|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
từng trải, sẽ không mất phong độ vào lúc này, mỉm cười đáp lễ, tỏ ý hoan nghênh.
Thù nhân gặp mặt hòa nhã như vậy kể cũng là hiếm.
Hai người hữu hảo bắt tay, sau đó chạm ly, nói cười vui vẻ như không, nhưng ân oán giữa họ, giới thương nhân Penang đều biết, tân khách xung quanh phút chốc ánh mắt đều dồn về phía họ, có vẻ muốn mục kích trò hay. Mọi người vây quanh hai người hàn huyên, Triệu Thành Tuấn vẫn giữ nụ cười trên môi, phong độ đàng hoàng.
Một phóng viên hỏi: “Chương chủ tịch, xin hỏi ông có ý kiến gì về đại hội cổ đông của Bác Vũ hôm nay?”
Chương Thế Đức cười ha hả: “Tôi rất vui, Bác Vũ có được thành tựu hôm nay quả không dễ, Triệu Thành Tuấn trẻ tuổi đã làm nên đại nghiệp, tương lai của doanh nhân thành Penang này là thuộc về giới trẻ bọn họ, bộ xương già như tôi rút lui coi như mãn nguyện.”
“Nhưng Bác Vũ hiện nay đã chuyển trọng tâm sự nghiệp sang Trung Quốc, nghe nói còn có ý định dời tổng hành dinh sang bên đó, phía Penang bên này chỉ là chi nhánh, ông có ý kiến gì về chuyện này?”
“Di chuyển đi đâu cũng vậy, thành phố Penang mãi mãi có chỗ đứng của Bác Vũ, tôi không băn khoăn chút nào về điểm đó, điều này giống như con cái trưởng thành rốt cuộc phải bay cao bay xa, nhưng bất luận đi đến đâu cũng vẫn là con của cha mẹ, chúng tôi là người một nhà, mặc dù A Tuấn không mang họ Chương, nhưng vẫn là người họ Chương.”
Nếu có thể, nếu được, Triệu Thành Tuấn rất muôn hắt ly rượu vào mặt lão già, là người nhà với ông ta? Anh trở thành người nhà của ông ta từ bao giờ?
Nhưng anh nhất thiết kiềm chế, đã chịu đựng lâu như vậy, chỉ cần thiếu kiềm chế là hỏng việc, anh quyết không thể mắc mưu lão già, cũng không để Tô Nhiếp Nhĩ ung dung đứng ngoài giễu cợt anh, nhưng cuối dùng do sức khỏe kém, mồ hôi lạnh dâm dấp lưng, đầu váng mắt hoa, người và đèn trước mặt bắt đầu chao đảo.
Lúc này Chương Thế Đức lại tiến đến gần anh hai bước, vừa thản nhiên nâng ly với
người bên cạnh, vừa ghé vào tai anh như nói thầm: “Nếu cậu không trụ được nữa, thì chúng ta ra vườn sau nói chuyện, chỗ đó thoáng khí.”
Không để anh phản ứng, Chương Thế Đức nói to với tân khách xung quanh: “Tôi muốn cùng cháu trai ra vườn sau có chút việc riêng, các vị cứ vui, xin thất lễ.” Nói đoạn, ông ta kéo Triệu Thành Tuấn đi. Khách tự động nhường đường, có người nói đùa: “Chủ tịch Chương, có việc gì nhất định phải ra vườn sau?”
Chương Thế Đức thản nhiên: “Tất nhiên là chuyện cưới vợ.”
“Ha ha ha…” Mọi người cười rộ.
Thật là gừng càng già càng cay!
Triệu Thành Tuấn biết, Chương Thế Đức chắc đã điều tra được tin gì, nếu không sao có chuyện “quan tâm” như vậy, lại giải nguy cho anh, như thế cũng tốt, anh dứt khoát không giấu giếm nữa, trong vườn hoa uống thuốc trước mặt ông ta. Chương Thế Đức lạnh lùng nhìn anh, trên mặt không còn nhiệt tình như trước, hắng giọng: “Không ngờ cậu cũng có ngày hôm nay.”
“Đúng, người làm nhiều việc xấu, không bao giờ có kết cục tốt, ông và tôi đều thế.” Triệu Thành Tuấn uống thuốc, đợi thuốc ngấm dần, anh ngồi trên ghế mây trong vườn hoa, ngửa đầu nhìn Chương Thế Đức: “Hẳn ông rất hài lòng?”
Chương Thế Đức thở dài: “Chương gia chúng ta thật là đã gây thù chuôc oán quá sâu, bị báo ứng, Gia Minh đã bị, cậu cũng thế…”
“Ông đừng kéo tôi vào họ Chương, dù tôi ăn cơm của nhà ông cũng không đến nỗi phải đổi họ.”
“Nhưng cậu ra tay với Gia Minh quá ác, tôi sẽ không tha cho cậu.”
“Những gì ông làm với mẹ tôi, tôi cũng không tha cho ông!”
“Đó là cậu hiểu lầm, cậu luôn hiểu lầm tôi, tôi không trách, nhưng cậu lại làm cho đứa con trai duy nhất của tôi thành tàn phế, đã không biết sai còn chỉ trích tôi, cậu rốt cuộc đi đến đâu mới chịu quay đầu? Cho dù Chương gia chúng tôi nợ cậu, cậu cứ nhằm vào tôi, sao còn hại Gia Minh cùng trang lứa với cậu?”
“Đã nói việc đó không phải tôi làm, ông còn muốn tôi nhắc lại bao nhiêu lần nữa? Chương Gia Minh làm nhiều việc ác, người muốn tính sổ với anh ta không ít, không đến lượt tôi ra tay. Triệu Thành Tuấn tôi dám làm dám chịu, tôi không làm, ông không thể đổ tội lên đầu tôi!” Triệu Thành Tuấn mặt xanh xám, đứng phắt dậy: “Chuyện này tôi không muốn nói lại nữa, thất lễ!”
Chương
Thế Đức không cam lòng: “Mẹ cậu nhất định không muốn nhìn thấy cậu như thế này, cậu không sợ có lỗi với bà ấy?”
“Ông không có tư cách nhắc đến mẹ tôi!” Anh trợn mắt, ánh mắt tối lạnh: “Chương Thế Đức, ông có biết những việc đã làm trong đời, tôi hối hận nhất là gì không? Là năm xưa không đâm con dao đó vào ngực ông, cho dù phải đền mạng cũng không phải chịu giày vò nhiều năm như vậy.”
“A Tuấn, cậu hiểu lầm tôi, cậu không thể bình tĩnh nghe tôi giải thích ư?”
“Giải thích? Cha tôi chết thế nào, ông đã làm gì mẹ tôi, lại còn cần giải thích? Chương Thế Đức, trừ phi ông đến tạ tội trước mộ mẹ tôi, nếu không ân oán giữa tôi và ông chưa hết!”
Chương Thế Đức nói: “Tôi có tội gì? Với cha cậu tôi ít nhiều có chút áy náy, với mẹ cậu không có gì phải hối hận, chỉ có bà ấy nợ tôi, tôi không nợ bà ấy!”
Triệu Thành Tuấn cảm thấy máu trong người bỗng sôi lên, anh thề, nếu lão già nói thêm một chữ, anh nhất định xé xác ông ta, rồi giẫm xuống bùn để ông ta vĩnh viễn không thể siêu thoát! Nhưng cuối cùng anh kìm được: “Chương Thế Đức, ông đúng là không sợ chết. Đừng tưởng trên đời không có báo ứng, đừng tưởng ông trời không có mắt, Chương Gia Minh chỉ là một bắt đầu, báo ứng ông gặp vẫn còn ở đằng sau!”
“Cậu… cậu…”
“Ông chờ xem ông tuyệt tử tuyệt tôn thế nào!”
Triệu Thành Tuấn ra về trước khi bữa tiệc kết thúc, vừa vào nhà đã nhìn thấy Henson ngủ gật trên đi văng phòng khách, hộp thuốc để trên bàn. Trông thấy anh, Henson vươn vai, dụi mắt nói: “Tôi đoán nhất định anh sẽ đến tìm tôi, cho nên tôi đến trước, nếu tối nay anh chết, quả thực làm tổn hại thanh danh của tôi.”
Triệu Thành Tuấn cảm động vô cùng: “Henson, anh làm thế tôi biết lấy gì báo đáp?”
“Lẽ nào anh định đính ước với tôi?”
“Không được, tôi đã đính ước với bạn gái rồi.”
“Cho nên tôi mới thất vọng tột cùng về anh!” Henson làm bộ nghiêm mặt: “Biết rõ tình trạng sức khỏe như vậy vẫn mạo hiểm, còn đứng ngây ra đấy, mau đến đây đo huyết áp, nhìn mặt xem, trắng như người chết rồi!”
Trên đời người dám to tiếng với anh chỉ có Henson, Triệu Thành Tuấn ngoan ngoãn cởi áo ngoài, nằm chéo trên đi văng. Quả thực rất mệt, anh lập tức thiếp đi, Henson đi lúc nào, Peter đến lúc nào cũng không biết. Đến khi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức anh mới từ từ ngồi dậy, Peter cũng ngủ trên đi văng đối diện, hai người ngơ ngác nhìn quanh, xem tiếng chuông từ đâu, cuối cùng Triệu Thành Tuấn rút điện thoại từ túi áo khoác, Mao Lệ gọi, hỏi anh bao giờ trở về Nam Ninh.
“Mấy ngày nữa, thế nào, mới thế đã nhớ anh?” Anh day huyệt thái dương, không hiểu sao muộn thế này cô vẫn chưa ngủ.
“Em không ngủ được, A Tuấn, anh kể chuyện cho em nghe đi.”
“Bé bỏng gì nữa, còn đòi kể chuyện, ngủ đi.”
“Nhưng em muốn nghe anh nói, một mình em buồn quá, vừa nói chuyện suốt tối với Tom.” Ý cô nói là chú mèo hoạt hình trong iPad.
“Vậy… em nói đi.” Triệu Thành Tuấn đành để cô nói, cô nói rất nhiều, toàn những chuyện linh tinh, chỉ nhớ hình như cô tham gia trận thi đấu nào đó, mong anh sớm trở về cổ vũ, anh nhận lời như người mộng du, sau đó kiên nhẫn nghe cô nói mãi, đến khi điện thoại cơ hồ sắp hết pin, mới tiếc rẻ ngắt máy.
Bỏ điện thoại nóng ran xuống, Triệu Thành Tuấn thở phào, ngẩng đầu thấy Peter trên đi văng đối diện đang nhìn anh đầy thông cảm, lắc đầu. Anh nhăn nhó: “Nhìn thấy rồi chứ, dù là thánh tình cũng không dễ chiều!”
Mao Lệ nói trận đấu bóng nhựa thời gian đã định vào sáng thứ Năm. Địa điểm là cung thể thao Tam Trung, khán đài không còn chỗ trống, trận đấu vừa bắt đầu đã hết sức sôi nổi, Mao Lệ và đồng đội dâng lên hãm trận, vô cùng hoạt bát. Do đội bóng có cả nam lẫn nữ, Dung Nhược Thành cũng tham gia, trong bộ đồ thể thao màu xanh, khác hẳn kiểu trang phục bảo thủ ngày thường, trông ông không chỉ trẻ trung hơn nhiều, mà lúc chạy, nhảy cũng đặc biệt nhanh nhẹn khỏe khoắn. Ông vừa ra sân, các cô gái trong nhà xuất bản đã kinh ngạc ồ lên, Đường Khả Tâm nói: “Ôi, sếp Dung của chúng ta hôm nay quá điển trai!”
Tùng Dung trố mắt: “Có chắc là sếp Dung thật không?”
“Lại còn không, đẹp bất ngờ!” Đỗ Quyên đẩy kính trên sống mũi: “Ngày thường chưa bao giờ thấy sếp phong độ như thế, có đúng là sếp Dung của chúng ta không nhỉ?”
“Chà chà chà, sức sống tràn trề, tinh thần sung mãn, sức mạnh của tình yêu quá vĩ đại!” Tùng Dung như phát hiện ra châu lục mới, chỉ vào sân reo lên: “Mọi người nhìn xem, sếp Dung của chúng ta mắt chỉ chăm chăm Mao Lệ đâu có để ý vào bóng.”
“Hừm, hừm!” Bạch Hiền Đức hắng giọng hai tiếng, lườm Tùng Dung. Thực ra lúc trận bóng vừa bắt đầu, chị đã phát hiện, đồng chí Dung Nhược Thành dường như không hề quan tâm đến bóng mà chỉ để ý Mao Lệ, mắt luôn dõi theo cô, chỉ cần Mao Lệ hơi lạng người là xông đến, giống như thần hộ vệ của cô…
Tin đồn về quan hệ giữa Mao Lệ và Dung Nhược Thành bây giờ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




