watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11726 Lượt

sự sụp đổ của cả thế giới trong lòng, bàng hoàng lắc đầu: “Em… em không tin.”

“Không tin?” Anh bật cười: “Đó là vì cô đã đánh giá quá cao nhân phẩm của tôi, cô quá ngốc!”

Nước mắt cô tuôn trào: “Triệu Thành Tuấn, anh nhất định phải như vậy sao?”

Anh hỏi lại: “Cô nghĩ tôi thế nào? Cô cảm thấy tôi còn có thể như thế nào?”

“Anh có từng yêu em không?” Nói câu đó, cô rõ ràng đang khóc, khóe miệng mấp máy lại như cười, ánh mắt não nề tuyệt vọng.

Câu nói vừa thốt ra, khóe miệng anh lập tức hiện lên nụ cười vừa giễu cợt vừa thương hại: “Tình yêu rất vĩ đại, tôi cũng hướng về tình yêu, cũng tin có tình yêu tồn tại, nhung cô bé, tôi không ngây thơ như cô, trước hận thù và tình yêu tôi chỉ có thể lựa chọn hận thù, bởi chỉ có kẻ ngốc mới tin tình yêu có thể chiến thắng hận thù.”

Trời đất bắt đầu chao đảo quanh cô…

“Cô nên tự chúc mừng bản thân vì không yêu tôi.” Cuối cùng anh nói ra câu độc ác nhất.

Câu này như một cái tát cực mạnh vào mặt, cô thấy tai ù lên. Cô cố gắng muốn tỏ ra bình thường nhưng mặt lại đầy nước mắt.

“Lẽ nào cô đã yêu tôi?” Triệu Thành Tuấn ngửa cổ cười, dường như đó là trò đùa cực kỳ thú vị, ánh mắt khinh miệt lướt trên mặt cô: “Tôi sẽ coi đó là một trò cười, không nên làm hoen ố chữ ‘yêu’, nếu yêu tôi cô đã không cùng một lúc giẫm lên hai con thuyền, trong khi tôi ốm chết đi sống lại cô lại vui thú với gã đàn ông khác!”

“Triệu Thành Tuấn, anh không yêu tôi thì thôi, đằng nào hai ta cũng không thật lòng, đã chia tay, sao không để tôi nhớ những gì tốt đẹp của anh? Chúng ta đâu phải là những người hẹp hòi.”

“Sao tôi phải làm thế, ngộ nhỡ cô yêu tôi thì sao? Tôi đã là người sắp chết, còn để cho cô nhớ, chẳng phải tội lỗi lắm ư?” Nói rồi anh đi đến trước mặt cô, hai tay chống tường, bao vây cô: “Tôi không lừa cô đâu, đúng là tôi đang ở rất gần cái chết, cô sớm có dự tính cho mình là đúng.” Hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt cô, nhưng trong ánh mắt cơ hồ lại ấm áp như xưa, chỉ có mỗi câu nói ra như lưỡi dao, từng nhát cắt vào da thịt cô: “Không tin phải không? Cũng đúng, cô đã bao giờ tin người khác đâu! Người ta tốt với cô đến mấy, móc gan móc phổi, đốỉ với cô cũng không đáng một xu, Chương Kiến Phi chẳng phải từng lỗ vốn như vậy sao, lẽ nào cô tưởng tôi sẽ giẫm lên vết xe đổ của anh ta? Mao Lệ, cô vĩnh viễn không có được tình yêu chân thật của người khác, bởi vì cô không hiểu thế nào là yêu, hy vọng câu này cô sẽ để trong lòng.”

Đây có phải lời nguyền? Cô vĩnh viễn không có được tình yêu chân thật. Câu nói như một nhát búa đập trúng đỉnh đầu, cô choáng váng hoa mắt, nhìn thấy miệng vẫn nói, nhưng cô đã không còn nghe thấy, một người tàn nhẫn thế nào mới nói ra một câu như vậy, anh đúng là cố tình, nhất định là anh cố tình không muốn cho cô sống! Mặt cô vốn trắng, lúc này không còn sắc máu, ánh mắt mờ tối chợt lóe, như tàn lửa cuối cùng trong đám tro bị một cơn gió lốc cuốn sạch không còn vết tích.

Khi Triệu Thành Tuấn nói những lời đó, không hề biết có một người đứng ở cửa, ngược chiều ánh sáng, mình vận chiếc áo khoác màu cà phê nhạt, cả người đứng sững trơ như tượng đá.

Không biết anh đến lúc nào, Mao Lệ đứng ở góc tường chéo góc với cửa, bất chợt nhìn thấy, lúc đầu cô bàng hoàng như rơi vào giấc mơ, bóng người lờ mờ ngược chiều ánh sáng, ngẫu nhiên rơi vào tầm mắt cô, cô rùng mình một cách bản năng, toàn thân đột nhiên co rúm, là… là anh ấy? ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )

Có trời chứng giám, vô số lần cô nhìn thấy anh như vậy trong mơ, nhưng chưa bao giờ tiến lại gần cô, bốn năm bặt vô âm tín, cô đã tưởng đời này kiếp này họ sẽ không gặp lại, không ngờ lại gặp trong hoàn cảnh thế này, thê thảm như vậy, giống như xé toạc vết thương đang lành trong lòng cô, máu đầm đìa, chuyện cũ ào về, cô không thể tin người trước mặt có đúng là anh? Có đúng là anh?

Triệu Thành Tuấn cuối cùng phát giác ra điều gì, theo ánh mắt cô ngoái lại.

Cách mấy mét, mặt Chương Kiến Phi trắng bệch đứng ở ngưỡng cửa, đôi mắt như dã thú trợn trừng nhìn anh, như lập tức muốn chồm đến xé anh thành trăm mảnh.

Cả thế giới đột nhiên bặt tiếng, một không khí chết chóc lặng như tờ.

Ánh nắng sớm sáng choang chiếu qua cửa sổ, gió thổi tung bức rèm rộng màu trắng, trong không khí lặng ngắt như vọt ra những quả cầu lửa vô hình, tiếng gió, tiếng sóng biển, mọi thanh âm nhỏ nhất trong không khí tĩnh lặng đều biến thành những ngòi thuốc nổ làm bùng lên đám cháy rừng rực, ùng ùng ùng, là ảo giác cũng là thật, mỗi người đều nghe thấy tim mình đập, thình thịch thình thịch, nhanh và gấp, mỗi khuôn mặt phóng to đều biến dạng méo mó.

“Triệu Thành Tuấn, cậu muốn thắng tôi như vậy sao?” Chương Kiến Phi từng bước đi đến, mắt như muốn giết người, mỗi bước chân tỏa ra sát khí.

Tất cả bắt đầu từ tối hôm qua, Chương Kiến Phi đến căn hộ của Triệu Thành Tuấn lại thấy Mao Lệ lái xe lao ra, lúc đó anh cảm thấy có gì bất thường, lên tầng nhấn chuông, Triệu Thành Tuấn không mở cửa (có lẽ anh tưởng là Mao Lệ). Chương Kiến Phi đột ngột đến tìm Triệu Thành Tuấn là muốn báo tin Chương Thế Đức bị trúng gió, cả Hồng Hải đang náo loạn, Tô Nhiếp Nhĩ tuyên bố muốn có số cổ phần trong tay Chương Thế Đức, nhưng lại ra một cái giá bèo bọt không thể tưởng tượng, Chương Kiến Phi nghe tin hốt hoảng, bởi vì Chương Thế Đức cho dù bị ép từ chức nhưng trong tay vẫn nắm 29% cổ phẩn của Hồng Hải khiến Tô Nhiếp Nhĩ đứng ngồi không yên, nếu lão già đem cổ phần chuyển nhượng cho đối thủ cạnh tranh, Tô Nhiếp Nhĩ rất khó ngồi yên ghế chủ tịch điều hành, cho nên anh ta nhất thiết phải lấy được số cổ phần đó trước khi ông già tắt thở, đây là điều Chương Kiến Phi không dám tưởng tượng nhất, lòng như lửa đốt, anh đi tìm Triệu Thành Tuấn bàn bạc, gọi điện không được, đành đến nhà, nhưng không vào được.

Trở về nhà suốt đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau lại đến tìm Triệu Thành Tuấn, vẫn không gặp, bảo vệ nói Triệu tiên sinh đã đi đâu từ lúc trời chưa sáng, anh lập tức gọi cho Peter hỏi tình hình, Peter nói có thể Triệu Thành Tuấn đi Bắc Hải, anh không nói gì lập tức đuổi theo, không ngờ lại chứng kiến cảnh tượng như vậy.

“Nói đi, cậu muốn thắng tôi như thế sao?” Anh hét lên với Triệu Thành Tuấn,

Triệu Thành Tuấn cười gằn: “Đúng thì sao?”

Mao Lệ đã không thể nào chịu nổi, trong đầu như có những sợi dây chằng đứt tung, nước mắt vẫn tuôn, chết đi, hãy để cô chết đi, cô thà chết ngay còn hơn rơi vào nghịch cảnh thế này, trong màn nước mắt nhập nhòa, mọi vật bắt đầu chao đảo, cô dán lưng vào tường run lẩy bẩy, người lạnh dần, cô đã chết, hoặc đang chết, cô bàng hoàng nhìn thấy bia mộ của mình trên cánh đồng hoang, mọi yêu hận đau thương giằng xé cuối cùng chẳng qua là giấc mơ, mọi đau khổ thắt gan thắt ruột một mình cô chịu đựng, câu chuyện của cô đến đây hạ màn, thế giới này rõ ràng không còn gì để hy vọng.

Hai chân cô mềm dần, từ từ trượt theo tường khuỵu xuống, hai mắt tối đen, không biết gì nữa.

Mao Lệ chỉ muốn tất cả đều là giấc mơ, nếu là mơ tỉnh lại sẽ hết, cô không quen hai người này, chưa từng quen, trong ký ức của cô không có họ, trong cuộc sống của cô không có họ thì tốt biết bao! Nhưng cơn đau thể xác rất thật, dẫu rơi vào hôn mê, cô vẫn cảm thấy tim đau như bị cào xé. Cơn hôn mê này thật đặc biệt, tất cả chìm trong cõi hỗn mang tối om và lặng ngắt nhưng ý thức rất tỉnh. Cô thấy mình quanh quẩn trong mộng cảnh giống nhau, đúng là mộng cảnh, cô không ngừng mơ thấy bị cuốn vào cơn sóng khủng khiếp, lúc chìm nghỉm xuống đáy sâu, lúc hất tung lên không, sau đó bị quăng ra xa, mỗi khi cô thấy mình sắp chết, luôn có một người từ trong bóng tối giơ tay nắm lấy cô, nói: “Anh không muốn để em chết, em ở lại, anh đi.”

Người đó luôn cố sức đẩy cô lên bờ, mỗi lần sau khi cô được cứu, họ lại chia tay, có lúc cô bị sóng cuốn, có lúc anh bị nhấn chìm, cô gào thét gọi tên anh, gọi đến rách tim rách phổi, đốc hết sức tàn. Khi ôm được người anh, cô tuyệt vọng nhận ra anh đã lạnh giá, cô bất chấp tất cả hôn như mưa vào mặt anh, trán anh để truyền hơi âm, nhưng vô ích, cơ thể anh như băng giá ngưng kết ngàn năm, không một chút hơi ấm.

“A Tuấn! A Tuấn!…” Cô thường gào khóc trong mơ.

Nhưng anh không nghe thấy, hai mắt nhắm nghiền đã khép lại thế giới đến với cô, anh đi rồi, không một câu giã từ, không cuộc chia ly nào trên đời tuyệt vọng và bi thương như vậy, cô thà chết còn hơn đối diện với nó. Nhưng cô không chết, mỗi lần giãy giụa trong mơ tỉnh lại, trong đầu vẫn in nguyên khuôn mặt trắng bệch của anh.

Nhất định kiếp trước cô đã nợ gì anh, kiếp này mới phải chịu hết sự giày vò của anh! Mà kỳ lạ là giấc mơ thật đến đáng sợ, thậm chí cảm giác nghẹt thở vì sặc nước cũng vô cùng chân thật, hình như cô thực sự vừa trải qua hiểm cảnh như thể chính anh đánh thức cô, chính anh cứu cô, nhưng khi tỉnh lại, cô biết rõ, mình rơi vào cảnh ngộ không thể phục hồi chính là tại anh! Cô chỉ không hiểu, tại sao trong giấc mơ luôn là anh chết, có sông, cô rất sợ giấc mơ đó, mơ thấy cô đau khổ vì anh chết, lặp đi lặp lại, thần kinh trở nên u mê rối loạn. Cho

Trang: [<] 1, 66, 67, [68] ,69

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT