệ, dù anh che giấu, một mực nói là do yêu cầu công việc, Triệu Mai cũng không tin, đó chính là nguồn gốc mâu thuẫn của họ.
Ở đâu chẳng lập được nghiệp, sao nhất định là Nam Ninh? Nhất là Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn đã chia tay, bây giờ Mao Lệ lại độc thân, Chương Kiến Phi quanh quẩn ở thành phố này, mục đích đã quá rõ ràng. Con người ta sợ nhất đi vào ngõ cụt, sau khi mất đứa con, tinh thần Triệu Mai hơi khác thường, trở nên mẫn cảm và đa nghi, bất luận Chương Kiến Phi giải thích thế nào cô cũng một mực cho rằng anh vì Mao Lệ mới ở lại đây, Chương Kiến Phi có trăm miệng cũng không giải thích được, càng giải thích Triệu Mai càng nghi ngờ, cãi nhau triền miên, luôn ầm nhà ầm cửa.
Đương nhiên còn một chuyện khác càng khiến Triệu Mai hiểu lầm, Chương Kiến Phi từ chối sinh con. Mặc dù anh nói tạm thời chưa sinh vì nghĩ đến sức khỏe của cô, nhưng Triệu Mai lại cho là anh có toan tính khác, rõ ràng anh không muốn vướng bận con cái, không có con, sau này anh rút lui càng dễ, như vậy càng khiến ý muốn có con của Triệu Mai thêm mãnh liệt.
Sự bất đồng vợ chồng xung quanh chuyện đó trực tiếp dẫn đến những cuộc xô xát triền miên. Từ sau khi Triệu Mai sinh non, Chương Kiến Phi hết sức dè đặt trong sinh hoạt vợ chồng, luôn cẩn thận sử dụng biện pháp, khiến Triệu Mai cảm thấy anh không những không muốn có con, mà rõ ràng còn có ý định bỏ cô, hai người đêm đêm thường cãi nhau, cuối cùng Chương Kiến Phi đành vào ngủ trong phòng sách, còn Triệu Mai khóc suốt đêm, cả hai đều kiệt sức.
Trong một quán cà phê ở Hamaton, nghe Triệu Mai khóc lóc kể lể xong, A Mạc thực tình không biết nói gì, nói nặng lại sợ Triệu Mai càng bị kích động, không nói gì nhất định cô càng nói dai.
“Cậu bảo tôi nên nói gì với cậu đây? Tiểu Mai, tôi cứ nghĩ sau khi tái hợp với Chương tiên sinh cậu đã suy nghĩ thông suốt, sao vẫn quanh quẩn trong con ngõ cụt đó? Chẳng phải cũng chỉ tình cờ gặp Mao Lệ mà thôi? Sống cùng thành phố, sao tránh khỏi gặp nhau, có lẽ cậu chuyện bé xé to rồi?”
“Đúng, tôi chuyện bé xé to, nhưng tại sao tôi với anh ta nhất định phải sống ở thành phố này? Tại sao chúng tôi không quay về Penang? Đó mới là nhà của chúng tôi! Anh ta ở lại đây không phải vì người đàn bà đó ư! Anh ta không có được cô ta, vậy là ở lì lại đây, si mê đến thế là cùng! Các người đều trách tôi gây sự vô lý, nhưng tôi không ngốc, tôi có cảm giác riêng, tôi ghét thành phố có người đàn bà đó, tôi ghét cảm giác đó, tôi chỉ muốn xa người đàn bà đó một chút không được sao?”
Triệu Mai mắt mọng đỏ, nhất định lòng cô đau đớn tột cùng cho nên có thể khóc to như thế bất chấp chỗ đông người, mặt nhăn nhúm, tuyệt vọng. A Mạc chưa bao giờ chứng kiến, không biết an ủi bạn thế nào, đành để cho cô khóc. Khóc mãi mệt lử, cô lại đòi uống rượu, A Mạc không ngăn được, thấy cô gào lên giữa quán cà phê, quá chướng mắt, đành gọi một chai sâm panh.
Chưa uống hết chai, Triệu Mai đã gục trên bàn ngủ thiếp.
A Mạc không lay được cô, đành gọi điện cho Chương Kiến Phi nói rõ, Chương Kiến Phi lập tức đến đưa cô về. A Mạc tiễn ra lề đường, giúp anh mở cửa xe: “Cảm ơn, phiền cô quá.” Chương Kiến Phi đặt Triệu Mai vào ghế, thắt dây an toàn, quay người nhã nhặn cảm ơn A Mạc.
“Không có gì, tôi chỉ lo với tình trạng tinh thần như hiện nay của Tiểu Mai, rất khó khuyên giải.”
“Cô ấy không nghe cũng đành vậy.” Dưới ánh đèn đường, Chương Kiến Phi dáng điệu vô cùng mệt mỏi, giọng khàn đặc: “Tôi đã cố gắng hết mức, rất cả tại tôi tự làm tự chịu, không trách được ai.” Nói xong anh lên xe, lẳng lặng lái đ
Mỗi người đều phải trả giá cho sự lựa chọn của mình, ban đầu Chương Kiến Phi lựa chọn cuộc hôn nhân này không hề nghĩ rất có thể anh lại giẫm lên vết xe cũ. Nhưng cuộc sống thực tế còn tồi tệ hơn anh tưởng tượng, hôn nhân rối ren vô phương cứu chữa. Triệu Mai còn khó sống hơn Mao Lệ trước kia, Mao Lệ nhiều nhất cũng chỉ ngang bướng, cô không yêu anh nên cũng không quan tâm đến anh, còn Triệu Mai quá yêu anh nên u mê lú lẫn không thể phân biệt trắng đen, cô tự giày vò bản thân cũng như giày vò anh đến chết, người giày vò anh vì vậy cũng trói chặt tim anh, mâu thuẫn của hai người có lẽ chính ở đó.
Chương Kiến Phi biết, cho dù trở về Penang Triệu Mai cũng vẫn như thế, chỉ cần Mao Lệ còn sống trên đời, một khắc cô cũng không buông lơi cảnh giác, cô đã hoàn toàn đi lệch đường. Cho dù họ lên sao Hỏa cũng không giải quyết được vấn đề, cô vẫn cho rằng lòng anh vẫn còn Mao Lệ, cô muốn anh phải móc tim ra, phải cắt nát hai chữ Mao Lệ trong lòng, cô mới yên tâm, mặc anh máu chảy như suối, chết đi sống lại. Cô chỉ cần lòng anh có cô, cô yêu cầu anh yêu cô! Anh nhất thiết phải yêu cô! Nhưng chuyện đó hoàn toàn không thể, cho dù moi tim ra, anh cũng không yêu cô, trước kia anh còn có thể thương cô như em gái, nhưng bước vào cuộc sống hôn nhân, tình thương đó cạn dần theo từng trận xô xát hàng ngày, anh đã mệt, tâm lực đều mỏi mòn.
Chương Kiến Phi quả thực mệt mỏi, lại thêm thiếu ngủ triền miên, tinh thần căng thẳng, công việc quá tải, cơ thể bằng thép cũng không trụ được, ngày thứ hai sau cuộc cãi cọ với Triệu Mai, anh ngã gục ở văn phòng…
Triệu Thành Tuấn có lẽ ghét nhất là bệnh viện, chỉ muốn cả đời không phải đặt chân đến nơi ấy, nhưng nghe nói Chương Kiến Phi bị ngất phải nhập viện, là đối tác làm ăn, anh không thể không đi thăm. Chương Kiến Phi bị viêm màng phổi do cảm mạo không chữa trị dứt điểm, bệnh cũng không nghiêm trọng, nhưng cần nằm viện ít ngày, phần lớn thời gian anh đều ngủ, Triệu Mai lo lắng nhìn anh ngủ li bì không tỉnh. Những năm qua cô quen được anh chăm sóc, bây giờ đến lượt cô chăm sóc chồng, cô không biết làm thế nào. Hơn nữa, không ngờ lại gặp anh trai ở bệnh viện.
Anh em quá lâu không gặp, mặc dù sống cùng thành phố, nhưng Triệu Thành Tuấn luôn từ chối gặp em gái, Chương Kiến Phi từng nhiều lần đứng ra hòa giải nhưng vô ích.
Đây là phòng VIP, hành lang rất vắng và yên tĩnh, Triệu Thành Tuấn từ phòng bệnh đi ra, Triệu Mai cầm cặp lồng cháo ra khỏi thang máy, hai người bất ngờ nhìn thấy nhau, ở khoảng cách mấy mét, Triệu Mai vẫn cảm thấy người anh trai tỏa ra hàn khí đáng sợ, ánh mắt như gai, đâm khắp người cô.
“Anh… anh cũng đến.” Triệu Mai làm mình làm mẩy với Chương Kiến Phi nhưng trước mặt Triệu Thành Tuấn lại khác hẳn, cô từ nhỏ đã sợ anh, nói to cũng không dám.
Triệu Thành Tuấn đi đến trước mặt cô, nhìn từ trên xuống dưới, tức đỏ mặt: “Đúng là không biết điều, ở Penang làm loạn chưa đủ, đến đây vẫn chứng nào tật ấy, đã không sống được với anh ta sao lúc đầu còn lấy?”
Triệu Mai cúi đầu nhìn mũi giày của mình, không dám mở miệng.
“Làm loạn như thế có dễ chịu hơn không?” Triệu Thành Tuấn hỏi dồn, chứng tỏ anh biết tình hình của cô, không gặp nhau, nhung chắc chắn anh có nguồn tin biết mâu thuẫn giữa cô và Chương Kiến Phi. Bản thân cô cũng biết, Chương Kiến Phi sức khỏe vốn rất tốt, đột nhiên ngã bệnh, đa phần là tại cô, không phải cô không áy náy, bây giờ bị anh trai trách mắng, càng tủi thân, nước mắt trào ra.
“Khóc? Vẫn còn mặt mũi để khóc!” Mặt anh rắn lạnh như đá, giọng không cao, nhưng thần sắc rất đáng sợ: “Nếu không sống được với nhau thì dứt khoát ly hôn đi, ầm ĩ làm gì? Tôi bị cô làm mất mặt đủ rồi!”
Triệu Thành Tuấn quả thực không để đâu hết giận, từ nhỏ nuông chiều cô em, để nó làm gì cũng chỉ nghĩ đến bản thân, không hề biết chia sẻ cảm thông, mới chịu tủi thân một chút đã cảm thấy cả thế giới nợ mình. Triệu Thành Tuấn tức giận, cũng chẳng buồn nói nhiều, nói vài câu, lập tức bỏ đi không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




