watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11744 Lượt

nghe thấy.

Vội vàng nhìn quanh, giám đốc đại nhân ngồi đối diện, ngước mắt nhìn cô, rõ ràng sự phân tâm của cô khiến ông không hài lòng, cô chợt lúng túng đỏ mặt. “Chuyện… chuyện gì ạ?”

Giám đốc đại nhân nói: “Không, có lẽ tôi nên hỏi cô, vừa rồi tôi nói gì?”

Mao Lệ ôm đầu, xấu hổ muốn chui xuống gầm bàn.

“Mao Lệ, ngồi họp phải tập trung chú ý!” Dung Nhược Thành cũng nghiêm mặt, rõ ràng phê bình, thực ra là gỡ bí cho cô. Giám đốc lập tức quay mũi giáo vào Dung Nhược Thành: “Anh Dung, gỡ bí cho nhân viên hình như là sở trường của anh.”

Dung Nhược Thành luống cuống: “Tôi… tôi sẽ nhắc nhở cô ấy.”

Giám đốc nghiêm túc gật gật đầu: “Ờ, về gọi cô ta đến văn phòng nhắc nhở cẩn thận, phải viết một bản kiểm điểm thật tỉ mỉ sâu sắc.”

Nói tới hai chữ “kiểm điểm” cả phòng họp cười vỡ trời.

Mặc dù chuyện đã qua một năm, nhưng sao bọn họ nhớ dai đến thế ai cũng biết chuyện gán ghép Dung Nhược Thành và Mao Lệ xuất phát từ bản kiểm điểm Mao Lệ nhờ Vương Cần viết hộ.

Thực ra cuộc họp đã gần kết thúc, giám đốc vốn nghiêm túc, nhưng muốn thay đổi không khí nên ông đùa một chút, mọi người cười vui vẻ nhưng Mao Lệ lại không chịu được, chuồn vào nhà vệ sinh trước khi cuộc họp kết thúc.

“Ấy, Mao Lệ đừng chạy.”

“Bản kiểm điểm vẫn phải viết, sếp Dung sẽ đích thân đọc.”

“Ha ha ha…”

Bọn người đáng ghét, Mao Lệ tức đầy bụng, cô không phải là trò mua vui của họ, mỗi lần họ đem chuyện này ra đùa, cô lại nguyền rủa đám người rỗi việc. Trốn trong phòng vệ sinh hồi lâu, đoán là mọi người đã giải tán hết, cô mới nhanh chân xuống cầu thang trở về phòng thu dọn đồ chuẩn bị ra về, nhưng cách một đoạn đã nghe có người gọi tên mình trong phòng làm việc, cô băn khoăn đẩy cửa vào, đột nhiên sững người.

Mặc dù mới gặp một lần, nhưng cô không thể không nhận ra cô ta, cô gái đó trang phục sang trọng, dung mạo xinh đẹp, nhưng mặt hầm hầm tức giận, rõ ràng không có thiện ý, cô ta cũng không thể không nhận ra Mao Lệ.

Mao Lệ đứng sững ở cửa, cô gái lại nhanh chân bước đến, cơ hồ không hề do dự, một mùi hương phả tới, cô ta vung tay quá nhanh, Mao Lệ còn chưa kịp tránh thì “bốp” một tiếng, cái tát trời giáng đập vào mặt cô…

“Mao Lệ!” Bạch Hiền Đức hét lên.

Facebook của “nó”

Mao Lệ không biết, sau khi cô và Triệu Thành Tuấn rời bệnh viện không lâu, Triệu Mai và Chương Kiến Phi lại cãi nhau to, kinh động đến cả bảo vệ bên ngoài, cuối cùng bảo vệ phải chạy đến lôi Triệu Mai đi. Nguyên nhân là Triệu Mai vô tình nhìn qua cửa sổ thấy Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn ngồi nói chuyện trong vườn hoa, ý nghĩ đầu tiên của cô là Mao Lệ đến thăm Chương Kiến Phi.

“Cô ấy đến bệnh viện không có nghĩa là đến thăm anh.” Chương Kiến Phi kiên quyết phủ nhận, anh thấy quá hoang đường, anh còn không biết Mao Lệ đến bệnh viện, nhưng nói thế nào Triệu Mai cũng không thể bình tĩnh, trước đó cô vừa bị anh trai trách mắng, vốn đã tủi thân, giờ lại thấy Mao Lệ đến bệnh viện thăm Chương Kiến Phi, làm sao cô chịu nổi.

Chương Kiến Phi phát điên, thực sự phát điên, bị Triệu Mai gào thét đến vỡ đầu, anh bảo với trợ lý: “Bắt đầu từ ngày mai, phu nhân đến không cho vào, bất cứ ai cũng không cho vào!”

Nhưng lời nói đó lại có tác dụng ngược lại, không những không làm Triệu Mai bớt gây sự, mà trái lại khiến cô càng thêm cực đoan cho là Chương Kiến Phi và Mao Lệ chưa chấm dứt quan hệ, vậy là cô đi thẳng từ bệnh viện đến chỗ làm việc của Mao Lệ.

Mấy ngày sau Chương Kiến Phi mới biết chuyện, nguyên do là Triệu Thành Tuấn nổi đóa, chạy đến mắng anh không biết dạy vợ để Triệu Mai đến quấy rầy Mao Lệ, Chương Kiến Phi mới biết Triệu Mai đã làm chuyện điên rồ đó. Anh biết, Triệu Mai đã chạy đi gây sự chắc chắn không chỉ đơn giản là một cái tát, nhất định cô còn nói nhiều lời khó nghe, với chồng cô còn mắng không tiếc lời, huống hồMao Lệ, sau này Mao Lệ đâu còn dám ngẩng mặt ở cơ quan?

Còn vì sao Triệu Thành Tuấn biết chuyện, Chương Kiến Phi không biết, anh lập tức xuất viện, trở về nhà không nói nửa câu đã cho Triệu Mai một cái tát: “Cái tát này là thay Mao Lệ, cô đúng là kẻ điên khùng, vô lối! Đã không thể sống tiếp thì ly hôn! Anh cô đã đồng ý, ngày mai tôi sẽ mời luật sư đến giải quyết!”

Không biết Triệu Mai do bị đánh đau hay là sợ thật, không thấy la hét, chỉ lặng lẽ khóc. Bởi vì hai hôm trước, Triệu Thành Tuấn cũng tát cô, ra tay còn mạnh hơn Chương Kiến Phi. Không biết bằng cách nào Triệu Thành Tuấn biết cô đi tìm Mao Lệ, lập tức gọi điện bảo cô đến căn hộ của anh, cuối cùng cô vừa đến cửa, một chân vẫn còn bên ngoài đã bị anh tát một cái, chảy cả máu mũi.

Từ nhỏ đen giờ đây là lần đầu tiên Triệu Thành Tuấn đánh cô.

Triệu Mai quên đau, chưa bao giờ cô thấy anh trai hung dữ như thế, như thế cô phạm vào tội chết không thể tha, anh nhất định bắt cô đền mạng. Cô biết mình sai, sau khi bình tĩnh nghĩ lại thấy việc đi tìm Mao Lệ gây sự, rõ ràng càng làm xấu mối quan hệ giữa cô và Chương Kiến Phi, hơn nữa cô không có chứng cớ chứng minh cô ta và chồng mình có quan hệ, tất cả chỉ là dự đoán chủ quan của cô. Cô hối hận, cô thực sự hối hận, nhưng dù hối hận cũng không thể cứu vãn hậu quả tồi tệ, sao cô lại quên quan hệ giữa Triệu Thành Tuấn và Mao Lệ, cô động vào Mao Lệ, Triệu Thành Tuấn làm sao để cô yên.

Hôm đó Triệu Mai quỳ trên nền nhà của Triệu Thành Tuấn ôm mặt khóc mãi.

“Cô dám động vào Mao Lệ? Cô dựa vào đâu?” Triệu Thành Tuấn chỉ vào mặt cô, sắc mặt xám ngắt, gầm lên như sấm: “Ngay tôi cũng không nỡ động đến ngón tay cô ấy, sao cô dám động? Cô thử nhìn lại những việc cô làm xem, cô đã làm tổ tiên họ Triệu mất mặt còn chưa đủ, lại không biết hối cải, vẫn chạy lung tung gây rối, nếu không chịu được thì cút về Penang, đừng ở đây làm mất mặt tôi!”

Triệu Mai hét lên: “Lẽ nào trong mắt các người, tôi không bằng cô ta?”

“Đương nhiên cô không bằng! Cô có gì để so sánh với cô ấy? Cô chưa bao giờ biết nghĩ cho người khác, mới bị một chút tổn thương đã muốn cả thế giới phải trả nợ cô! Còn tôi, lúc ở London bị bọn côn đồ đánh gần chết, cô có biết nỗi khổ của tôi không?

“Triệu Mai, rất nhiên tôi và Chương Kiến Phi nợ cô, chúng tôi đã nhẫn nại nhường nhịn bằng ấy năm để bù đắp, cô rơi vào hoàn cảnh hiện nay phần lớn là do cô tự chuốc lấy, cô có tư cách gì oán trách người khác?”

Từng lời từng lời của Triệu Thành Tuấn khiến tim Triệu Mai tan nát, cô không biết mình đã rời đi như thế nào, bên ngoài có mưa to và sấm lớn, người ướt sũng, cô cứ thế lê bước về nhà, không còn sức để khóc.

Hai ngày sau, Chương Kiến Phi lại tát cô, lần này cô rất bình tĩnh, nước mắt đã cạn, từ nay trở đi cô sẽ không khóc nữa. Khi quan hệ giữa cô với Chương Kiến Phi xấu nhất cũng chưa thấy anh nói tới ly hôn, nhưng lần này dường như anh rất kiên quyết, anh vốn là người luôn giữ lời, lời thề trước đức cha trong ngày thành hôn anh tuân thủ rất nghiêm, suốt đời anh sẽ chăm sóc cô, không xa một bước, bây giờ anh đã quay lưng lại lời thề đó. Phải, chính cô đã tự tay đuổi anh đi. Lại còn anh trai nữa, anh ấy cũng không cần cô, lần này thực sự anh ấy không cần cô, cô đánh Mao Lệ, anh tuyệt nhiên không tha thứ cho cô.

Mao Lệ…

Triệu Mai nhìn Chương Kiến Phi xách va li hầm hầm lái xe đi, trong lòng thầm lặp đi lặp cái tên đó, như đọc lời chú, đọc mãi, cô phải đọc đến lúc cô chết.

Cô đã mất rất cả, đều tại người đàn bà đó.

Phải, đều tại cô ta!

Thật bất ngờ, Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn lại tái hợp sau sự cố đó. Chuyện này, có vẻ là do Triệu Mai đến nhà xuất bản gây sự, đương nhiên sự việc rất tồi tệ, một trận ầm ĩ, mặc dù Triệu Mai bị Bạch Hiền Đức và Đường Khả Tâm khống chế, nhưng những câu mắng Mao Lệ là “con hồ ly tinh”, “đồ dơ dáy”, “quyến rũ chồng người” vẫn vang động khắp các tầng, đúng lúc hết giờ làm, người vây kín cửa phòng biên tập, Dung Nhược Thành nghe tiếng chạy xuống, lập tức gọi điện cho bảo vệ lôi Triệu Mai đi, bảo Bạch Hiền Đức và Đường Khả Tâm nhanh chóng đưa Mao Lệ về nhà.

Toàn thân rã rời, được một đám người hộ tống lên xe, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, không hiểu chuyện gì, mãi đến tối Triệu Thành Tuấn gọi điện bảo cô, Triệu Mai hiểu lầm cô đến bệnh viện thăm Chương Kiến Phi, cô mới biết mình bị bôi nhọ.

Khi Triệu Thành Tuấn gọi điện, cô đang nằm trên đi văng phòng khách xem băng, vẫn bộ phim cũ Bá Vương Biệt Cơ của đạo diễn Trương Quốc Vinh, xem mấy lần không chán, nhiều lời thoại đã thuộc lòng. Đây là một mặt hoàn toàn khác với vẻ bề ngoài thoái mái của cô, bất luận cuộc sống tồi tệ đến đâu, tinh thần sa sút thế nào, thoát khỏi cái tôi của mình để đi vào cuộc sống của người khác là cách cô thường dùng nhất để điều chỉnh tâm trạng. Căn phòng lờ mờ, quang ảnh loang loáng đổi thay, mỗi ánh mắt, mỗi lời thoại đều khiến lòng cô như bị cắt thành muốn mảnh, kết thúc bộ phim, hít thở thật sâu, vậy là từ cõi chết hồi sinh.

“Dù nói là cả cuộc đời, kém một năm, kém một tháng, kém một giờ, đều là cả cuộc đời!” Đây là câu đối thoại kinh điển nhất trong phim, mỗi lần đến đoạn Trình Điệp Y điên loạn nói ra câu đó với Đoàn Tiểu Lâu, Mao Lệ đều không kìm

Trang: [<] 1, 56, 57, [58] ,59,60 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT