watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11729 Lượt

hình như lại bị ốm, mới nói hai câu đã bật ho, sốt ruột xua tay: “Đi đi, tôi cần nghỉ ngơi.”

Mao Lệ hốt hoảng: “A Tuấn, nếu anh có ý kiến gì với em, có thể nói thẳng.”

“Khục khục khục…” Triệu Thành Tuấn ho dữ, vốn đã rút chìa khóa định mở của, lúc này bám vào khung cửa thở, giọng khàn khàn, yếu ớt: “Mao Lệ, tôi không có ý kiến gì, thật đấy! Bây giờ tôi thế này, em cũng nhìn thấy rồi, quả thật không thể cho em tương lai mà em cần, em có lựa chọn khác, tôi không trách, chỉ xin em nói với tôi một tiếng.”

Mao Lệ sợ hãi tròn mắt: “Anh, sao anh có thể nói như vậy, em làm sao? Chẳng qua em bị thương, tổng biên tập đến thăm, chẳng có chuyện gì, sao anh nói khó nghe như thế…”

Triệu Thành Tuấn không bận tâm, mở cửa đi vào, Mao Lệ ngăn lại, nước mắt ứa ra: “A Tuấn, nếu anh muốn kết thúc, em cũng không gượng ép, lúc đầu là em chủ động yêu cầu muốn tái hợp, em tự làm tự chịu, anh không thích em, ghét em, có thể nói ra, nhưng anh không thể nghĩ xấu về em như thế, em chẳng làm gì có lỗi với anh!”

“Không phức tạp như em nghĩ, chỉ là tôi mệt, muốn yên tĩnh một mình.”

Có lẽ nước mắt của cô có tác dụng, thái độ Triệu Thành Tuấn hơi dịu lại: “Về đi, tôi bị cảm biến chứng thành viêm phổi, không muốn lây sang em, thời gian này chúng ta nên yên tĩnh một chút. Có một số việc tôi thực sự muốn suy nghĩ kỹ, nói thẳng ra là không thể cho em tương lai, nếu tôi giữ em e là quá ích kỷ, đợi tôi nghĩ xong, sẽ cho em câu trả lời, tạm biệt.”

Nói xong anh đóng cửa.

Mao Lệ đứng ngây như khúc gỗ ở cửa, nền hành lang lát đá sáng như gương, cô nhìn mình trong “gương”, hình như lại thảm hại không chỗ bấu víu như năm xưa bị Chương Kiến Phi bỏ rơi, đi trên hành lang lạnh vắng đến độ chỉ có hơi thở của cô, hai đầu gối tê cứng, đầu u u, không biết mình rời đi thế nào.

Ra khỏi tòa nhà, gió rất to, bản tin thời tiết thông báo, có bão về xem ra là thật. Gió mạnh cuốn lá cây tung lên cao, một biển quảng cáo trước ngôi nhà bên đường bị tuột một bên, gió đánh bay lật phật, cô loạng choạng bước, cơ hồ sắp bị gió cuốn đi, cảm giác toàn thân ngâm trong bể băng, không còn một chút hơi ấm.

Lúc đó Bạch Hiền Đức gọi điện, cô không muốn nghe, tắt máy, lấy xe lái đi. Ra khỏi cổng khu chung cư, một chiếc xe khác đi ngược chiều, người lái nhận ra cô, dùng xe, hạ kính nhìn theo hướng chiếc xe của cô…

Mao Lệ trở về Bắc Hải, ngoài chạy trốn cô không còn lựa chọn nào khác. Bắc Hải là tâm bão, cô lao xe trên đường cao tốc, hai bên đường chỗ nào cũng là cành cây gãy, mây đen cuồn cuộn che kín trời, bầu trời nặng trĩu như sắp sập. Đến Bắc Hải bắt đầu mưa, không khí nặng trĩu hơi nước, đèn đường trên đại lộ Hải Cảnh cũng phát ra thứ ánh sáng vàng nhạt ảm đạm, từ xa đã nhìn thấy chóp mái Hải Thiên Uyển trong rừng cây. Nhìn thấy chóp mái quen thuộc, nước mắt cô giàn giụa đầy mặt, như đứa trẻ lưu lạc đã lâu giờ mới được nhìn thấy ngôi nhà của mình, trong khoảnh khắc đó, nỗi tủi thân, nỗi cay đắng dâng đầy, cổ họng nghẹn ứ, cô chỉ muốn khóc thật to.

Trong nhà rất tối, hình như đêm đã vào từ sớm, một mình ngồi rất lâu trong phòng khách vắng lạnh, cô lại không khóc nổi, chỉ thấy mệt, mệt bải hoải rã rời, lên tầng, vào phòng ngủ, chỉ mong ngủ được thật nhanh. Lúc này bão đã về, gió lồng lộn bên ngoài, cây quanh nhà vặn mình răng rắc, tấm trần di động trong phòng ngủ vẫn mở, sấm giật ầm ầm trên đầu, mỗi lần chớp lóe cả căn phòng sáng trắng, chiếu lên thân hình cô trên giường như một xác chết. Rõ ràng nằm trong phòng lại cảm thấy như trôi dạt trên biển, nước biển lạnh tràn qua người, cô co quắp như con tôm trong chăn, lạnh run lập cập.

Hải Thiên Uyển bây giờ đúng ra không phải của cô, đã cho Triệu Thành Tuấn thuê, cô hoàn toàn không có tư cách vào đó. Nhưng ngoài chỗ này, Mao Lệ muốn chạy trốn còn có thể đi đâu.

Không cãi cọ, không chất vấn, không một lời đay nghiến nhằm vào nhau, Triệu Thành Tuấn quả nhiên hành xử độc đáo. Lần trước Mao Lệ yêu cầu chia tay, anh không giải thích, không nài nỉ cứu vãn, lẳng lặng làm theo, kết thúc một cuộc tình đối với anh như ra về giữa chừng khi chưa xem hết bộ phim, về thì về, anh cũng chẳng mất gì. Lần này anh không nói chia tay, nhưng giữ quyền chủ động, anh nói suy nghĩ xong sẽ cho cô câu trả lời, lại còn cần câu trả lời nữa, anh không nói thẳng ra là chia tay chỉ do không muốn tình trạng quá khó coi. Anh là vậy, cho dù chia tay vẫn giữ phong độ, hơn nữa, anh kiên quyết không cho Mao Lệ cơ hội giải thích và cứu vãn, anh tránh cô nửa tháng, không thăm không hỏi, giống như đợi nồi nước sôi nguội hẳn mới dửng dưng ngả bài, hành động đó giống như đang nói, “bộ phim này tôi không muốn xem nữa”, không lý do, không nguyên nhân gì hết, không xem là không xem.

Mao Lệ coi như thực sự nếm trải sự kiêu ngạo và tuyệt tình của người đàn ông này. Anh chưa bao giờ bộc lộ nội tâm, anh phẫn nộ, buồn, đau hay tuyệt vọng, người khác đều không nhìn thấy. Mao Lệ biết anh đưa ra quyết định đó chắc chắn đã qua cân nhắc, quá trình này đối mọi người đều là câu đố, có lẽ cô chưa bao giờ đi vào lòng anh.

‘Tinh tung tinh tung…”

Trong lúc thần trí bàng hoàng cơ hồ có tiếng chuông cửa.

Mao Lệ đầu tiên không để ý, nhưng tiếng chuông vang trong đêm vắng rõ mồn một, cô nín thở lắng nghe, không phải tiếng chuông máy bàn, cũng không phải chuông điện thoại di động, là chuông cửa! Cô vô thức nhìn đồng hồ trên tường, mười hai giờ đêm, muộn thế này ai còn đến tìm cô? Bật đèn ngủ ở đầu giường, cô dò dẫm xuống giường, của phòng ngủ có gắn thiết bị nghe nhìn, cô nhấn nút, trên màn hình hiện lên khuôn mặt lờ mờ lo âu, cô bỗng cứng người, là Dung Nhược Thành!

“Sao lại là ông?” Cô nói vào máy.

Dung Nhược Thành ngoài cổng không nhìn thấy cô, nhưng nghe được tiếng cô, vội nói: “Là tôi đây! Hiền Đức bảo cô đi Bắc Hải, không yên tâm, tôi cũng vậy, tôi đến xem cô thế nào.”

Mao Lệ do dự rồi nhấn nút trên thiết bị. Lát sau nghe thấy tiếng xe hơi đi đên, cô đứng trên tầng hai nhìn ra, thấy xe Dung Nhược Thành vòng đến sân trước.

Cô xuống nhà mở cửa, đứng bên cạnh nhìn ông đi vào, trầm tư không nói.

“Mao Lệ, cô ổn không?” Đầu và vai Dung Nhược Thành đều ướt, mắt hơi trũng, xem chừng rất mệt. Mao Lệ nói: “Mời vào” rồi dẫn ông vào phòng khách, đi lấy khăn bông đưa cho ông. “Cảm ơn”, ông lau nước mưa trên mặt, thấy Mao Lệ không hề gì, ông thở phào: “Chỗ này thật khó tìm, Bạch Hiền Đức chỉ nói đại khái, gọi di động cho cô không được.”

“Tôi tắt máy.” Mao Lệ rót trà cho ông: “Uống chút trà nóng đi, bên ngoài rất lạnh.”

“Đúng, vừa mưa vừa gió, tôi đã tưởng không đến được Bắc Hải.” Ông cười đôn hậu, nhìn khuôn mặt hốc hác chưa hoàn hồn của ông đủ biết dọc đường ông lo lắng thế nào. Hai người ngồi đối diện trên đi văng, rất lâu không nói, mưa to dần, đập ầm ầm vào cửa, Dung Nhược Thành nhìn màn mưa bên ngoài, cuối cùng vẫn bộc lộ lo lắng trong lòng: “Chúng tôi sợ cô xảy ra chuyện, Bạch Hiền Đức rất lo, nhất định bắt tôi đi…”

Mao Lệ nhún vai: “Tôi không sao, chỉ là… muốn yên tĩnh một mình.”

“Xin lỗi, đã gây rắc rối lớn cho cô như vậy.” Ông nói rất thành khẩn: “Tôi đã bảo họ xóa bức ảnh đó rồi, thật chẳng ra sao, buổi chiều tôi đã phê bình người quản lý. Mao Lệ, tôi thật không biết nói thế nào… nếu chuyện này làm bạn trai hiểu lầm cô, tôi có thể đến giải thích hoặc xin lỗi…”

“Không cần đâu, không nghiêm trọng như ông nói.” Mao Lệ quả thực không muốn tiếp tục chủ đề này: “Giữa tôi và anh ấy có một số vân đề, không liên quan đến người khác, vấn đề không phải ở ông.”

Dung Nhược Thành vẫn áy náy: “Nhưng tôi rất buồn, tôi thấy gần đây tinh thần cô không được tốt, nhất định là do chuyện này, đều tại tôi xốc nổi, thấy cô bị thương luống cuống, chẳng nghĩ gì… Tôi mới nghe nói, bạn trai cô hôm đó cũng đến, có người nhận ra xe của anh ấy, rất xin lỗi, Mao Lệ…”

“Đã nói rồi, không nên nhắc lại, được không?” Mao Lệ khẩn cẩu.

“Được… không nói nữa…”

“Thật mà, ông không nên nghĩ nhiều, vấn đề của hai chúng tôi phần lớn có nguyên nhân từ chính bản thân, do hai bên không tin nhau mới xảy ra hiểu lầm, tôi nghĩ thế.” Mao Lệ hai đan tay vào nhau, dưới ánh đèn, sắc mặt cô vẫn nhợt nhạt, những ngày vừa qua chắc cô rất khổ sở, dưới đôi mắt to u uẩn có một quầng xanh, cô bộc bạch với ông những suy nghĩ về quan hệ giữa cô và Triệu Thành Tuấn: “Thật ra tôi cũng không rõ lắm, rốt cuộc là tôi không tin anh ấy hay anh ấy không tin tôi, giữa chúng tôi thiếu chất keo gắn hai người với nhau, cho nên mới dễ đổ vỡ như vậy, không vượt qua được thử thách của một con sóng nhỏ. Lần trước tôi tin lời em gái anh ấy nên yêu cầu chia tay, về sau tôi chủ động yêu cầu tái hợp, anh ấy cũng không từ chối, lần này anh ấy hiểu lầm tôi, khiến tôi tự hỏi, giữa chúng tôi vấn đề rốt cuộc ở đâu?”

“Mao Lệ, anh ấy hiểu lầm cô là do coi trọng cô, càng coi trọng càng để bụng, thế giới tình cảm không dung thứ hạt sạn nào hết, hãy nói rõ với nhau, anh ấy sẽ hiểu.” Dung Nhược Thành tỏ rõ là người từng trải, cũng có thể là người ngoài đầu óc tỉnh táo: “Có điều, cô nói cũng đúng, giữa hai người yêu nhau quan trọng nhất không phải người này yêu người kia bao nhiêu, mà là lòng tin với nhau

Trang: [<] 1, 64, 65, [66] ,67,68 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT