|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
xe, anh quay sang nhìn cô, cô ngoảnh đi chứng tỏ đang lúng túng, vành tai cũng đỏ, mê hồn nhất là khi cô đỏ tai, anh vô cùng quen thuộc từng xúc cảm trên mỗi tấc da thịt đó…
Bầu không khí trong xe trở nên kỳ dị, hai người đều không nói, không phải do bối rối mà do… không thể nào chịu nổi. Triệu Thành Tuấn chỉ cảm thấy toàn thân như đang bị nung nóng, không thể chịu nổi, dòng điện kỳ diệu giữa hai người bắt đầu lan ra, anh từ từ áp lại gần cô, sau khi giơ tay vén mấy sợi tóc mai vào bên tai, không kìm được anh hôn lên đó. Mao Lệ run bắn, cảm giác đê mê từ vành tai lan nhanh như dòng điện trên toàn cơ thể, cô quay mặt lại, khoảng cách quá gần, hai mũi chạm nhau. Cô nhắm mắt theo bản năng, cũng dán môi vào đó theo bản năng, anh ngẩn ra nửa giây rồi nhanh chóng hưởng ứng nụ hôn của cô, nụ hôn cuống quýt không thể kiềm chế, quen thuộc như vậy, dường như họ chưa từng chia xa, họ chỉ kéo dài cuộc vui đêm trước.
Hai người hôn nhau rất lâu trong xe, có lẽ ý thức được đây không phải là chỗ âu yếm, anh thở dốc buông cô ra, lái xe rời bệnh viện. “Xe của anh vẫn còn ở bãi đỗ.” Mao Lệ mặt đỏ lựng nhìn anh. Triệu Thành Tuấn một tay xoay vô lăng, một tay vuốt tóc cô: “Mặc kệ.”
Đúng, mặc kệ, mặc kệ rất cả. Dù anh biết như thế vô trách nhiệm với cô, nhưng anh vẫn không thể kiềm chế, lòng anh, cơ thể anh, đều cháy bỏng khao khát cô.
Những ngày chia tay, anh lao vào công việc để quên nỗi nhớ, ban ngày bận rộn còn được, nhưng mỗi khi đêm xuống, một mình đi lại trong nhà, nhìn chiếc gối bỏ trống, lòng anh héo hắt.
Mỗi tối anh đều xem lại đĩa phim Hiệu ảnh Tháng Tám mà cô để quên, mỗi tình tiết, lời thoại đều đã thuộc, anh xem rất hứng thú, có lúc vừa xem vừa ngủ thiếp trên đi văng. Tỉnh lại, ngoài cửa sổ luôn là tang tảng sáng, căn phòng toàn đầy sinh khí nhưng lại trống rỗng ảm đạm như đã lâu không có người ở, tỏa mùi hoang phế. Anh thường nằm trên đi văng, bất động nhìn trời sáng dần bên ngoài, cảm giác cuộc sống của mình đang mòn mỏi một cách vô nghĩa, làm việc cật lực, nhưng không biết vì sao mình tồn tại, yêu hết lòng, lại không được đền đáp như ý, anh đang dần dần hoang phế cùng với căn nhà.
Chìa khóa căn hộ anh để trên xe, không vào được nhà, đành đến căn hộ của Mao Lệ. Hai người xuống xe, hôn từ thang máy đến cửa phòng, lại từ cửa phòng vào sofa phòng khách, quần áo quăng đầy trên sàn, đó là cách âu yếm quen thuộc của họ, đau khổ và cuồng nhiệt, nếu đây cũng là một sự tiêu hao sinh mạng, anh nguyện chết vì nó, chết trong mê đắm. Mao Lệ muốn hưởng ứng anh, nhưng lại luống cuống không biết thế nào, anh kiên nhẫn dẫn dắt cô, từ từ đi vào trạng thái tốt nhất.
Sofa phòng khách không rộng lắm, hai người lăn xuống thảm, Triệu Thành Tuấn ưa sạch sẽ, cơ hồ không muốn làm chuyện đó trên nền, vậy là bế xốc cơ thể trần trụi đó đi vào phòng ngủ. Anh cũng từng đến căn hộ của cô, nhưng chỉ ở lại một lát, chưa bao giờ vào đó. Về mặt này hình như anh có một tâm lý hơi đặc biệt, nhất định chuyện đó phải diễn ra trên địa bàn của mình, ít nhất là nơi mình có thể chủ đạo, anh mới có thể hoàn toàn thoải mái. Mà phòng của Mao Lệ bài trí rất nữ tính, tường giấy có hoa văn theo phong cách điền viên, mặc dù ấm áp nhưng nhìn không quen, chiếc giường lộng lẫy như giường công chúa, mềm như nằm trên bông, cũng chẳng sao, nhưng trên cột giường treo bức màn sa màu tím và đầu giường chất đầy các loại chuột Mickey bằng nhung khiến anh bối rối, không hoàn toàn thoải mái.
Kết thúc hơi vội vàng, Triệu Thành Tuấn vào nhà tắm chỉnh sửa rổi bước ra, Mao Lệ đã mặc xong váy áo đang thu dọn tàn cuộc. Hai người chung sống không phải một hai ngày, nhưng chưa bao giờ bối rối như thế.
Triệu Thành Tuấn ra phòng khách ngồi trên sofa, bỗng hỏi: “Có nước không?”
“Có, để em lấy.” Mao Lệ vội rót nước cho anh.
Anh uống hết nửa cốc nước mới trở lại bình thường, còn Mao Lệ nghiêm trang ngồi đối diện, nhìn nhau, giống như hai người xa lạ lần đầu gặp gỡ, không thể hình dung nửa giờ trước còn âu yếm mãnh liệt trên giường.
“Xin lỗi, anh quá xúc động!” Anh bất ngờ nói ra câu đó, rút hộp thuốc, lại nhớ ra không phải nhà mình, hỏi cô: “Có thể không?”
“Anh hút đi, không sao.” Mao Lệ đẩy chiếc gạt tàn lại.
Anh châm lửa, cúi đầu, lại tỏ ra bối rốỉ như lúc ở bệnh viện: “Anh không nên như thế, nhưng không thể kiềm chế. Xin lỗi, sau này không thể nữa.”
Anh rất mâu thuẫn, lòng rối ren, Mao Lệ hoàn toàn không biết.
“Anh nói thế nghĩa là gì?” Mao Lệ ngơ ngác nhìn anh, không hiểu người đàn ông vừa rồi còn hòa nhập xác thịt vào cô sao phút chốc trở nên xa lạ như vậy.
“Em không yêu anh, không phải sao?” Câu nói này làm cô hiểu ra. Anh ngẩng lên nhìn cô, lặng lẽ nhả khói thuốc: “Biết rõ em không yêu anh, vẫn xúc phạm em như thế, anh thật xấu hổ.” Lời của anh thực ra còn có ý nghĩa khác, ý anh là, biết rõ không thể cho em kết quả vẫn gần gũi em, không chỉ đáng xấu hổ mà còn ích kỷ.
Hai mắt
cô long lanh, cô hoàn toàn hiểu lầm ý anh, môi run lên: “Em không cảm thấy anh xúc phạm em, em tự nguyện, anh nói như vậy chẳng phải nói thẳng em đáng xấu hổ, không yêu anh nhưng vẫn lên giường với anh, chắc em là hạng đàn bà vô liêm sỉ nhất, có phải thế không?”
“Anh không nói thế.”
“A Tuấn, em biết, em không nên viết những lời như thế nếu làm tổn thương anh, em rất xin lỗi.”
“Không, em không cần xin lỗi, tốt nhất em đừng yêu anh, tốt nhất không nên yêu anh, như thế mới tốt cho mọi người, thật đấy!” Anh nhanh chóng hút hết nửa điếu thuốc, búng tàn thuốc, nói: “Đương nhiên cả hai chúng ta đều thích, hai bên cùng hấp dẫn nhau, đó là chắc chắn, đàn ông và đàn bà chưa hẳn có tình yêu mới cùng nhau, anh không phản đối lối sống đó, ý anh nói, nếu em bằng lòng.”
Mao Lệ đứng bật dậy: “Ý anh là gì? Có phải anh nói, đằng nào giữa chúng ta cũng không có tình yêu, hai bên cùng thích nhau, lên giường cũng chẳng là gì, chúng ta có thể là bạn tình của nhau, cho nên anh không phản đối lối sống đó? Triệu Thành Tuấn, tôi biết tôi chai mặt, chia tay rồi vẫn lên giường với anh, nhưng tôi cũng không đến nỗi chai mặt như anh nói.”
“Em quá xúc động, Mao Lệ!” Triệu Thành Tuấn lặng lẽ nhìn cô.
“Anh lập tức ra khỏi nhà này, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!” Mao Lệ người run bắn không thể tự chủ, nước mắt ứa ra.
Triệu Thành Tuấn không nói nửa câu, dập tắt điếu thuốc, lặng lẽ đứng lên ra khỏi phòng.
Mao Lệ nhào lên sofa khóc vật vã. Cô không biết vấn đề xảy ra ở đâu, rõ ràng vừa rồi hai người còn tốt như vậy, dường như có dấu hiệu tình xưa lại cháy, vậy mà chớp mắt anh đã trở mặt. Là anh quá tàn nhẫn hay là cô hiểu lầm ý anh?
Không biết khóc bao lâu, Bạch Hiền Đức gọi điện đến, hét lên trong máy: “A lô, Mao Lệ, cô đi thăm người ốm mà đi suốt buổi sáng, bây giờ đã là ba giờ chiều, đang làm gì vậy?”
“Em đến ngay.”
Mao Lệ rửa mặt, mắt vẫn hơi sưng, lấy đá chườm vẫn không hết. Không biết làm thế nào, đành đi làm với bộ dạng đó, Bạch Hiền Đức mắt sắc, Mao Lệ vừa bước vào phòng nhận thấy ngay, hỏi: “Cô sao thế?”
“Không sao, vào bệnh viện thấy cảnh buồn.” Trên đường đi, Mao Lệ nghĩ ra cớ đó.
“Người chết à?”
Cô
chỉ ậm ừ.
Bạch Hiền Đức lắc đầu: “Một người chết ở bệnh viện mà làm cô khóc đến thế này, người quen à?”
“Vâng, quen.”
“Cô nhìn thấy người ta tắt thở?”
“Không, tôi cảm thấy người tắt thở là tôi, tôi mong người tắt thở là tôi.”
Bạch Hiền Đức ngơ ngác: “Làm việc đi.”
Mao Lệ thầm nguyên rủa bản thân, đã chia tay, nên giữ thể diện, đường ai nấy đi, ai ngờ cuối cùng vẫn dính vào nhau, vấn đề rốt cuộc là ở đâu? Mao Lệ nghĩ mãi không ra, cô đã hạ mình, do mẩu giấy viết trong lúc bức xúc, cô cũng đã xin lỗi anh, tại sao anh vẫn để bụng? Cô nhớ lại mọi chi tiết từ khi gặp lại Triệu Thành Tuấn, khẳng định lúc đầu rất tốt, mặc dù sau cơn xúc động không kiềm chế được, có hơi bối rối, nhưng vừa chạm đến chủ đề đó anh liền trở mặt.
Tại sao anh để bụng cô yêu hay không yêu anh? Mao Lệ cảm thấy có lẽ anh yêu cô, khi ôm cô, người anh run lên, giống như ngày mai là tận thế, anh sắp phải vĩnh biệt cô, nhưng sao anh lại nói ra những lời như thế, rõ ràng anh cố ý, cô nhìn rõ ánh mắt đầy do dự dằn vặt của anh, từ khi lên giường đến lúc bỏ đi, anh luôn do dự đắn đo, anh đắn đo điều gì? Mao Lệ rất hận bản thân, anh đã đối xử với cô như vậy, cô vẫn không thể ghét anh, nhưng bởi vì dựa vào trực cảm cô thấy, anh không cố ý tàn nhẫn như vậy, nhất định là có việc gì khiến anh khổ tâm, muốn gần cô nhưng e ngại.
Rốt cuộc là chuyện gì?
Tầng chín nhà xuất bản là phòng họp, các cuộc họp phổ biến kế hoạch và công tác trong tháng nhìn chung không được vắng mặt, cho nên trong phòng họp, ngoài giám đốc, tổng biên tập, các trưởng phòng ban đều có mặt đông đủ. Buổi chiều Bạch Hiền Đức phải gọi cho Mao Lệ là bởi vì cuộc họp sắp bắt đầu. Cô rất ghét họp hành, mỗi lần họp, những người hút thuốc tụ tập với nhau nhả khói mù mịt, phòng đầy chướng khí, cô đã chọn vị trí ngồi bên cửa sổ vẫn bị sặc khói, phát ho. Nhưng hôm nay hơi đặc biệt, Mao Lệ quên cả khói thuốc, có vẻ nghiêm túc, nhưng ánh mắt vô định, rõ ràng không để tâm, giám đốc gọi tên cô mấy lần cô vẫn như không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




