watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11730 Lượt

vững chắc thế nào, nếu tình cảm không xây dựng trên sự trung thành và lòng tin của hai bên, đích thực là mong manh, cô thử nghĩ kỹ xem, tại sao cô không tin anh ấy, tại sao anh ấy không tin cô, tìm ra căn bệnh mới dễ bốc thuốc.”

Mao Lệ tư lự gật đầu: “Tổng biên tập, ông nói rất đúng, chúng tôi không tin nhau như vậy, tôi nghĩ phần lớn là do tôi, trước đây tôi từng bị tổn thương tình cảm, từng bị lừa, bị lừa rất thảm, cho nên luôn không tin có người yêu tôi thực lòng, anh ấy thực ra rất tốt, nhưng tôi vẫn thầm tự nhủ phải tin anh ấy, chứ không phải thực lòng tin tưởng, đó chính là vấn đề lớn nhất của tôi, tại sao tôi không tin anh ấy yêu tôi thật lòng?”

“Phải, cứ nghĩ đi.” Ông cười, trông cô có vẻ đã ổn, ông cũng yên tâm. Lần này chắc cô bị sốc nặng, gầy đi nhiều, ngồi trên đi văng run run, ông đoán chắc cô chưa ăn gì, vậy là đứng lên bảo đi nấu ăn cho cô. Mao Lệ không nói gì, bởi vì quả thực cô rất đói, đến Bắc Hải không dám gọi cho mẹ, gió bão như vậy vẫn lái xe đến, mẹ biết chắc chắn bị mắng, cô đã đói một ngày rồi.

Trong tủ lạnh không có nhiều nguyên liệu, ông đành nấu mỳ, nấu xong cùng ăn với cô, bởi ông cũng chưa ăn. Mao Lệ đói mèm, ăn hết một bát to, húp hết cả nước.

Ông nhìn cô xót xa: “Còn đói không? Nấu thêm nhé. Cô phải ăn cơm, người đã gầy như vậy, bây giờ ra ngoài chắc bị gió thổi bay.”

“Ông nấu mỳ ngon lắm!” Mao Lệ liếm mép, thèm thuồng.

“Phải ăn cơm đúng bữa, Mao Lệ!” Dung Nhược Thành nhìn cô lắc đầu, trông cô lúc này như đứa trẻ, ông hoàn toàn bản năng muốn chăm sóc cô, che chắn gió mưa cho cô. Ông biết cô và ông không có kết quả gì, nhưng chẳng sao, từ xa nhìn cô hạnh phúc, ông cũng hạnh phúc.

“Tối nay ông ngủ lại đây, trên tầng có phòng dành cho khách, mưa to thế này lái xe không an toàn.” Mao Lệ ăn xong, tinh thần cũng phục hồi, đầu óc dần dần bình tĩnh lại, bên ngoài gió rất to, sếp lái xe không an toàn, nếu ông có chuyện gì cô biết ăn nói thế nào với Bạch Hiền Đức và mọi người. Ông đã vì cô vượt mưa gió đến đây, sao cô có thể làm chuyện tuyệt tình.

“Có… có tiện không?” Ông cảm kích không biết làm thế nào, mắt hơi nóng.

Mao Lệ lên tầng thu dọn phòng cho ông, ngoái đâu thấy ông vẫn đứng yên, cô thở dài: “Muộn thế này lái xe về nếu xảy ra chuyện gì chị Bạch sẽ lột da tôi. Lên đi, phòng khách đó, năm ngoái chị Bạch cũng ngủ một lần, ông không nên kén chọn.”

Ông bối rối cười: “Xem cô kìa… nói năng như thế.”

Cuối cùng anh vẫn thua chính mình

Sáng hôm sau, cơn bão gầm thét suốt đêm cuối cùng đã ngừng, buổi sáng không phải họp, Dung Nhược Thành dậy khá muộn, làm xong bữa sáng cho Mao Lệ mới gõ cửa phòng cô, tưởng cô vẫn ngủ, không ngờ cô đã vệ sinh cá nhân xong. Bữa sáng thật thịnh soạn, có trứng ốp, sữa và đặc biệt nhất là bánh nướng. Ngửi thấy mùi thơm, Mao Lệ rất ngạc nhiên, không ngờ ông biết làm bánh nướng. Cô cầm đĩa bánh ngắm nghía như chưa bao giờ trông thấy nó, Dung Nhược Thành cười: “Ăn đi, nhìn gì, tôi tìm mãi mới thấy ít bột mỳ, cô ăn tạm.”

Mao Lệ cũng cười: “Bánh đáng yêu quá, tôi không nỡ ăn.”

Ông gắp hai chiếc bỏ vào bát cô: “Ăn nhiều một chút, chắc cũng được, Bạch Hiền Đức và Đường Khả Tâm cũng được ăn bánh nướng tôi làm, cô nếm đi.”

“Ô, sao họ lại được ăn?”

“Đến nhà tôi ăn cơm, tôi làm cho ăn.” Sau khi được nghỉ ngơi Dung Nhược Thành đã hết mệt, mặt tươi tắn, tinh thần sảng khoái: “Hồi tôi còn là trưởng phòng ban biên tập, họ thường đến nhà tôi ăn cơm. Lúc đó mọi người rất thân thiết, tôi cũng làm biên tập như họ, chuyện trò thoải mái, về sau tôi lên phó tổng họ xa tôi dần.”

Mao Lệ nhìn ông, nói đến công việc mặt ông đầy hạnh phúc, làm việc trong nhà xuất bản mười mấy năm, ông dốc bao tâm huyết cho nó. Thực ra hai người bên nhau rất tự nhiên, nhiều khi sự bối rối của họ là lời nói của người ngoài. Dung Nhược Thành kỳ thực là người rất dễ chung sống, từng trải và khoan hậu, Mao Lệ kính trọng và ngưỡng mộ ông, một người tốt như vậy, cô không xứng.

“Sếp Dung, gặp người phụ nữ nào tốt thì đừng kén nữa, ông nên lập gia đình đi.” Cô nói rất thật.

Ông hơi ngẩn ra, cúi đầu không nói, chạm đến vấn đề mẫn cảm, ông lại tỏ ra thiếu tự nhiên, mắt lại tránh mắt cô.

“Tôi sẽ suy nghĩ.” Để che giấu lúng túng, ông cầm cặp đứng lên: “Cũng không sớm nữa, tôi về đây, cô bị cảm, ở lại đây nghỉ, tôi sẽ nói Bạch Hiền Đức.”

Mao Lệ cảm ơn, nói: “Để tôi tiễn ông.”

Cô tiễn ông đến cổng lớn phía sân sau. Mưa bão suốt đêm, cuối cùng đã tạnh, cây cối bị gió đánh tơi bời trông xơ xác, nhưng bầu không khí trong trẻo tinh khôi, lá cây xanh nõn dưới ánh mặt trời. Tiếng sóng biển rầm rì truyền đến từ phía sau rừng cây, chim chao liệng trên không, một cảnh tượng náo nức tràn trề sinh khí. Dung Nhược Thành nheo mắt trầm trồ: “Đẹp quá!”, rồi dặn Mao Lệ: “Hãy để mẹ cô chăm sóc cho cô, ngay bữa sáng cô cũng không biết làm, có ngày chết đói.”

Mao Lệ cười, bảo ông còn lắm điều hơn mẹ cô, ông lại bối rối.

Cô nhìn theo chiếc Audi màu đen của Dung Nhược Thành trên con đường đất đầy ánh nắng. Đang định quay người, một chiếc xe đua màu bạc đột nhiên xuất hiện ở đầu đường,

ngược chiều chiếc xe của Dung Nhược Thành.

Cô cứng người, toát mồ hôi lạnh…

Cô biết ở Nam Ninh anh có hai xe, một chiếc xe đua nhỏ màu đen thường dùng trước đây, một chiếc Bentley màu bạc mới mua, biển xe rất độc đáo, có số cuối là 520 (anh yêu em). Hồi đó anh bảo số đuôi đó chọn đặt riêng vì cô, nhưng bây giờ, mấy con số đó còn nhức mắt hơn ánh nắng, Mao Lệ chỉ thấy đầu choáng váng, cô nín thở nhìn chiếc xe màu bạc tiến tới mỗi lúc một gần, đầu óc đã hoàn toàn không thể suy nghĩ.

Dung Nhược Thành rõ ràng cũng nhìn thấy chiếc xe, chầm chậm giảm tốc độ.

Nỗi tuyệt vọng khiến người cô lạnh ngắt như bị rơi xuống hố băng, cô sững sờ đứng ở cống, sắc mặt trắng toát như hoa lê, mắt mở to nhìn Triệu Thành Tuấn dừng xe trước Dung Nhược Thành, cửa kính từ từ hạ xuống, khuôn mặt đeo kính đen lộ ra, như tạc từ băng tuyết ngàn năm.

Mao Lệ lùi từng bước đến góc tường phòng ăn.

Đã không còn chỗ lùi nữa, Triệu Thành Tuấn bỏ kính, khóe miệng trễ xuống, mặt như tượng đá, đó là bộ dạng anh khi phẫn nộ cực độ. Thực ra khuôn mặt đó quá hoàn mỹ, nhưng lúc này do ép quá gần, cô chỉ thấy nó được phóng to vô hạn, đáy mắt đen ngùn ngụt như ngọn lửa đang cháy, khuôn cằm trơn nhẵn không vết chân râu, chỉ có mùi thuốc lá và mùi kem cạo râu thoang thoảng.

“Cô có thể trơ tráo đến vậy, dám để ông ta qua đêm ở đây!” Lòng anh đau rát như phải bỏng, nỗi hận bùng trong mắt như muốn thiêu cô thành tro, nhưng sâu trong đó là nỗi buồn sâu thẳm lớn hơn cả sự phẫn nộ.

Cô run bần bật: “A Tuấn, không phải thế đâu, anh nghe em giải thích…”

“Cô còn định giải thích, đàn ông và đàn bà ở chung phòng, cô thấy vẫn cần giải thích hay sao? Mao Lệ, cho dù cô không yêu tôi, nhưng tôi chưa bao giờ xử tệ với cô, cô có cần phải hạ nhục tôi như vậy không?”

“Ông ấy ngủ ở phòng khách, không có chuyện gì.” Mao Lệ biết, nói gì cũng khó, nhưng cô luống cuống không biết làm sao, càng nói càng cuống: “Tối qua mưa to, có bão…”

“Sợ ông ta xảy ra tai nạn?” Triệu Thành Tuấn cười khẩy: “Cô lo lắng cho ông ta như vậy, cô có lo cho tôi chút nào không? Tôi ốm đau như thế, cô đã hỏi thăm một câu chưa? Mao Lệ, tôi từng nghĩ cô là người bạc tình, nhưng không ngờ cô lại bạc đến vậy, may mà…” Đường gân bên thái dương anh giật liên hồi, giống như cố tình, lại

giống như phản kích một cách bản năng, nụ cười gằn của anh tỏa hơi lạnh hắc ám: “Được, tôi thừa nhận tôi chỉ đóng kịch, tôi cũng thừa nhận vụ này tôi lỗ vốn, đương nhiên tôi cũng không phủ định lúc đầu có ý định tiếp tục qua lại với cô, nếu cô một lòng một dạ với tôi, chưa biết chừng chúng ta có thể đi tới kết quả, ai ngờ cô đã bộc lộ bản tính trăng hoa nhanh như vậy, tôi không chơi nữa. Ok?”

“Không cần phải trợn mắt lên như thế cô biết tôi đang nói gì. Thực ra, như thế cũng tốt, kịch diễn đến đây là đủ, khỏi diễn tiếp, kẻo đôi bên lại khó xuống thang. Không hiểu ư? Vậy thì tôi nói thẳng, tôi sống với cô là để lợi dụng cô, bởi vì chỉ có cô mới khiến tôi thắng Chương Kiến Phi, ước nguyện lớn nhất đời tôi là thắng được anh ta!”

“Cô chỉ là quân cờ trong tay tôi!”

“Tôi thích nhìn thấy cô quằn quại trước mặt tôi, kể cả Chương Kiến Phi, khi anh ta khóc lóc cầu xin tôi tha cho cô là lúc tôi sung sướng nhất.”

“Giết người có nhiều cách, không nhất thiết phải dùng dao, cô hiểu không?”

Nước mắt Mao Lệ tuôn như suối, trong ánh nước nhập nhòa, khuôn mặt anh xa xăm và lạ lẫm, mắt cô long lanh nhìn anh, không hiểu, dốc hết sức lực chỉ có thể lắp bắp: “Anh… anh…”

“Có phải cô định mắng tôi là đồ cầm thú?” Anh dường như nhìn thấu tâm tư cô: “Đương nhiên tôi là Triệu Thành Tuấn, có thể ăn thịt người, là cầm thú có sao? Chẳng phải trên Facebook cô đã gọi tôi là ‘nó’? Tôi luôn là ‘nó’, không phải là người! Ai bảo cô ngốc? Chương Kiến Phi không có được cô, tôi phải có được mới thắng anh ta, tôi chiều chuộng cô chính là để thắng anh ta!”

Hơi thở của anh phả vào mặt cô, cô tuyệt vọng nhìn anh, bất lực chống lại

Trang: [<] 1, 65, 66, [67] ,68 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT