|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
muốn nhìn nữa.
Vừa rồi trong phòng bệnh, Chương Kiến Phi lòng đầy bức xúc cuối cùng đã bộc lộ tâm tư, kể với Triệu Thành Tuấn về sự bất lực của mình với cuộc hôn nhân này: “A Tuấn, cậu cứ trách mắng, anh tự chuốc lấy, không trách ai. Có điều anh không biết nên tiếp tục cuộc hôn nhân này thế nào, anh không thể moi gan cho Tiểu Mai xem, nhưng không hề hài lòng với cô ấy, anh thực bụng muốn cùng cô ấy làm lại từ đầu, nhưng Tiểu Mai không chịu, sống chết cho rằng anh ở lại Nam Ninh là vì Mao Lệ, giải thích thế nào cô ấy cũng không nghe. A Tuấn, anh phải làm gì? Cậu nói xem anh phải làm thế nào? Anh đã làm hết mức có thể cho Tiểu Mai, anh chưa muốn sinh con là vì nghĩ cho sức khỏe của cô ấy, bác sĩ đã nói với anh, cô ấy không nên có thai ngay sau khi bình phục, nếu không có thể suốt đời không thể sinh con, anh đã nói với Tiểu Mai như vậy, nhưng cô ấy không tin…”
“Đáng đời!” Triệu Thành Tuấn chỉ nói có vậy.
“Anh đáng bị như thế, anh biết, nhưng A Tuấn, hãy nói thật với anh, nếu anh không sống được với Tiểu Mai, cậu có càng hận anh? Anh không biết mình còn có thể trụ được bao lâu, anh đã đến nước này…”
“Hai người ly hôn đi.” Triệu Thành Tuấn ngắt lời anh, không do dự: “Đã không sống tiếp được thì nên chia tay cho xong, để tôi nhìn thấy khỏi bận lòng, tôi đã biết hai người không sống được với nhau, kết thúc sớm càng sớm giải thoát!”
Chương Kiến Phi sững người: “Cậu không trách anh?”
“Tôi trách anh bao giờ? Trách anh có ích gì? Tôi còn muốn thấy hai người như thế này!”
Chương Kiến Phi không nói gì, trở nên tư lự. Có lẽ anh đang nghĩ nên kết thúc cuộc hôn nhân thế nào, nếu cứ tiếp tục như vậy, Tiểu Mai không điên thì anh cũng phát điên.
“Nếu anh ly hôn, lòng vẫn còn lưu luyến Mao Lệ, có thế theo đuổi cô ta, tôi không có ý kiến gì.” Khi Triệu Thành Tuấn nói câu đó, Chương Kiến Phi quá đỗi kinh ngạc.
Triệu Thành Tuấn lại điềm tĩnh khác thường, nói dửng dưng: “Có lẽ đó là kết cục tốt nhất, xoay một vòng, mọi người lại trở về chỗ cũ.” Anh nhún vai: “Trái đất tròn mà, từ đoạn cuối trở về đoạn đầu chưa hẳn là không thể.”
“A Tuấn…”
“Tôi hoàn toàn nghiêm túc.”
Có thật mình nghĩ vậy không? Trong thang máy, Triệu Thành Tuấn cũng ngạc nhiên, bởi vì những lời anh vừa nói với Chương Kiến Phi không phải đã được chuẩn bị, có lẽ trong tiềm thức anh từng nghĩ như thế, nhưng khi nói thẳng ra vẫn thấy kinh ngạc. Anh thầm nghĩ, nói ra lời đó có lẽ chứng tỏ anh từ bỏ thật, cái không thuộc về mình, gắng mãi cũng không được, giống như Tiểu Mai với Chương Kiến Phi, con bé này dù có đưa cả tính mạng ra cũng chưa hẳn có được tình yêu của Chương Kiến Phi. Chương Kiến Phi chiều chuộng nhẫn nhịn cô không phải vì yêu mà vì trách nhiệm và bản tính lương thiện của anh ta, điểm này bản thân Chương Kiến Phi cũng hiểu.
Tình cảm là thứ không thể nói rạch ròi, một sợi chỉ đỏ một đầu chỉ có thể buộc được một người, người thừa ra nên rút lui. Triệu Thành Tuấn cảm thấy mình là “người thừa” đó, anh không thể cho Mao Lệ hạnh phúc cô cần.
Buông tay cũng là yêu, không phải sao?
Nhưng tiếc là Triệu Mai không ngộ ra điều đó, con bé hoàn toàn rơi vào ngõ cụt, trừ phi bản thân nó tỉnh ngộ tự thoát ra, nếu không, chẳng ai giúp được, Triệu Thành Tuấn hầu như không hy vọng gì về chuyện đó.
Ra khỏi thang máy, ở tầng một tòa nhà chính của bệnh viện rõ ràng cảnh tượng khác hẳn, người qua lại, bệnh nhân, y tá hộ lý đi lại tấp nập, Triệu Thành Tuấn cau mày, anh vốn không ưa chỗ đông người.
Đang đi nhanh ra phía cổng, ánh mắt anh bất ngờ chạm vào một bóng người quen, mái tóc dài, chiếc váy mùa hè nhẹ xốp màu cánh sen, từ cổng đi vào.
Cô tươi trẻ tựa đóa sen mới nở còn đọng sương, dáng thướt tha, có lẽ do cô quá gầy, lại thêm tà váy bay nhẹ, bước phiêu diêu như đi trong mây.
Chia tay mấy tháng, đây là lần đầu tiên anh tình cờ gặp cô. Có phải thần giao cách cảm? Vừa nhắc đến cô với Chương Kiến Phi, mới đi ra lại gặp cô. Cô luôn nổi bật, trong biển người, anh nhắm mắt cũng có thể cảm nhận sự tồn tại của cô. Lúc nhỏ đọc sách giáo khoa sinh học thấy nói, nhiều loài động vật, dựa vào mùi cơ thể để tìm bạn tình, anh dựa vào gì?
Mao Lệ hiển nhiên nhận ra anh, nhưng ngây ra mãi không phản ứng được.
“Ô, đã lâu không gặp, Mao Lệ!” Triệu Thành Tuấn không thể giả bộ không quen biết, anh mỉm cười bước đến, chìa tay ra: “Chào em.”
Mao Lệ bối rối giơ tay, khẽ chạm vào bàn tay anh: “Chào anh, thật trùng hợp, sao anh lại đến đây?”
“Đi thăm một người bạn, còn em?”
“Em cũng thế.”
Người ta bảo những cặp tình nhân đã chia tay, khi gặp lại không thể là bạn bè, Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn hình như không đến nỗi thế, có lẽ cả hai đều là người thẳng thắn, cũng chẳng có hận thù, vả lại cũng từng có tình cảm. Gặp lại mặc dụ khó nói vẫn là “bạn” nhưng cũng không phải là người lạ, chào hỏi, nói vài câu, có sao.
Hôm đó đúng là Mao Lệ đên thăm bệnh nhân, một đồng nghiệp cùng phòng phải phẫu thuật, mọi người đều đã lần lượt đên thăm, cô do bận, trì hoãn đến hôm nay, không ngờ lại gặp Triệu Thành Tuấn. Thế giới này rốt cuộc quá nhỏ. Mao Lệ xem ra khá bình tĩnh, nhưng tâm trí rối loạn, cảm giác nụ cười trên môi cứng đờ, hai người nói mấy câu rồi cáo biệt. Mao Lệ đang vội, Triệu Thành Tuấn hình như cũng bận, nhưng vào thang máy, cô mới nhận ra lòng bàn tay đầy mồ hôi, ý nghĩ lộn xộn trong đầu, hình như nghĩ rất nhiều, lại hình như chẳng nghĩ gì, thang máy đầy người, ồn ào, cô cũng không nhận ra.
“Tiểu thư, cô lên tầng mấy?”
Thang máy đã lên tới tầng tám, mọi người ra gần hết, Mao Lệ không biết mình cần đến tầng mấy, người phụ trách thang máy nhìn cô, có lẽ tưởng cô mộng du.
Cô lắp bắp: “Xin hỏi… khoa nội ở tầng mấy?”
“Tầng sáu, cô đi quá rồi.”
“Ồ, xin lỗi, phiền anh nhấn giúp tầng sáu.”
Xuống tầng sáu thăm bạn đi ra, đầu óc Mao Lệ vẫn u u mê mê, vừa nói những gì cũng không nhớ. Thật chẳng ra sao! Cô thầm nguyền rủa bản thân.
Xuống tầng một, qua căn phòng lớn rộng thênh thang, Mao Lệ đi thẳng ra bãi lấy xe.
Do hồn vía đang ở đâu đâu, chẳng nhìn thấy gì, Triệu Thành Tuấn đi theo cô một đoạn trong vườn hoa cũng không biết, cuối cùng bị anh vỗ vai từ phía sau mới từ từ ngoái lại.
“Anh… sao anh lại ở đây?” Vẻ giật mình luống cuống của cô rất buồn cười.
Anh cười hòa nhã: “Đợi em.”
Hai người ngồi nói chuyện dưới giàn nho trong vườn hoa bệnh viện. Anh mặt trời chiếu qua tán lá dày lọt xuống, lung linh nhảy múa trên người họ, như vuốt ve an ủi, trong không khí thoảng mùi hương, hương hoa hay mùi nước hoa, anh cũng không rõ.
Nói chuyện chẳng đâu vào đâu… dạo này em thế nào, em rất tốt, còn anh, anh cũng tốt, vân vân… Một điều khiến Triệu Thành Tuấn hơi bất ngờ là, có lẽ Mao Lệ đã trấn tĩnh, thái độ cởi mở hơn hẳn, chủ động nói cười với anh, hỏi rất nhiều chuyện, cả những vấn đề trong công việc trước đây không hỏi nhiều, giờ cũng nhiệt tình quan tâm, còn nói đùa, mấy lần cô đến tòa nhà Địa Vương ăn cơm, định ghé thăm anh, lại e ngại, sợ anh từ chốỉ.
Triệu Thành Tuấn lúc này lòng chộn rộn bao cảm xúc: “Sao anh có thể từ chối em? Chúng ta vẫn là bạn, không phải ư?”
“Đúng, chúng ta là bạn, ha ha!” Mao Lệ cười hồn nhiên, xem ra cô còn xúc động hơn anh, có lẽ qua một thời gian bình tĩnh suy nghĩ, cách nhìn nhận của cô đã khác, chẳng hạn cô cảm thấy quả thực Triệu Thành Tuấn không hề nợ cô, cô cho rằng anh lợi dụng cô để trả thù Chương Kiến Phi cũng không hẳn đúng, bởi vì nghe nói bây giờ hai người đang hợp tác, có lẽ cô đã hiểu lầm anh. Lúc đầu khi chia tay, cô không muốn nghe bất kỳ giải thích nào của anh, anh cũng không giải thích, cô yêu cầu chia tay, anh tôn trọng. Mao Lệ cảm thấy cô vẫn hiểu anh, con người này kiêu ngạo từ trong máu thịt thâm căn cố đế đầy tự tin, không thèm nói dối, trong lôgic của anh, nếu có được thứ gì đó bằng nói dối, thì thật không đáng, người không có nhân cách mới hành động như vậy, anh không làm được chuyện đó. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )
Cho nên Mao Lệ bắt đầu nhìn nhận lại chính mình, anh đã không chịu giải thích chứng tỏ không có gì khuất tất. Anh quá kiêu ngạo, cô hiểu lầm anh cũng không giải thích, anh không hạ mình cầu xin cô quay lại, ngay việc đó anh cũng làm được.
Hai người nói một lát, rồi cùng đi ra bãi đỗ xe.
Mao Lệ lên xe trước, nhưng lúc quay xe gặp khó khăn, quay đi quay lại cuối cùng bị tắc ở lối ra, xung quanh toàn xe, cô không thể nào quay được đầu xe của mình, cô biết, mấy năm lái xe, trình độ cũng không đến nỗi như vậy, chắc là do đầu óc rối loạn. Triệu Thành Tuấn đã lên xe của mình, thấy thế bước xuống, đến gõ cửa xe cô: “Để anh.”
Anh thành thạo nhanh chóng đưa chiếc xe của cô ra khỏi bãi đỗ, dừng lại dưới bóng cây trong vườn hoa, Mao Lệ ngồi ở ghế bên ngơ ngẩn nhìn anh, ánh mắt vuốt ve từng đường nét trên mặt anh, ánh mắt anh vẫn sâu như biển trong đêm, cặp môi mím lại kiên nghị, những nếp gấp nhỏ trên đó quá đỗi quen thuộc, và cảm giác mềm mại khi chạm vào, hương bạc hà thoang thoảng… Đầu cô choáng váng, đường gân thớ thịt run run, mặt hình như nóng ran, lòng cũng nóng ran, vội vàng quay đi nhìn ra cửa sổ. Triệu Thành Tuấn vẫn không xuống
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




