watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10238 Lượt

kìm lòng không được, cô căm hận sự kìm lòng không được của mình biết bao nhiêu!
Không thể tiếp tục như vậy nữa, Nhân Nhân không phải là ngu ngốc, người ta rõ ràng không cần mày, tiếp tục yêu anh ta như vậy thật sự quá buồn cười, quá mềm yếu, Nhân Nhân ngồi xổm trên mặt đất, cảm giác trống không, cô bị bao quanh bởi sự cô độc.
Đáy lòng có giọng nói vẫn nhắc nhở cô — Không thể tiếp tục như vậy, Nhân Nhân, mày còn không chịu tỉnh sao?
Cô đang rơi xuống, cô đang ngã xuống, cô đã trượt chân, tự chìm đắm trong mơ mộng khát vọng yêu anh, cô chán ghét mình như vậy. Nhân Nhân bỗng nhiên gọi điện thoại ột người, cô nhất định phải ngăn cản mình tiếp tục chìm đắm đi xuống.
Điện thoại chuyển được, đó là giọng nói lạnh lùng của người hiểu rõ Cảnh Chi Giới.
“Alô?” Bối cảnh có tiếng kêu của con mèo nhỏ.
“Trần Dĩnh… Tới đây một chút…”
“Tại sao?” Một giờ sau, Trần Dĩnh đi tới chỗ ở của Cảnh Chi Giới. Cô vuốt ve mèo yêu, sắc mặt không kiên nhẫn. “Tại sao gọi tớ tới? Anh ta đâu?”
Trong nhà không có hình bóng của Cảnh Chi Giới, Nhân Nhân ôm mèo cưng quan sát.
Trần Dĩnh hỏi: “Tại sao bỗng nhiên muốn gặp mèo cưng của tớ?”
Úy Nhân Nhân ôm mèo đến phía trước bể cá, con mèo nhỏ hưng phấn mà vươn móng vuốt ra, Trần Dĩnh kinh ngạc kinh hô. “Cậu làm gì!?” Cô kéo khuỷu tay Nhân Nhân.
“Mời mèo của cậu ăn một bữa tiệc lớn!” Nhân Nhân nâng con mèo nhỏ để cho nó ngắm nhìn con mồi.
Con mèo nhỏ phát ra tiếng kêu hưng phấn, Trần Dĩnh bỗng nhiên tối sầm mặt. “Cậu thất tình” Yêu Cảnh Chi Giới, cô cũng không bất ngờ với thảm cảnh của Nhân Nhân.
“Tớ căm hận tớ vẫn muốn tiếp tục, tớ căm hận tớ không thể chết tâm”
Mèo nhỏ giãy dụa trong tay Nhân Nhân, nhanh chóng muốn giết con mồi.
Nếu là người bình thường đại khái sợđến ngăn cản Nhân Nhân, nhưng Trần Dĩnh biểu hiện rất bình tĩnh.
“Cá là thứ anh ta yêu mến nhất sao?”
Nhân Nhân sắp bắt không được con mèo nhỏ . “Ừ”
“Cậu làm như vậy, anh ta sẽ hận chết cậu”
Cá thần tiên không biết nguy hiểm, thong dong bơi lội. “Ừ” Giọng Nhân Nhân suy yếu.
“Rất tốt” Trần Dĩnh phảng phất hiểu ý nghĩ của Nhân Nhân, cô nói. “Mèo cưng của tớ đói bụng, để nó ăn đi”
“Được” Hai tay Nhân Nhân run rẩy, đồng thời nước mắt như hạt trân châu cắt đứt quan hệ, chảy ra hốc mắt.
Chỉ cần cô buông tay, để èo ăn hết cá anh yêu nhất, như vậy… Cô từ nay về sau sẽ không gặp mặt anh nữa, anh sẽ ghét cô.
Rất tốt, cô sẽ không ôm hy vọng trong lòng nữa, cô nghĩ cô cuối cùng cũng có thể khiến mình hết hy vọng. Chỉ cần cô buông tay, chỉ cần cô buông tay!
Song, tay cô lại vẫn run rẩy…
~~***
~~Rời xa huyên náo, đi đến Thiểm Tây, đến một chùa cổ nơi tận cùng rừng rậm.
Sáng sớm, nhà sư gõ chuông. Trước hành lang lang vắng vẻ, Cảnh Chi Giới an tĩnh ngồi trên bậc thang, đưa mắt nhìn núi rừng dày đặc sương mù, quá khứ anh mỗi khi có ngày nghỉ, rất thích đến nơi thế ngoại như này nghỉ phép. Anh thích ở lại chỗ này vài ngày, yêu thích không khí thanh tĩnh nơi này, phảng phất có thể quên mất mệt mỏi trong công việc, quên mất hỗn loạn trong thế tục. Nhưng lần này, anh ở hơn mười ngày, tâm vẫn không bình tĩnh, anh luôn nhớ tới Nhân Nhân.
Anh tản bộ trong núi rừng, lại nhớ đến bọn họ sóng vai mua cây hoa anh đào ở chợ hoa, ánh mắt tỏa sáng của cô, bộ dáng ôm lấy cây.
Buổi tối ở trong chùa dùng cơm, sư phụ cùng các đệ tử cũng vô cùng an tĩnh, anh lại nhớ tới tiếng nói của Nhân Nhân ban đêm nằm ở trước ngực anh nói. Anh nhớ cô, nhưng anh không dám yêu cô.
Anh thật giống như là luôn làm cho cô thương tâm rơi lệ, lần này cô đặc biệt học món trứng tráng, anh lại đáng giận đạp đổ tâm ý của cô, cô nhất định là rất khổ sở.
“Con à” Trụ trì trong miếu chẳng biết lúc nào đi tới phía sau anh.
Cảnh Chi Giới ngẩng đầu. “Sư phụ” Anh chắp tay hành lễ.
Lão sư phụ mặc áo cà sa màu vàng, cười híp mắt ngồi xuống. “Mỗi buổi sáng con ngồi đây nghĩ cái gì?” Ông hỏi.
Cảnh Chi Giới nhìn núi rừng tràn ngập sương sớm. “Có một số việc nghĩ không ra”
Hàng năm Cảnh Chi Giới đều đến, trụ trì nhận ra anh, lần này anh thoạt nhìn đặc biệt u buồn. “Nói cho sư phụ”
“Con nghĩ…” Cảnh Chi Giới do dự trong chốc lát, cuối cùng cũng nói. “Con thật giống như yêu một người phụ nữ” Anh dừng lại trong chốc lát, không biết nên không nên nói tiếp như nào.
“Nói hết phiền não của con cho sư phụ” Giọng nói của sư phụ ấm áp thân thiết khích lệ anh tiếp tục.
Có lẽ do sư phụ là người xuất gia, Cảnh Chi Giới liền nói thẳng ra chuyện kia, nói cho sư phụ, bao gồm sợ hãi chỗ sâu nhất của anh, anh không biết như thế nào cho phải.
“Con không muốn tiếp nhận cô ấy, con biết cô ấy rất tốt với con, nhưng…” Gương mặt anh tuấn của Cảnh Chi Giới bỗng nhiên hiện lên vẻ yếu ớt. “Vạn nhất ngày nào đó cô ấy biến mất, con sợ con sẽ chịu không được, chỉ là con làm như vậy, thật giống như thương tổn cô ấy, làm cho cô ấy rất thương tâm”
Lão sư phụ lẳng lặng nghe xong, liền im lặng không nói thưởng thức sương sớm như mộng cùng anh. Qua một lúc lâu, sư phụ cuối cùng cũng lên tiếng: “Con có đói bụng không?” Đến thời gian dùng bữa sáng.
Cảnh Chi Giới mỉm cười. “Có một chút, chúng ta vào đi thôi”
“Không, chúng ta không nên ăn, cứ để đói bụng là được” Sư phụ nói, Cảnh Chi Giới không giải thích được. Lão sư phụ vỗ vỗ vai anh, nheo mắt lại cười với anh. “Ăn là vì đói, còn ăn làm gì? Sớm muộn gì cũng đói” Lão sư phụ nhìn ánh mắt hoang mang của Cảnh Chi Giới. “Con sớm muộn gì cũng phải chết, không bằng bây giờ đừng sống nữa”
Cảnh Chi Giới cái hiểu cái không, nhưng mơ hồ hiểu được cái gì. Lão sư phụ còn nói: “Kết cục của con và ta không có bất đồng, cuối cùng sẽ thành một đống xương trắng. Nếu kết cục cũng giống nhau, con còn sợ cái gì? Con sợ cái gì chứ, đứa nhỏ? Thay vì ở chỗ này do dự, chẳng bằng cố mà ôm sinh mệnh mình”
Lời của lão sư phụ chậm rãi quanh quẩn ở trong lòng Cảnh Chi Giới, trái tim trải qua thời gian dài sương mù từ từ tản đi, lộ ra một ánh nắng ban mai.
Sư phụ là muốn anh bỏ qua tận tình đi yêu sao!? Anh nhớ Úy Nhân Nhân, anh thích bộ dáng nhiệt tình yêu thương của Nhân Nhân, nhớ tính tình cô không sợ trời không sợ đất dũng cảm tiến tới. Anh nhớ cô quá…
Cảnh Chi Giới lẳng lặng ngồi cho tới trưa cùng sư phụ, chậm rãi hiểu rõ rồi rời khỏi ma chướng của mình. Sau đó khẩn cấp thu thập hành lý trở về Đài Loan, anh nghĩ thông suốt, nếu không quên được cô, thì chân thật mà đối diện tình cảm của cô. Anh nghĩ thông suốt, anh không nên trốn tránh cô nữa.
Cảnh Chi Giới về nước. Thời gian cùng khoảng cách

cũng không xóa nhòa gương mặt Nhân Nhân, anh tưởng nhớ Nhân Nhân, ở nơi này mười bốn ngày, anh suy nghĩ rất nhiều. Có thể sau khi vắng vẻ, có lẽ là cô biến mất, hoặc là ngăn cách nghìn sông vạn núi, tình yêu mới có thể rõ ràng lớn mạnh hơn.
Tưởng nhớ Úy Nhân Nhân, ngồi trên máy bay, Cảnh Chi Giới nghĩ đến, buổi tối anh muốn hẹn Nhân Nhân đi ra ngoài,

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT