|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
của anh đã được hẹn trước, bọn họ tới KK tổ chức sinh nhất, ngoài PUB ra thì cô được coi là cái gì?
Cảnh Chi Giới mở quà ra, cô nàng kia nghiêng người tới, sau đó đem thứ gì khác lên caravat Cảnh Chi Giới, kẹp caravat sao, động tác thân mật của người phụ nữ kia làm lồng ngực Nhân Nhân căng thẳng, mà khi cô ta kéo lấy caravat, khi anh hôn lên má, Nhân Nhân cảm giác huyết mạch sôi trào, như đang có lửa thiêu. Người phụ nữ kia nói thầm bên tai anh, sau đó đầy nhiệt tình ôm anh. Nhân Nhân nghĩ chém đứt tay của cô ta, muốn xông vào đẩy người phụ nữ kia ra, nhưng cô có tư cách gì? Cô không tính là cái gì của anh… Ý niệm trong đầu này khiến cho cả người Nhân Nhân lạnh run.
Bỗng nhiên bọn họ đứng dậy đi tới, Nhân Nhân vội vàng nhanh chóng vào chỗ tối. Bọn họ đi ra khỏi KK, Nhân Nhân làm bộ sửa sang lại đầu tóc che mặt của mình, bọn họ đang ở phía trước cô, gần như thế, Nhân Nhân khẩn trương sắp hít thở không thông, cô nên lẻn đi, nhưng cô còn muốn tiếp tục nhìn lén, bọn họ sẽ đi đâu? Anh sẽ lên giường với cô ta sao?
Chẳng qua là phỏng đoán, Nhân Nhân liền đau lòng giống như bị xé nát, cô sợ đến cả người cứng ngắc.
Mỹ Đại nhu nhược dựa vào Cảnh Chi Giới. “Em… Thật giống như có chút say…” Bộ ngực vô tình hay cố ý ma sát cánh tay anh, ám hiệu ra cô ta muốn mời gọi.
“Ồ” Cảnh Chi Giới đưa tay bắt taxi, cô thất thần. Anh giúp cô ta mở cửa xe. “Say thì nghỉ sớm một chút đi”
“Anh… Anh không đưa em về?” Mỹ Đại kinh ngạc, anh chớp chớp mắt.
“Đi ngủ sớm một chút” Cảnh Chi Giới đóng cửa xe, xe chạy nhanh, Mỹ Đại thất vọng liên tục quay đầu nhìn quanh anh.
Bỗng nhiên phía sau truyền đến tiếng vang, Cảnh Chi Giới quay đầu lại, nhìn thấy thân ảnh bối rối trước PUB.
Shit! Một gã đàn ông say vừa lúc ngã xuống phía trước Nhân Nhân, còn đau đến kêu to, muốn chết! Tất cả ánh mắt cũng nhìn về phía này, Nhân Nhân vội vàng xoay người, làm bộ nghiên cứu tro bụi trên cửa sổ kính, cô tự nhiên giật mình đó là một sai lầm trí mạng, cửa sổ kính vừa lúc phản chiếu khuôn mặt cô, cô nhìn thấy Cảnh Chi Giới đã bước đến.
OH! Cô che kín mặt, trốn như một đứa trẻ bị bắt vì chơi ăn gian. Thật mất thể diện! Trời ạ!
“Nhân Nhân” Cảnh Chi Giới dừng ở phía sau cô. Anh nhìn cô nguyền rủa một tiếng, mãnh liệt xoay người giơ cao hai tay lớn tiếng tự thú.
“Được rồi, được rồi, là em” Chợt cúi đầu không dám nhìn anh.
“Em theo dõi anh?” Anh hỏi, giọng nói bình tĩnh phỏng đoán không ra tâm tình của anh.
“Chỉ là vừa lúc đi ngang qua!” Hứ hứ ~~ tuyệt đối không
thừa nhận, thật mất thể diện.
“Em ở đây rình trộm anh đã bao lâu?” Anh buông mắt xuống tỉnh táo hỏi, giống như đang nói chuyện với đứa trẻ nghịch ngợm bốc đồng. “Chậc, chậc, đây không phải là hành động cô gái tốt nên có”
“Em không có rình trộm mà –” Nhân Nhân phủi bụi trên quần, nói dối rất tự nhiên, nhưng không dám nhìn ánh mắt anh. “Em không phải nói em thuận đường đi qua sao, anh đang ở KK, em muốn thuận tiện đến gọi anh thôi!” Cô biết mình miễn cưỡng, nhưng tự ái của cô chính là kiên trì không chịu nhận lầm. Cô giả bộ ngốc.
“Ừ, được, anh biết rồi” Anh thờ ơ nói mộtcâu
Anh không trách cô, nhưng cô biết anh rất thông minh, anh căn bản biết cô đang nói dối. Nhân Nhân cảm thấy thật là khó xử, cô sao lại biến mình chật vật buồn cười như vậy? Cô chịu đủ rồi, tự tin của cô bị anh giết còn chưa đủ sao? Cô nắm chặt tay, ngẩng đầu bỗng nhìn chằm chằm anh, tuôn ra một câu –
“Anh có yêu em hay không?” Lời này vừa nói ra, bọn họ đều ngơ ngẩn. Những ánh sáng lập lòe sau lưng anh lóe lên, ánh mắt Nhân Nhân bỗng dưng đỏ. Mê luyến anh đến không thể tự thoát ra được, mà anh vĩnh viễn bàng quan nhìn cô chìm đắm.
Cô nhẫn nại sắp đến cực hạn, cô không muốn phỏng đoán thử dò xét trái tim của anh nữa, cô phải hỏi rõ, rất ngốc, rất vọng động, nhưng ông trời, cô cũng chịu không được mình càng ngày càng nhỏ bé hèn mọn ở trước mắt anh nữa
Kế hoạch tối nay của cô thất bại thảm hại, tâm tình cô kém đến nỗi có thể liên tiếp tiêu diệt gọn hai chai Vodka, chỉ cần có thể quên anh. Cô muốn tìm về Úy Nhân Nhân tự tin thông minh, hài hước khôi hài, thần thái phấn chấn kia, cô không thể cho phép mình nhẫn nhịn tiếp tục như vậy nữa. Trừ phi, trừ phi anh nói anh yêu cô, bằng không, cô thật không biết mình sẽ làm cái gì.
Cô hỏi, lời đã ra khỏi miệng, thì không thể thu hồi. Nhìn đôi mắt sâu đen láy không thấy đáy của anh, đợi chờ anh hồi âm. Mà giờ phút đợi chờ này, cô cảm giác máu của mình từ từ ngưng kết thành băng, cô sợ đến sắp hít thở không thông.
Nhân Nhân từng cảm thấy, giọng nói thấp trầm khàn khàn của Cảnh Chi Giới ấm áp thoải mái giống như gió đêm phất qua ngọn cây, nhưng lần này vẫn là giọng nói mê người như trước, nhưng giống như một tia sét, đánh đau tâm can cô. Người từng khiến cô lên thiên đường, giống như trước có thể một tay đẩy cô vào địa ngục.
“Anh… Không biết” Anh đáp. Đây là lời nói thật, anh thích cô, nhưng chữ yêu này quá nặng, anh không biết như thế nào coi là yêu. Yêu cùng thích, anh chẳng bao giờ đi phân biệt.
“Không biết? Anh không biết?” Nhân Nhân trống rỗng nhắc lại lời anh, cô thương cảm nhìn ánh mắt anh. Nghĩ đến những cái ôm thân mật kia, ước hẹn ngọt ngào kia, bữa ăn tối dưới ánh nến vui vẻ, ánh mắt sáng sớm tỉnh lại trong mắt nhau, thời gian ban đêm lưu luyến trên sofa, còn có vai sóng vai nắm tay đi dạo phố, tầm mắt Nhân Nhân rời xuống, đánh giá đôi môi kiên nghị lãnh khốc của anh, trong rạp chiếu phim khô khan, trong bóng tối anh cúi
người hôn cô, triền miên hôn kiểu Pháp, khắc sâu trong trí nhớ.
Nhân Nhân cảm giác mình thật giống như bị đào thành trống rỗng, cảm giác khí lực của mình giống như nước đổ xuống rồi biến mất.
Cùng nhau mua thức ăn, cùng nhau mua cây anh đào, cùng nhau cãi cọ cách nấu súp, cùng nhau mắng chửi, trải qua nhiều chuyện như thế, yêu hay không yêu cô? Anh cũng không biết nói!? Nhân Nhân lại nhìn ánh mắt anh, từ trong ánh mắt kia chỉ nhìn thấy con ngươi mơ hồ! Chỉ có bóng dáng của cô sao? Cô một mực tự quyết định, tự mình say mê sao?
Nhân Nhân bỗng nhiên suy yếu, co quắp dựa vào cửa sổ kính, cô mím chặt môi, rũ mắt không hề nhìn ánh mắt tàn khốc kia nữa. Cô mím môi, mím rất chặt, cô phải rất cố gắng, mới có thể ngăn cản mình thất thố gào khóc.
Cô giống như là bị thứ đau thương to lớn gì đánh bại, bộ dáng bi thương của cô làm anh sợ, anh vươn tay phải ra nắm chặt cánh tay mảnh khảnh của cô.
“Nhân Nhân?” Dưới lòng bàn tay, cánh tay cô lạnh quá, anh cảm giác cô căng thẳng thân thể, cô đang run rẩy. Trái tim anh bỗng dưng đau đớn. “Anh rất thích cảm giác ở cùng em” Nếu như đây chính là yêu, anh phải nói cho rõ ràng.
Nhưng cô cắt ngang lời anh, cô cảm giác anh đang thương hại cô, đây không thể nghi ngờ là việc người kiêu ngạo như cô không thể chịu được! Cô tránh khỏi tay của anh, rụt vai. Ánh mắt trống rỗng của cô nhìn xuống đất, cô suy yếu nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




