|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
phát minh lại có… Cảnh Chi Giới thất bại nắm chặt điện thoại. Ông trời! Tình hình này làm sao chịu nổi, anh có thể tưởng tượng đau khổ lần này của cô. “Để anh gặp em”
“…” Nhân Nhân giãy dụa, cô liếc thấy ánh mắt hoang mang của tổng giám đốc, trời ơi, con ngươi của cô bỗng dưng co rụt lại. Cha cô bởi vì đả kích quá lớn mà nhập viện, công ty gần như phá sản, mà cô lại vẫn nghĩ đến muốn gặptay đao phủ của mọi chuyện này!? Nhân Nhân thống khổ hít sâu một hơi. Cô nhớ tới những thương tổn anh gây cho cô, anh bây giờ là đang thương hại cô sao? Bởi vì áy náy sao?
“Anh… Vô cớ biến mất hai tuần lễ, nếu…” Chóp mũi Nhân Nhân đỏ ửng. “Đi không nói lời tạm biệt, mà nay nói tạm biệt thì quá dư thừa”
“Anh có lời muốn nói với em!” Anh vội vàng gầm rống. Anh muốn nói anh yêu cô; nói xin lỗi, anh hại cô thương tâm; nói xin lỗi, anh gián tiếp phá hủy công ty nhà cô; nói xin lỗi, anh nghĩ thông suốt…
Giống như cô từng cười khoác cánh tay anh, cô có rất nhiều lời muốn nói với anh, bây giờ, đổi lại anh nói…
Nhưng, cô cắt ngang lời của anh.
“Tôi đã không có lời nào để nói với anh” Cô không cần thương hại, cô tắt điện thoại di động. Nhưng anh lập tức gọi lại, tiếng chuông chói tai, Nhân Nhân trừng mắt nhìn điện thoại trong tay.
“Đại tiểu thư?” Tổng giám đốc lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của cô.
Nhân Nhân tắt nguồn điện thoại di động, mờ mịt nhìn lại anh ta.
Tổng giám đốc tiếp tục nhắc nhở: “Ừm… Nếu như không nhận được đơn đặt hàng, không phát tiền lương, còn có… Xa thị muốn rút cổ phần…” Anh ta kể ra đủ loại vấn đề, mỗi một vấn đề cũng vô cùng khó giải quyết.
Nhân Nhân ngưng thần nghe, ép buộc trấn định. Kiếp trước khẳng định thiếu Cảnh Chi Giới cái gì, một lòng đưa hết cho anh, ngay cả thế giới của cô cũng bị anh hủy diệt…
~~***
~~Nhân Nhân thức đêm triệu tập các chi nhánh tập đoàn Song Tinh, hiểu rõ số liệu lỗ của cha, tình huống so sánh với cô tưởng tượng được còn nghiêm trọng hơn. Xa Chân Phàm chạy tới, anh ta đưa Nhân Nhân tới một bên.
“Nhân Nhân, sắc mặt em rất tệ”
“Nghe nói, các anh muốn rút cổ phần?” Nhân Nhân hỏi trực tiếp.
Xa Chân Phàm ngạc nhiên, trên mặt hiện lên vẻ lúng túng. Anh ta bỗng nhiên cầm tay Nhân Nhân, tay cô rất lạnh, ngày thường cô sẽ lập tức hất ra, nhưng, lần này cô không có. Nhân Nhân biết tình cảnh này vô cùng bất lợi với cô, cô không có cách nào đắc tội với anh.
“Nhân Nhân, anh sẽ giúp em, kỹ thuật Song Tinh theo không kịp, cần một chút thời gian giảm thiệt hại sản phẩm mới tạo thành, anh đang khuyên ba anh đầu tư thêm tiền để vượt qua khó khăn, nhưng ba anh… Ông ấy…”
Anh ta cầm tay khiến Nhân Nhân đổ mồ hôi lạnh, tay của anh ta trắng nhợt, rất khác với Cảnh Chi Giới, tay Cảnh Chi Giới ấm áp mà có lực, Xa Chân Phàm cầm khiến cô lạnh quá. Nhân Nhân suy yếu mỉm cười.
“Hy vọng bác trai có thể giúp Song Tinh vượt qua cửa ải khó khăn” Cô hoảng hốt nói.
Anh ta sờ sờ tóc cô, cầm chặt tay cô, không nhìn thấy cô nhíu mày, không biết cô cảm giác sắp hít thở không thông. Anh ta hỏi cô: “Nhân Nhân, anh sợ em ngã xuống… Nhân Nhân, gả cho anh, anh sẽ chăm sóc em, chuyện Song Tinh để cho anh xử lý…”
“Ba em còn đang nằm viện” Nhân Nhân nhăn mày, anh ta thật biết cách giậu đổ bìm leo.
“Oh, anh không muốn em lập tức đồng ý mà” Anh ta rất quân tử vỗ vỗ vai cô. “Em suy nghĩ đi, thật ra thì…” Anh ta khó xử nói. “Anh vẫn thuyết phục ba anh giúp bọn em, nhưng mà, ba anh muốn rút cổ phần, A nếu như em gả cho anh, anh đây có thể có thêm lý do thuyết phục cha anh giúp bọn em, anh chỉ suy nghĩ như thế, A nếu như em cảm thấy không muốn, cũng không có quan hệ… Dù sao em biết ý của
lòng anh, anh vẫn muốn giúp em…”
Nói nhiều như vậy, tất cả đều là nói nhảm. Đơn giản một câu, lấy anh ta, anh ta sẽ đồng ý giúp; không lấy, Xa thị rút cổ phần, Úy Sanh tuyên bố phá sản, tập đoàn Song Tinh giải tán. Nhân Nhân không lo lắng ình, nhưng quen với ba cao cao tại thượng hô mưa gọi gió có thể chịu đựng được đả kích này sao? Nhân Nhân nghĩ đến cha mẹ Cảnh Chi Giới, bỗng dưng siết chặt trái tim.
Cô chợt ngẩng mặt nhìn Xa Chân Phàm. “Em lấy, em lấy!” Cô kích động nói.
Anh ta nhất thời giãn mày, cười giống như ngu ngốc. “Nhân Nhân!” Anh ta vui mừng ôm cô.
Cả người cô tê dại, hai tay vô lực buông xuống. Xa Chân Phàm ôm cô thật chặt, ánh mắt trống rỗng của cô rơi vào xa xăm.
Cô nhắm mắt lại, thu nước mắt vào tận đáy lòng, ướt đẫm hồi ức của cô và Cảnh Chi Giới…
~~***
~~Cô chưa về nhà, Cảnh Chi Giới chờ cô ở lầu dưới. Một chiếc đèn đường chiếu vào thân ảnh cô đơn hiu quạnh của anh, đợi cô trở lại, thời gian trôi qua, cô cuối cùng cũng không xuất hiện. Anh rút một điếu thuốc, cho đến khi khó thở, cảm giác hình như tình yêu của cô với anh héo úa thê lương.
Cô không còn yêu anh nữa sao? Cảnh Chi Giới sợ hãi nghĩ. Đương nhiên, đương nhiên không yêu anh, anh hại cha cô nằm viện, anh hại cô… Cô sao có thể có thể còn yêu anh. Anh luôn luôn tàn nhẫn như vậy, ích kỷ như vậy với cô!
Đây là báo ứng sao? Bây giờ đổi lại anh tìm không được cô, cô tắt điện thoại di động, cô chưa có về nhà, anh liên tiếp nhìn điện thoại di động của mình, chỉ có tin nhắn cũ, đó là lời nhắn lúc ra khỏi nước, Nhân Nhân tìm anh.
Lúc ấy anh không mang điện thoại di động ra khỏi nước, trở về Đài Loan mới nghe thấy. Khi đó cô còn yêu anh sao? Cảnh Chi Giới thống khổ nghiêng người dựa vào tường, cầu xin cô ma
u xuất hiện đi! Đường phố mờ mờ, chỉ có anh làm bạn với cái bóng cô đơn.
Anh lo lắng cho cô, anh nhớ cô, anh mở điện thoại di động ra, lại một lần nữa nghe tin nhắn cô để lại cho anh lần cuối cùng.
Sau tiếp “Bíp bíp”, tiếng nói thống khổ bị đè nén của cô, chấn động khiến anh đau nhức!
“Anh ở đâu? Em nhớ anh. Tại sao không tìm em? Đừng nhẫn tâm như vậy? Gọi điện cho em! Coi như là nói tạm biệt cũng tốt… Gọi điện thoại cho em…”
Cảnh Chi Giới ném tàn thuốc đi, tia sáng đỏ lập lòe rồi dập tắt dưới đám đất bùn. Mà trong lòng sự bứt rứt cùng lời xin lỗi với cô, cùng tình yêu tràn ngập tìm không ra lối thoát. Anh bây giờ chịu giao ra, bất kể cô cần yêu bao nhiêu, anh đồng ý dâng hết thảy cho cô…
Nhưng, cô không cần sao?
~~***
~~Sáng sớm, dì Huệ đi tới bệnh viện, oán trách Úy Nhân Nhân một đêm không ngủ.
“Cháu nhìn cái này đi…” Bà ta cầm một đống phong thư của các công ty luật cho Nhân Nhân. “Tất cả đều là đòi nợ, ba cháu không biết sao, cổ phiếu cũng giảm, trợ lý giám đốc ngân hàng XX ngày hôm qua còn gọi điện thoại, nói cái gì mà khoản vay của chúng ta chưa trả lãi, Nhân Nhân, ba cháu thật quá đáng, thế chấp ba gian nhà đi vay nợ cũng không nói, có một gian có tên của dì, ô ô… Nhân Nhân, làm sao bây giờ… Công tythật sự sẽ sụp đổ sao? Dì phải làm sao đây? Dì không còn trẻ, không giống cháu có công việc, dì sao có thể sống đây!?”
Nhân Nhân bị làm cho đau đầu. “Dì bán những đồ châu báu ba tôi cho dì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




