watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11737 Lượt

lúc nào anh không đẹp trai?”

“Trước đây em không nhận ra.”

“Vậy hôm nay sao lại nhận ra?”

“À… không nói!” Mao Lệ gục lên đầu gối anh, cuối cùng bắt đầu thăm dò: “A Tuấn, bình thường anh có lên mạng không?”

“Lên mạng? Ồ, thỉnh thoảng, em hỏi làm gì?”

“Không có gì, buột miệng thôi.”

“Anh rất bận, không có thời gian.”

Thực tế đúng như vậy, về sau Mao Lệ phát hiện mấy ngày liền Facebook của anh không có gì mới, không biết anh bận gì, dạo này tối nào cũng về rất muộn, vừa sáng sớm đã đi. Trong di động Mao Lệ đã đổi “nó” thành “anh”, đồng thời tuyên bố trên Facebook, cô nghĩ nếu anh lên mạng nhất định đọc được. Mong mãi đến cuối tuần, hai người vốn đã hẹn đi chơi núi Thanh Tú, đến phút cuối anh lại hủy, nói là cần đến cảng Phòng Thành giám sát công trình xây dựng, Mao Lệ không muốn ở nhà một mình, đòi đi theo, Triệu Thành Tuấn do dự một lát, cuối cùng vẫn đưa cô đi.

Cảng Phòng Thành cách Nam Ninh không xa, chỉ mất hơn một giờ lái

ô tô. Trên đường Mao Lệ hơi say xe, lúc đầu còn đỡ, về sau không chịu nổi, anh phải bảo lái xe dừng lại, đỡ cô ra ngoài cho thoáng khí. Xuống xe, mới phát hiện cảng đã ở ngay phía trước, chỗ họ đứng là đường nối giữa đại lộ Hưng Cảng và đại lộ Tân Hải, phía không xa là cây cầu lớn Tây Vịnh, sau lưng họ có một đài quan sát, giữa đài có một quả cầu to chạm bằng đá, dưới khắc dòng chữ “Biên thùy Minh Châu”.

Lúc đó là hoàng hôn, Triệu Thành Tuấn đưa cô lên đài ngắm mặt trời lặn, anh chỉ bên cảng phía xa nói: “Em nhìn kìa, công trình của chúng ta ở đó…”

Mao Lệ nhìn theo hướng anh chỉ, thấy phía xa hải cảng rất sầm uất, mấy chiếc tàu hàng cỡ lớn đậu ven bờ, những chiếc cần cẩu đồ sộ như người khổng lồ vươn cánh tay, quang cảnh vô cùng hoành tráng. Cảng Phòng Thành là vịnh nước sâu hiếm có, hải cảng chủ yếu của khu vực Tây Nam và là cầu nối với các nước ASEAN, Bác Vũ lựa chọn nơi này để phát triển nghiệp vụ vận chuyển hàng hóa thực sự rất có tầm nhìn. Sau đó anh đưa cô đi tham quan bến cảng, đứng trên bên phóng mắt nhìn xa, trong tiếng động cơ ầm ầm, hải cảng giống như một giàn khoan cực lớn trên biển, nếu không tận mắt nhìn thấy, cô không thể hình dung quy mô hoành tráng rộng lớn như vậy. Công trình tiến triển khá thuận lợi, kỹ sư phụ trách công trình lúc này cũng đã đến, đang nói chuyện với Triệu Thành Tuấn về kỹ thuật và tiến độ công trình.

Triệu Thành Tuấn liên tục gật đầu hài lòng.

Họ đi tiếp. Mao Lệ bị chấn động mạnh bởi cảnh tượng hùng vĩ trước mặt, cô xúc động khoác tay Triệu Thành Tuấn nói: “A Tuấn, anh giỏi thật, tuổi trẻ vậy mà đã có sự nghiệp lớn như thế?’

“Thực ra lực bất tòng tâm, biết làm thế nào, đi đến nước này, không dừng lại được.” Nói đoạn anh đăm chiêu nhìn cô. “Nếu em học làm kinh doanh thì tốt, có thể chia sẻ công việc với anh, em có muốn học không?”

“Bỏ qua đi, sao em học được, có hiểu gì đâu.” Mao Lệ lắc đầu.

“Có thể học, em không ngốc. Hơn nữa…”Anh do dự, mắt lấp lánh: “Sự nghiệp của anh cũng có phần của em. Không, nên nói, tất cả mọi thứ của anh đều là của em, sớm muộn… cũng là của em, em nhất định phải học.”

Mao Lệ ngửa mặt nhìn anh, cơ hồ không hiểu.

“Đây là sự nghiệp một tay anh dựng nên, anh cần người thừa kế em hiểu không?”

“Em thừa kế?” Mao Lệ lắc đầu: “Anh còn em gái…”

“Đừng nhắc đến nó! Nó đã lấy chồng, sự nghiệp của anh sao có thể giao cho nó?”

“Nhưng anh vẫn trẻ như vậy.” Ý cô nói, Triệu Thành Tuấn mới chưa quá ba mươi, đã lo lắng người thừa kế e quá sớm, huống hồ sau này chắc chắn anh có con. Con… Mao Lệ đỏ mặt vô cớ, tim đập mạnh, thầm nghĩ có phải anh đang ám chỉ điều gì, nếu là người yêu đơn thuần, sao cô có thể trở thành người thừa kế của anh? Vậy ý anh phải chăng là…

“Có một số việc, dự tính sớm cũng tốt, con người anh xưa nay thích làm việc theo kế hoạch.”

“Vậy còn em, em cũng là kế hoạch của anh?” Mao Lệ cười, nói trêu.

Triệu Thành Tuấn hiểu suy nghĩ của cô, giơ tay vuốt lại mái tóc cô bị gió làm rổi, cười nói: “Trong kế hoạch, cũng là ngoài kế hoạch.”

“Thế là sao?”

“Sau này em sẽ hiểu.”

“Ôi chao, em không quan tâm, bây giờ em đã là người của anh, anh có đóng gói em đem bán cũng là số của em.”

Triệu Thành Tuấn bật cười: “Đó không phải là kế hoạch của anh!”

Lưu lại một đêm ở Phòng Thành, ngày hôm sau Triệu Thành Tuấn đưa Mao Lệ đến Khâm Châu, Bác Vũ cũng có dự án hóa dầu ở đó. Vừa đến nơi, Triệu Thành Tuấn đã ra công trường kiểm tra. Mao Lệ không có hứng đi theo anh xem các thiết bị, ống dẫn, Triệu Thành Tuấn đưa cô đên khách sạn bên vịnh Tam Nương. Vịnh Tam Nương là khu thắng cảnh du lịch nổi tiếng của Quảng Tây, cũng là quê hương của loài cá heo trắng Trung Hoa, khách du lịch rất đông, cảnh quan tuyệt vời, cát vàng óng mềm mại, nước biển trong, xanh ngăn ngắt, ven biển có những khối đá thiên hình vạn trạng. Phải, nơi đây nổi tiếng nhất ngoài cá heo trắng còn phải kể đến những khối đá dị hình, bãi cát dài vàng óng, rừng đá muôn hình ở chỗ nước nông, độc đáo diệu kỳ, khiến du khách trầm trồ không ngớt.

Nhưng Mao Lệ không mấy hứng thủ thướng ngoạn phong cảnh, bởi vì chỗ này cô đã đến mấy lần, ven biển gió rất lớn, cô dứt khoát trở về khách sạn, lên mạng với chiếc vi tính xách tay. Cô bất ngờ reo lên, Facebook của Triệu Thành Tuấn cuối cùng đã có nội dung mới, chính là dòng chữ chuyển từ Facebook của cô xuống: “Trong di động tôi đã đổi từ ‘nó’ thành ‘anh’.”

Bên dưới có bình luận của Tô Nghiêu Thanh: “Chúc mừng cậu lại biến thành ‘anh’.”

Triệu Thành Tuấn trả lời: “Chỉ tạm thời, không biết lúc nào lại bị đá về ‘nó’.” Mao Lệ cười ngất, lại kiểm tra Facebook của mình, không khỏi giật mình, thấy lời nhắn của Phi Phi: “Các tín đồ chúc mừng! ‘Nó’ của chúng ta lại biến thành ‘anh’.” Kèm theo đó là một cái mặt hoa.

Câu tiếp theo vẫn của Phi Phi: “Thực ra đàn ông suy cho cùng đều là ‘nó’, khoác lên bộ da người là biến thành ‘anh’ nhưng chưa biết chừng lúc nào đó lại biến hình trở thành ‘nó’, chẳng hạn vào những đêm trăng tròn.”

Luka: “Chị ơi, có phải đó là quỷ hút máu không?”

Lúc nửa đêm Mao Lệ bị thức giấc bởi tiếng động trong phòng tắm, không biết Triệu Thành Tuấn về tù lúc nào. “Anh” tiên sinh tắm xong, người vẫn phảng phất mùi rượu, hòa với mùi sữa tắm, thành một thứ mùi thơm choáng váng mê mẩn, anh lên giường, ôm cô từ phía sau, hôn gáy cô: “Sao chưa ngủ, chờ anh ư?”

Hơi thở nóng hổi của anh làm cô hết buồn ngủ, quay người cuộn tròn trong lòng anh như con mèo: “Vừa ngủ thiếp, lại bị anh đánh thức.”

“Sorry.” Anh hôn trán cô.

“Dạo này bận lắm hả?”

“Đúng, nhiều việc quá, bận tối mắt!”

“A Tuấn, thực ra em rất hạnh phúc.” Cô say sưa hít mùi cơ thể và hưởng thụ hơi ấm từ người anh, ngây ngất trong hạnh phúc. Nằm giữa vòng tay anh, cô ngẩng đầu: “Em nói là bây giờ.”

Anh vuốt mái tóc rối của cô: “Em hạnh phúc thì tốt, mọi việc anh làm cũng là để em được hạnh phúc. Đợi xong công việc, anh sẽ đưa em sang Anh chơi, nhân tiện thăm bác Dương.”

“Bác Dương là ai?”

“Nhà đầu tư của anh.” Anh hơi dừng, lại tiếp: “Cũng là ân nhân của anh, nếu không có bác ấy, sẽ không có anh hôm nay, thậm chí anh… không sống được đến bây giờ.”

“A Tuấn…”

“Xin lỗi, không nên nói đến những chuyện đó, ngủ đi, sáng mai phải dậy trở về Nam Ninh.”

“Nhưng A Tuấn, em muốn đi Penang hơn, anh nói thành phố đó có ngọn núi Bukit Bendera, đứng trên đỉnh nhìn sao rất đẹp, anh có thể đưa em đến đó không?”

Anh yên lặng hồi lâu, không biết nghĩ gì, lại siết cô chặt hơn: “Em muốn đi?”

Mao Lệ gật đầu: “Rất muốn.”

“Đương nhiên có thể, bất kỳ nơi nào trên thế giới anh đều có thể đưa em đi, chỉ cần ông trời cho anh đủ thời gian. Mao Lệ, cảm ơn em để anh được ở bên em.” Vừa nói, tay anh bắt đầu lướt trên cơ thể cô, Mao Lệ rất hưởng ứng, cùng hôn sâu, hai người nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt, bàn tay nóng bỏng vuốt ve da thịt cô như có dòng điện nhỏ, nỗi đê mê khôn cùng lập tức lan ra toàn thân… Cô thở gấp dần, ý thức bắt đầu chập chờn, mặc anh cởi chiếc váy ngủ trên người. Dưới ánh đèn màu da cam, da thịt cô nuột nà bóng mịn như mật, vẻ đẹp đó không thể nhìn lâu, toàn thân anh như bốc lửa, hình như anh khẽ thở dài, gục lên bờ vai trần của cô, nhẹ nhàng mút cắn, thầm thì bên tai cô: “Em phải bên ạnh đến cuối cùng, nhất định phải…”

“A Tuấn…” Cô choáng váng hưởng ứng, sau đó toàn thân đờ đẫn rung lên, anh đi vào cô với một nhiệt lực chưa từng có, ép cứng cô xuống giường, giây khắc đó, cô như bám vào đỉnh một con sóng khổng lồ, bên tai chỉ có tiêng gió rít, bốn bề là mênh mang biển nước, cô chới với không tìm ra chỗ bám víu, cơ thể tung vọt lên cao rồi rơi thẳng xuống, đau đớn cùng khoái cảm bạo phát, khiến cô cảm giác cơ thể tan thành từng mảnh vụn, nhưng phút chốc lại bị anh kéo lên không, cô bật rên một tiếng, bởi vì quả thực rất đau.

“Mao Lệ, em phải ở bên anh đến cuối cùng.” Trong khoảnh khắc hư vô cuối cùng này, anh vẫn nói câu đó, ghì chặt cô lăn ra mép giường, cơ thể họ đầy mồ hôi, không phân biệt được hơi thở và nhịp tim của ai, cả thế giới quay cuồng

Trang: [<] 1, 59, 60, [61] ,62,63 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT