|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thể ngăn được nỗi xúc động trong lòng, bíu chặt lấy anh, bập bẹ: “Nói phải giữ lời.”
“Anh đã bao giờ dối em?” Anh ôm cô khư khư như tìm được báu vật đã mất, tham lam hít mùi thơm trên tóc cô: “Mao Lệ, em phải tin anh!”
“Tin, em tin!” Mao Lệ ép vào ngực anh, cảm giác toàn thân dần dần tan ra, cô biết anh không phải là người biết thể hiện, rất ít nói những lời yêu đương như vậy, nhưng anh đã nói rất trang nghiêm, từng chữ đều nóng bỏng, như đóng dấu vào lòng cô. Cô ngửa mặt nhìn anh, mắt nhòa ướt, miệng lại cười: “Anh ngốc thật không biết phụ nữ cần dỗ dành sao, nếu anh sớm nói ra chúng ta đâu đến nỗi xa nhau lâu như thế?”
Anh mỉm cười, hôn cô: “Bây giờ dỗ vẫn kịp!”
Tất cả lại bắt đầu như mới. Tình cảm không chịu được sự mỏi mòn, lưỡi dao thời gian rất vô tình, cho dù khó được dài lâu, hãy trân trọng những gì trước mắt, cho dù ngày mai tận thế, ít nhất bây giờ vẫn ở bên nhau.
Thòi gian này, Mao Lệ nếu không đi làm thì đều đến căn hộ của Triệu Thành Tuấn hưởng thụ thế giới của hai người, Triệu Thành Tuấn cũng tận dụng mọi thời gian ở bên cô, nhất là ngày cuối tuần, hai người không ra khỏi phòng, cơm gọi người đưa vào, rỗi thì xem băng đĩa, dính như keo là sự ví von thích hợp nhất đối với hai người lúc này. Bây giờ anh chẳng nghĩ gì hết, chỉ cần có thể ở bên nhau, cùng cô sống thực sự một ngày là được. Mỗi chủ đề nhạy cảm nào đó không thể đề cập, có thể tránh thì tránh, anh không muốn quanh quẩn ở những vấn đề cũ, tình cảm có khi càng gỡ càng rối, dứt khoát gạt đi, cuộc sống sẽ đơn giản hơn.
Mao Lệ cũng nghĩ thế bởi vì cô rất sợ rắc rối, không muốn nghĩ những chuyện phức tạp, về điểm này cơ hồ hai người có quy ước ngầm, chỉ cần vui vẻ bên nhau, cho nên thời gian này trở thành những ngày đẹp nhất không thể lặp lại trong đời anh, nồng nàn như mật, đặc quánh không tan, ở bên nhau dù chẳng làm gì dường như không khí cũng ngọt ngào như mật.
Rõ ràng Triệu Thành Tuấn làm nhiều việc để chiều ý cô, ví dụ ăn tối xong thường đưa cô đi dạo ở công viên Nam Hồ, hoặc đi siêu thị, đi xem phim, xem ca nhạc. Mao Lệ đặc biệt mê xem phim, rạp có bộ phim hay mới ra, cô nhất định đi xem bằng được, Triệu Thành Tuấn không có hứng như vậy, nhưng vì cô cũng bắt đầu đến rạp, mặc dù đa phần anh đều ngủ gật. Điều khiến Mao Lệ bất bình là, ngay cả nhũng bộ phim bom tấn như Avatar hay Cướp biển Caribê anh cũng thản nhiên ngủ gật, may cô đã quen, chỉ cần ở bên nhau, cô xem phim, anh ngủ, chẳng hề chi.
Điều thú vị là, sống bên nhau phát hiện rất nhiều thứ trước đây cả hai không biết, thật mới mẻ, thật bất ngờ. Một buổi sáng Mao Lệ thức dậy thì Triệu Thành Tuấn đã đi làm, tối hôm trước anh thức làm việc đến gần sáng, có lẽ buổi sớm đi vội, vi tính trong phòng sách vẫn chưa tắt, cô kinh ngạc phát hiện anh cũng lập Facebook, đây là mạng xã hội đang rất thịnh hành, chính cô cũng có, không ngờ con người bận rộn như anh cũng theo kịp trào lưu, xem ra ai cũng tồn tại những bí mật riêng tư.
Trong Facebook, Triệu Thành Tuấn lấy nick là “Bầu trời sao”, avatar là bức ảnh phong cảnh hải đảo, không có gì lạ, anh cũng chỉ quan tâm đến vài người, Mao Lệ là một trong số đó, những người còn lại đều là người nước ngoài, có lẽ là bạn học ở Anh hoặc ờ Mã Lai, bạn bè của anh cộng lại cũng không quá con số ba mươi, thật đáng thương.
Mao Lệ sung sướng như phát hiện ra châu lục mới, quyết định vào Facebook của anh. Lúc đi làm, cô không kìm được tò mò lại dạo qua lần nữa, phát hiện rất nhiều đoạn cóp lại, chuyển dịch sang tiếng Anh làm cô đọc đên váng đầu. Mao Lệ chợt đỏ mặt nhìn thấy có mấy dòng cóp từ Facebook của cô xuống, trong đó có câu: “Tất cả đàn ông đều là động vật không đáng tin, trong điện thoại tôi đã chuyển ‘anh’ thành ‘nó’.”
Xem ngày tháng, có lẽ là viết từ mấy tháng trước, sau khi họ chia tay.
Bạn bè của cô trong Facebook rất đông đúc, số lượng có tới hai ba vạn, câu viết trên được rất nhiều người truy cập và bình luận, đa phần là hài hước châm biếm, có lẽ hồi đó tâm trạng không tốt nên cô không hồi âm, cũng không chú ý bình luận của Triệu Thành Tuấn bên dưới câu đó: “I understand.” Ý là anh hiểu, sau đó anh còn cóp về Facebook của mình.
Bạn anh hỏi: “Ha ha, có phải ‘nó’ chính là cậu?”
Anh trả lời: “Yes.”
Dạo qua một lượt, cô phát hiện thì ra Triệu Thành Tuấn là người nhân hậu chính trực, nhiều thông tin anh cóp về đều là những vấn đề hoặc sự kiện nóng rất được dư luận chú ý, chỉ cóp xuống, nhưng cũng khiến Mao Lệ cảm động, không ngờ anh cũng quan tâm đến xã hội như vậy, nhất là có một thời gian dân mạng kêu gọi “Chung tay cứu giúp trẻ lang thang” anh đã cóp rất nhiều tin về trẻ lang thang, bạn mạng có người khen, anh trả lời: “Poor kids, I have a similar depressing times before”, nghĩa là, tôi cũng từng ở vào cảnh ngộ như chúng, tôi rất thương chúng.
Mao Lệ xúc động muốn khóc.
Cô biết anh là người lý trí lạnh lùng, nhưng không hề biết anh lại có mặt cảm tính như vậy, cô cảm thấy càng ngày cô càng không hiểu anh, anh nói anh từng có cảnh ngộ giống như trẻ lang thang khiến cô xót xa. Có lần Triệu Mai nói, từ nhỏ anh em họ phải theo mẹ sống dựa vào người khác, không phải lo ăn lo mặc nhưng chịu nhiều tủi nhục, bị coi thường, bị trẻ con trong gia đình họ bắt nạt, sau khi trưởng thành anh dốc sức lập nghiệp như vậy chắc là muốn cha mẹ dưới suối vàng không thẹn, nhưng anh ví mình với trẻ lang thang khiến cô đau lòng.
Đồng thời Mao Lệ cũng phát hiện, trong khi cô không hề quan sát anh, anh cơ hồ vẫn lặng lẽ quan sát cô, dù sau khi họ chia tay anh vẫn thường xuyên vào Facebook của cô, có lúc bình luận mấy câu bằng tiếng Anh, có lúc chỉ lặng lẽ cóp về, bởi vì “bạn” của Mao Lệ rất đông đúc, cô hầu như không để ý đến cái tên “Bầu trời sao”.
Có một đoạn cô viết trước khi hai người tái hợp.
“Hôm nay mình đi qua tòa nhà chỗ ‘nó’ làm việc, đứng bên dưới ngửa đầu nhìn lên hồi lâu, lòng chua chát cảm thấy giữa mình và ‘nó’ một người trên trời một người dưới đất, cho nên mới dang dở.”
“Bầu trời sao” hỏi: “Don’t you want to come up?” (Tại sao không lên?”)
“Hôm nay gặp sếp Dung trong thang máy, đồng nghiệp bên cạnh lại gán ghép hai chúng tôi, ôi chao, sao họ lại thích đùa kiểu ấy? Rõ ràng tám cái sào không nối được chúng tôi với nhau, sao mà hoang đường thế tôi thà bị gán với sếp Hứa còn hơn vì ít nhất tôi cũng có thể khích ông ta mời đi ăn, đằng nào ông ta cũng nhiều tai tiếng, nhưng gán với sếp Dung, người ta nhìn thấy tôi là tránh, cùng làm việc trong một cơ quan, suốt ngày tránh nhau như mèo với chuột, tôi chịu không thấu!”
“Bầu trời sao” hỏi: “Who is sếp Dung?” (Sếp Dung là ai?)
“Nửa đêm trăn trở không ngủ được, bụng đói cồn cào, nếu có ‘nó’ thì hay biết mấy, ‘nó’ sẽ đưa đi ăn, tại sao mỗi lần đói bụng lại nhớ đến ‘nó’? ‘Nó’ đâu phải mẹ mình!”
“Bầu trời sao” hỏi: “Why you did not call me? (Sao không gọi cho anh?)
Mao Lệ thường xuyên viết về “nó” trên Facebook nên bạn bè dần dần quen đọc về “nó”, có lúc lâu lâu không nhắc đến, lại có người hỏi, bạn học cũ Phi Phi ở Thượng Hải nhắn tin: “Sao dạo này không thấy nhắc đến ‘nó’, lại có niềm vui khác chăng?”
Mao Lệ trả lời: “Niềm vui mới con khỉ, người ta đầu thai kiếp khác rồi, không nhắc nữa!” Nhưng rất lâu sau cô lại nhắc tới, đoạn đó cũng được Triệu Thành Tuấn cóp lại.
“Hôm nay kéo người yêu Bạch Hiền Đức đi xem phimKhông chân thành, xin đừng đến phần hai, suốt cả buổi chiếu tâm trạng nôn nao nhớ hồi năm ngoái ‘nó’ đưa đi xem phim này, sau đó còn hứa đưa mình đi du lịch Hokkaido, nhưng ‘nó’ không thực hiện được lời hứa. Ồ, sao mình lại tin những lời hứa đó, bị ăn đòn còn không ít sao? Chẳng qua trí nhớ quá tồi!”
Bởi quá nhiều người tham gia, Mao Lệ không hề phát hiện ra bình luận của “Bầu trời sao” bị chìm trong cả đông bình luận khác, chỉ có một câu: ‘Tm so sorry baby, I owe you an explanation.” (Xin lỗi, cô bé, anh nợ em một lời giải thích).
Mao Lệ nhìn câu đó, nước mắt trào ra, cô lại xem tiếp, phát hiện Triệu Thành Tuấn
và người có tên Tô Nghiêu Thanh trao đổi rất nhiều, hai người dùng tiếng Anh. Tô Nghiêu Thanh hỏi Triệu Thành Tuấn: “When vvill you come back to Penang? I miss you a lot, we should going out someday.” (Khi nào anh trở về Penang, lâu lắm không gặp, chúng ta tụ tập một phen).
Triệu Thành Tuấn trả lời: “I know you will forget me when you stay with someone else?” (Anh có đầy giai nhân bên cạnh, vẫn còn nhớ tôi?)
Tô Nghiêu Thanh: “You have own girl, don’t you?” (Anh cũng có đây thôi?)
Triệu Thành Tuấn: “I have been ‘It’ in her heart.” (Đối với cô ấy, bây giờ tôi đã trở thành là ‘nó’)
Tô Nghiêu Thanh gửi đến một cái mặt cười sằng sặc…
Buổi tối, Triệu Thành Tuấn bận đến khuya mới về, Mao Lệ lao vào lòng anh như con chim nhỏ, hỏi anh ăn gì chưa, có mệt không, lại còn đích thân xả nước vào bồn để anh tắm, rồi chuẩn bị áo ngủ, rồi sấy tóc cho anh, khiến Triệu Thành Tuấn ngạc nhiên không ít, chẳng rõ duyên cớ gì cô trở nên ngoan hiền như thế, cả buổi tối dán chặt lấy anh như kẹo cao su, lại còn nhìn anh, nhìn mãi khiến anh phát ngượng.
“Sao cứ nhìn anh mãi thế?” Tắm xong, ngồi trên đi văng bế cô anh hỏi. Mao Lệ mân mê mũi anh, xoa cằm anh: “Em thấy hôm nay anh rất đẹp trai!”
“Có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




