|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
quả thật trở thành chủ đề bàn tán đầu bảng trong nhà xuất bản, mặc dù Mao Lệ đã có “niềm vui mới”, công khai với Triệu Thành Tuấn, nhưng tin đồn vẫn lan như gió, không thể nào ngăn được.
Mao Lệ đã chai lì hoặc quen với chuyện đó, mọi người nói thế nào cô vẫn như không, cũng chẳng buồn giải thích. Nhưng đồng chí Dung bản tính e dè, kiệm lời, mỗi lần bị điểm danh là mặt đỏ bừng luống cuống. Lúc này Bạch Hiền Đức thấy đồng chí Dung không rời Mao Lệ một bước, thầm thở than, tình yêu có thể thay đổi một con người không? Tâm tư Dung Nhược Thành chị rất hiểu, con bé Mao Lệ hoặc có biết, hoặc giả bộ không biết.
“Ôi!” Đường Khả Tâm chợt kêu lên. Mọi người nhìn ra, thì ra Mao Lệ lúc vội đuổi theo quả bóng sắp vượt đường biên, vấp chân ngã lăn nằm như con cua biển trên đất, xem ra cú ngã không nhẹ. Bạch Hiền Đức đứng bật dậy, chạy ra phía đó, thấy Dung Nhược Thành đã kịp thời xông đến, bế xốc Mao Lệ đang nhăn nhó vì đau.
Chị thở phào, có sếp Dung mọi chuyện sẽ đâu vào đó.
Do vết thương đi lại không tiện, hai ngày cuối tuần Mao Lệ chỉ ngồi nhà, đương nhiên thỉnh thoảng cũng đọc bản thảo, lúc lại chơi, trước tiên ra cửa hàng băng đĩa bên cạnh chọn mua mấy bộ phim mới phát hành, lại ra siêu thị chở về đống đồ ăn vặt, về nhà vừa nằm xem băng vừa ăn khoai tây chiên, xem chán thì lên mạng, hoặc chơi iPad, vậy là hết buổi chiều.
Nghĩ đến chuyện xảy ra trên sân bóng, cô lại ngao ngán.
Lúc Dung Nhược Thành bế cô ra khỏi sân, toàn sân ào lên, Tùng Dung và Đường Khả Tâm xúc động choáng váng.
Sau đó Dung Nhược Thành nhắn tin, xin lỗi nói trong lúc cấp bách vội vàng chẳng để ý gì đã mạo phạm cô.
Buổi tối ông còn đến nhà thăm cô, xách một túi lớn thực phẩm đứng trước cửa vẻ rất tội nghiệp, Mao Lệ không nỡ, đành chỉ vào bếp: “Sếp cứ tự nhiên.” Nói xong cô nằm trên đi văng xem băng.
Dung Nhược Thành nhận được chỉ lệnh nhanh nhẹn vào bếp. Lần này ông làm món “Mỳ bằng hữu” nổi tiếng của Nam Ninh, vừa thơm vừa cay, Mao Lệ cay toát mồ hôi, ăn hết một bát to, cả nước cũng húp sạch, chiếu cố đến cái bụng, cô nhận lời xin lỗi của Dung Nhược Thành, hai người tranh nhau rửa bát, cuối cùng vẫn là ông tranh được.
Rửa xong bát ông mới đi ra. Hai người một đứng một ngồi, bầu không khí lập tức trở nên thiếu tự nhiên, Dung Nhược Thành biết, đã đến lúc ông phải cáo từ. Mao Lệ lịch sự tiễn ông xuống tầng, ông bảo không cần, nhưng cô vẫn đi, xuống đến đường cô nói: “Thực ra chân tôi không có gì nghiêm trọng.” Cô ngẫm nghĩ, có một số lời nếu không nói rõ, tình hình sẽ càng phức tạp: “Tổng biên tập, sau này ông đừng như thế, ý tôi là…”
Dung Nhược Thành vốn đã chuẩn bị lên xe, nghe vậy lại quay người, nhìn cô: “Mao Lệ, tôi làm gì cũng là tự nguyện, tôi biết tôi không xứng, tôi cũng chẳng có gì quá ảo tưởng, chỉ là muốn giúp cô lúc cô cần, cô đừng nghĩ nhiều, cũng đừng nghe người khác nói bừa.”
“Nhưng…”
“Không nhưng gì hết, chúng ta đơn thuần là quan hệ đồng nghiệp, nếu ngoài công việc có thể trở thành bạn của cô, như cô và Bạch Hiền Đức, có thể giúp cô ít nhiều trong cuộc sống là vinh hạnh lớn với tôi.”
Ánh mắt thành khẩn, ánh đèn đường màu da cam phủ lên người ông, xung quanh ông bao bọc bầu không khí ấm áp, nói những lời chân tình gan ruột: “Cô không nên vì thế cảm thấy áp lực, chúng ta từng cộng tác một thời gian, cô ít nhiều cũng hiểu tôi, con người tôi thật thà, tuyệt nhiên không ảo tưởng đối với những gì phi thực tế, không làm chuyện phải hổ thẹn. Đương nhiên tôi không phủ định thiện cảm và lòng yêu mến cô, chuyện đó bình thường, bởi vì cô là người khiến người ta yêu mến, nếu nhất định phải nói ra ý nghĩ, tôi chỉ muốn làm bạn với cô, cho nên cô không nên nghĩ nhiều, Mao Lệ.”
Mắt nhìn theo chiếc xe của Dung Nhược Thành khuất hẳn ở cuối đường dưới ánh đèn vàng vọt, Mao Lệ vẫn còn ngẩn ngơ, cô có thể khiến người ta yêu thích như vậy sao? Dung Nhược Thành đã thật lòng giải thích với cô, thật lòng chỉ muốn làm bạn cô? Có phải do cả hai đều cô đơn, có lúc cô thấy mình rất cô đơn, ban ngày cô luôn hoạt náo, thực ra những lúc đêm vắng, nỗi cô đơn và những day dứt âm thầm chỉ mình cô biết, ngay cả khi có Triệu Thành Tuấn ở bên cô cũng thấy cô đơn, bởi vì anh ít bộc lộ tâm tư, sống với nhau lâu như thế, anh vẫn là một bí mật với cô, nhưng cô không biết làm thế nào. Đứng dưới đường một lát, đang định quay về, cô bỗng thấy một chiếc xe hơi màu đen đỗ dưới bóng cây bên kia đường, mặc dù đêm tối, nhưng chiếc xe đó cho dù ở đâu cũng phát sáng, tim cô đột nhiên đập mạnh, chẳng phải anh bận chuẩn bị đại hội cổ đông ở thành phố Penang, sao đã quay về?
Triệu Thành Tuấn từ từ lái xe đến.
Nhưng anh không có ý xuống xe, từ từ hạ cửa kính, một khuôn mặt băng lạnh nhô ra: “Mao Lệ, em có thể không yêu tôi, nhưng em không thể phản bội tôi.”
Hai người rơi vào cuộc chiến tranh lạnh chưa từng có suốt nửa tháng liền, Triệu Thành Tuấn không gọi điện cho cô, cô gọi đến hoặc là tắt máy, hoặc không ai nghe.
Lẽ nào chỉ do anh nhìn thấy Dung Nhược Thành đến thăm cô lúc đêm khuya?
Sự việc đương nhiên không đơn giản như vậy.
Mao Lệ không biết, Triệu Thành Tuấn cũng có mặt ở sân bóng. Mao Lệ đã nói địa chỉ và thời gian thi đấu, bảo nếu về kịp anh nên đến cổ vũ, cô chỉ buột miệng nói vậy, nghĩ là anh bận, không hy vọng anh có thể đến xem, nhưng anh đã đến.
Hôm đó kết thúc công việc ở Penang, anh bay về ngay hôm sau, không gọi điện, đến thẳng sân bóng, muốn cho cô một bất ngờ, không biết có vui hay không, nhưng nhất định “bất ngờ”.
Triệu Thành Tuấn không nhớ cảm giác lúc đó thế nào, khi Mao Lệ ngã, anh định chạy ra thì đã có người nhanh chân hơn, bế cô ra khỏi sân. Trên sân lúc đó người đông, không ai để ý anh đứng một góc, mặt khó chịu thế nào, mấy ngày sau anh không liên hệ với cô, Mao Lệ cũng không gọi, tưởng anh vẫn còn ở Penang.
Cô dường như rất tin vào tình cảm của hai người, tưởng Triệu Thành Tuấn chỉ ghen chút ít, giận vài ngày, cô dỗ dành là hết ngay, bởi vì trong ấn tượng của cô, anh không phải là người hẹp hòi, sao có thể để bụng vì chút việc cỏn con đó.
Triệu Thành Tuấn nửa tháng không nghe điện thoai, cuối cùng cô ý thức được tính chất nghiêm trọng của vấn đề, nhất là trên mạng nội bộ của cục xuất bản đưa tin về trận đấu bóng nhựa hôm đó, giới thiệu tình hình trận đấu và một số hình ảnh, trong đó có bức ảnh Dung Nhược Thành bế Mao Lệ bị thương, bức ảnh tuy chụp nhanh nhưng rất rõ, ánh sáng và góc độ chuẩn xác như được bố trí. Bức ảnh vừa phát lên, trong QQ bùng nổ như vỡ nồi hơi, phòng biên tập ai cũng đầy phấn khích, lúc đi làm chỉ bàn luận mỗi chuyện đó. Mao Lệ nghỉ mấy ngày ở nhà, khi nhìn thấy bức ảnh cũng là lúc đang xảy ra chiến tranh lạnh với Triệu Thành Tuấn, vừa nhìn thấy cô đã toát mồ hôi, bức ảnh trên, cận cảnh là Dung Nhược Thành bế cô, còn phía sau, trên khán đài còn thấy một người đặc biệt nổi bật cũng được thu vào ống kính, người đó mặc sơ mi đen, quần trắng rộng, lạnh lùng nhìn hai người. Chính là anh! Bởi con người Triệu Thành Tuấn quá đặc biệt, ngoại hình hơn người, bao giờ cũng nổi bật giữa đám đông, nhìn trên ảnh, có lẽ anh đứng cách cô không xa, vậy mà cô không nhận ra.
Thì ra là thế! Thì ra là thế!
Lúc đó Mao Lệ đang trong phòng làm việc, đấm tay vào bàn phím: “Khốn kiếp.”
Sau đó cô hầm hầm xông ra ngoài, va vào Bạch Hiển Đức: “Này, định đi đâu?”
Mao Lệ không trả lời, vừa khóc vừa chạy vào thang máy.
Nhưng Mao Lệ biết, đây không đơn giản là vấn đề bức ảnh, bởi cô nhớ ra có lần anh hỏi về Dung Nhược Thành, đó là lúc họ trên đường từ Khâm Châu trở về Nam Ninh, không biết tại sao đột nhiên anh hỏi vậy, có lẽ trên Facebook cô đã nhắc đến ông và tin đồn về mình. Mao Lệ trả lời, đó là sếp của cô, rất quan tâm đến cô, tin đồn giữa họ là không có thật. Lúc đó anh không nói gì, vẻ lơ đãng, Mao Lệ cũng không bận tâm, nhưng bây giờ cô ý thức được, chuyện phức tạp hơn cô tưởng, Triệu Thành Tuấn rõ ràng có lưu tâm đến Dung Nhược Thành, chỉ có điều không để lộ, với cá tính kiêu ngạo của anh, quyết không chấp nhận bạn gái mình bị người đàn ông khác bế trước mặt mọi người, mà người đó lại là Dung Nhược Thành.
Rắc rối hơn là khi anh từ Mã Lai trở về cô không biết, buổi tối đó anh chứng kiến Dung Nhược Thành từ căn hộ của cô đi ra lúc đêm khuya. “Mao Lệ, em có thể không yêu tôi, nhưng em không thể phản bội tôi.” Câu nói rõ ràng không phải buột miệng, Mao Lệ hận mình đến chết, sự việc nghiêm trọng đến thế mà cô vẫn tưởng anh chỉ giận dỗi bình thường!
Ra khỏi nhà xuất bản, Mao Lệ phân vân đứng trên đường một lát, quyết định đích thân đi tìm Triệu Thành Tuấn giải thích rõ, cô đã sai, nên chủ động giải thích, là người nóng tính, cô không chờ được.
Mao Lệ đương nhiên có chìa khóa căn hộ của Triệu Thành Tuấn, nhưng cô không vào, chỉ đợi anh ngoài cửa, cảm thấy như vậy sẽ thỏa đáng hơn.
Đợi cũng không lâu, chưa đầy một giờ sau, Triệu Thành Tuấn về. Ngoài một chút ngạc nhiên lúc nhìn thấy cô, mặt anh lại lạnh lùng: “Em đến làm gì?”
“A Tuấn, em…”
“Về đi, tôi không muốn nhìn thấy em.” Triệu Thành Tuấn hoàn toàn không cho cô cơ hội nói, sắc mặt anh rất xấu,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




