|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
buổi chiều, tập say sưa, toát mồ hôi, trở về nhà, tắm xong lên giường là ngủ, ngủ một mạch đến sáng, rất dễ chịu. Mao Lệ rõ ràng là thành viên tích cực nhất đội, vừa hết giờ làm là hô hào mọi người ra tập, không phải cô thích chơi bóng, mà lòng cô đang bao nỗi ngổn ngang. Cô rất sợ nhàn rỗi, nhất là những lúc Triệu Thành Tuấn không có nhà, một mình trong căn phòng trống trải cô thường mất ngủ suốt đêm, vừa nhắm mắt là mơ thấy những cảnh buôn, lúc thức dậy lại không sao nhớ ra được.
Thời gian này Triệu Thành Tuấn rất ít khi ở Nam Ninh, lúc bay đi Hồng Kông lúc đi Bắc Kinh, để thuận tiện, cô dứt khoát trở về căn hộ của mình, thỉnh thoảng Triệu Thành Tuấn về, cô mới qua bên đó.
Triệu Thành Tuấn quả thực rất bận, mỗi tuần có đến mấy ngày bôn ba trên đường ra sân bay, cuối tháng Chín Bác Vũ tổ chức đại hội cổ đông ở Penang, mấy ngày liền anh làm việc quá tải, cơ thể trụ không nổi, gần sáng ngã gục ở trụ sở văn phòng, may lúc đó chưa đến giờ làm, ngoài bảo vệ, Peter và lái xe, không có ai nhìn thấy anh bị khiêng ra. Peter lập tức đưa anh đến bệnh viện của Henson, khi anh tỉnh lại đã là chập tối, Henson nổi đóa, mắng anh một trận, cấm anh từ nay không được làm việc thâu đêm: “Anh nhất định phải nằm viện theo dõi mấy ngày, ở lại đây không được đi đâu!”
“Không được, ngày mai tôi phải dự đại hội cổ đông.”
Henson sầm mặt: “Anh thế này mà đi thì chỉ có chết trên bục.”
“Chết cũng phải đi, tôi là tổng giám đốc, nếu tôi không đi, ngày mai cổ phiếu sụt giá.”
“Cổ phiếu sụt giá không phải là ngày tận thế, sự nghiệp của anh đã thành công như vậy, vẫn định dùng sinh mạng đem đổi sao? Anh kiếm nhiều tiền thế làm gì?”
“Henson, anh cũng biết tôi không phải vì tiền.”
Henson quả thực bất lực, lắc đầu: “Được, anh cứ việc đi, đừng tưởng chuyện này giấu được. Chương Kiến Đức đã cho người điều tra, mấy lần có người đóng giả bệnh nhân dò hỏi bệnh tình của anh, cẩn thận đấy.”
Triệu Thành Tuấn không nói không rằng, rơi vào trầm tư, anh ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa kính trong suốt. Đây là núi Bukit Bendera, một nơi thâm u tĩnh mịch nhất thành phố Penang. Bệnh viện tư này được xây trên nửa quả núi, tầm nhìn phóng khoáng, có thể bao quát nửa thành phố bên dưới. Lúc này trời đang mưa, mây mù giăng trắng đỉnh núi, biến hoá kỳ ảo, cây cầu Penang dưới chân núi như một dòng sông sao sáng rực, lỗng lẫy và tráng lệ. Lắng nghe tiếng chim hót và tiếng mưa rả rích cơ hồ ngay bên tai, xung quanh khoảng sân rộng ngoài cửa sổ nở đầy hoa trà trắng, mỗi đầu cành hai hoặc ba bông, cánh hoa trắng muốt rũ trong màn mưa, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Rất lâu, anh thở dài: “Ông ta luôn cho rằng tôi gây ra vụ tai nạn của Chương Gia Minh, ông ta muốn tôi phải chết.”
Đại hội cổ đông ngày hôm sau tổ chức thành công, Triệu Thành Tuấn luôn mang thuốc theo người, coi như không bị phát giác, tiệc chiêu đãi buổi tối, anh định không đi, nhưng phó tổng giám đốc Rosen nói, đã mời rất nhiều phóng viên, anh là chủ nhân bữa tiệc, nếu vắng mặt, không biết đám phóng viên sẽ viết thế nào trên báo chí.”
Triệu Thành Tuấn đành nghiến răng gật đầu.
Sau khi trở về Penang anh vẫn ở trong ngôi biệt thự sang trọng trên đại lộ Wamington, đang đứng trước gương thắt cà vạt trong phòng ngủ, Peter gõ cửa vào, nói với anh: “Vừa rồi tôi nghe thấy người của bộ phận kế hoạch nói, chủ tịch hội đồng quản trị Hồng Hải Chương Thế Đức cũng đến dự tiệc chiêu đãi tối nay, không biết ai mời ông ta, có lẽ nhân viên mới đến không hiểu tình hình, anh xem chuyện này…”
“Ông ta có mặt là bình thường, nên mời ông ta, Hồng Hải cho dù đang ngày tàn cũng vẫn thuộc hàng cự phách trong thương giới Penang, lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, nếu không mời ông ta mới là không bình thường, lúc đó đám phóng viên sẽ có chuyện để viết, muốn làm nghiệp lớn không thể hẹp hòi, phải dung nạp cả thế giới, kể cả kẻ thù.”
Triệu Thành Tuấn đã thắt xong cà vạt, toàn thân Âu phục sẫm màu thẳng tắp, mỗi chi tiết đều hoàn hảo, khí chất trầm lạnh hướng nội của anh rất hợp Âu phục, trông anh cực kỳ lịch lãm hào hoa. Mặc dù dạo này mệt mỏi gầy đi nhiều, nhưng gương mặt anh vẫn tuấn tú ngời ngời trí tuệ. Anh quay người ngắm Peter cũng Âu phục trang trọng như thế: “A Kiệt, cậu phải học nhiều, Bác Vũ sau này cần cậu đứng ra gánh vác.”
Chỉ có những lúc riêng tư ngoài công việc anh mới gọi Peter bằng cái tên Trung Quốc An Chí Kiệt, cái tên này ở công ty rất ít người biết.
Peter lúng túng, gãi đầu: “Tôi không thể…”
“Mọi người đều bị ép buộc, ai sinh ra đã biết làm?” Triệu Thành Tuấn vẫn nhìn vào gương chỉnh đốn trang phục, mặt tỉnh bơ hỏi một câu: “Chiều nay cậu biến mất nửa ngày đi đâu vậy?”
“Tôi… tôi có chút việc riêng.”
“Mua quà cho A Mạc?”
“…”
Triệu Thành Tuấn nhìn Peter trong gương, cười: “Tưởng tôi ngốc hả, hôm nay là sinh nhật A Mạc, sáng sớm ở trên xe cậu đã nhắn tin cho cô ta.”
Peter ngượng đỏ mặt.
“Chuyện có gì đáng xấu hổ, sao phải ngượng? Thích thì theo đuổi đi, phụ nữ phải theo đuổi. A Mạc rất được, cùng làm việc bằng ấy năm, hiểu nhau, hai người rất xứng đôi.” Nói đoạn anh chắp tay sau lưng đi đên bên cửa sổ, xe đã đợi ở dưới nhà. Triệu Thành Tuấn nhìn cây cỏ xanh um đầy vườn, tư lự: “Con người ta phải yêu mới hiểu ý nghĩa cuộc sống, tôi hy vọng mọi người bên cạnh tôi đều hạnh phúc, đặc biệt là cậu. Ngôi nhà này tôi đã sang tên cho cậu, để cậu dùng khi lấy vợ, sau này tôi sẽ rất ít về Tân Thành, đằng nào cũng bỏ không, chỉ bằng tặng cậu làm quà cưới, bao nhiêu năm nay theo tôi, cậu đã vất vả nhiều, ngôi nhà này chẳng là gì hết, còn cậu có lấy được A Mạc hay không, còn xem cái số của cậu, A Kiệt.”
Bữa tiệc chiêu đãi buổi tối diễn ra tại khách sạn Shangrila thành phố Penang, những nhân vật tầm cỡ trong giới doanh nhân ở Penang đều có mặt. Triệu Thành Tuấn còn nhìn thấy Tô Nghiêu Thanh, anh trai Tô Nhiếp Nhĩ, vốn ít công khai lộ diện, giai nhân xinh đẹp bên cạnh ông ta trông rất lạ mặt, không phải là kiều nữ Tô San suýt nữa khiến ông ta bán cả Duy La Phan. Triệu Thành Tuấn giả bộ không biết, nâng ly hàn huyên với ông ta: “Nghiêu Thanh, anh thực không uổng công đến đây.” Tô Nghiêu Thanh mỉm cười: “Tôi đương nhiên không uổng, chào Brant, gặp anh khó thật, tối nay tôi đến cũng là muốn gặp anh.”
“Phải, gặp được Tô đại công tử trong những dịp thế này quả không dễ, vị này là…”
Tô Nghiêu Thanh giới thiệu: “Bạn gái tôi, Cảnh Huyền.”
“Ổ, Cảnh tiểu thư, rất hân hạnh.” Triệu Thành Tuấn lịch sự gật đầu chào.
“Triệu tiên sinh, đã lâu không gặp.” Cô gái duyên dáng nâng ly, thấy hai người đàn ông dường như có chuyện muốn nói, cô liền lấy cớ vào nhà vệ sinh để hai người đứng riêng với nhau. Triệu Thành Tuấn giọng cười cười nói với Tô Nghiêu Thanh: “Nhanh như vậy đã có niềm vui mới?” Tô Nghiêu Thanh thấy người đẹp không có mặt, hào phóng tiết lộ: “Không phải tôi có niềm vui mới, mà người ta hoàn toàn không có ý với tôi, Tô San nói thẳng, cô ấy không yêu tôi, cô ấy ở bên tôi là do anh xếp đặt.”
Triệu Thành Tuấn cười ngất, cũng thừa nhận: “Đương nhiên là tôi lợi dụng Tô San, ai bảo Tô công tử anh hùng khó qua ải mỹ nhân?”
Anh đang nói vụ Tô Nghiêu Thanh đứng ra bảo lãnh ngân hàng cho Bác Vũ vay hai tỷ.
Tô Nghiêu Thanh nói: “Tôi không trách cậu, dù gì cuối cùng tôi đã được sống với cô ấy những ngày tuyệt vời khó quên, tôi vẫn phải cảm ơn cậu.”
“Cảm ơn tôi? Tôi lợi dụng Tô San là làm hại Duy La Phan các anh.”
“Thế thì sao? Cậu cũng biết, ở Duy La Phan tôi bị người ta coi thường, làm một chút gì để người ta biết sự tồn tại của tôi cũng tốt. Nói thật, cậu không tính sổ được nó, tôi lấy làm tiếc.”
“Nó” ở đây chính là Tô Nhiếp Nhĩ, hai anh em họ mâu thuẫn khá sâu, xem ra tin đồn họ bất hòa không phải vô cớ. Hai người nói mãi, cuối cùng lại nói đến bạn gái Mao Lệ của Triệu Thành Tuấn, Tô Nghiêu Thanh đùa: “Lần này cậu không biến thành ‘nó’ nữa chứ?”
Triệu Thành Tuấn nhún vai: “Ai biết được?”
Tô Nghiêu Thanh đang định đùa tiếp, lại chỉ ra sau lưng anh: “Nhìn kìa, người nhà cậu đến.”
Triệu Thành Tuấn ngoái đầu, là Chương Thế Đức.
Bao lâu rồi không gặp nhau? Gần hai năm, ông ta già đi nhiều, tóc bạc hết, lưng cũng hơi còng, vừa đến đã nhiệt tình chào hỏi người quen, nhưng không được họ mặn mà chào đón, đời là vậy. Chương Thế Đức lúc này đã không còn là Chương Thế Đức hô mưa gọi gió nắm quyền sinh quyền sát ngày xưa, Hồng Hải cũng không còn là Hồng Hải ngày xưa. Sau khi bị Tô Nhiếp Nhĩ hạ bệ, chỉ khoác cho cái mác chủ tịch danh dự, trong tay không có thực quyền, ông ta có đi làm hay không cũng không ai để ý, nghe nói bây giờ phần lớn thời gian đều câu cá ở biệt thự ven biển, lại thêm đứa con trai duy nhất tàn phế, triệt để tuyệt hậu, những người không ưa ông ta trước đây, nhìn thấy ông ta, miệng cười mà lòng hả hê.
Triệu Thành Tuấn nhìn kỹ khuôn mặt đó, tâm trạng anh vốn đang tốt đột nhiên vẩn đục, con người đó thực sự đã già, mắt đục mờ, bước chân không còn tráng kiện như trước, ông ta cũng nhìn thấy ngay Triệu Thành Tuấn, hơi ngớ người, mặt lập tức lại trở vui, gật gật đầu, coi như chào. Tức thì có ống kính chĩa vào họ, Triệu Thành Tuấn cũng là người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




