|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Nhân ngủ say, anh ngồi xuống mép giường, thay túi đá trên trán cô. Nhân Nhân tiều tụy rất nhiều, sắc mặt rất tái nhợt, cô thoạt nhìn rất bất lực, thật đáng thương. Lông mi dài còn ẩm ướt, chẳng lẽ trong mơ cô cũng khóc sao?
Cảnh Chi Giới không muốn, anh cúi người, hôn trán cô. May là, đã bớt nóng.
Anh hôn gò má cô, nằm xuống, xúc động ôm cô, ôm cô vào lòng, ôm rất chặt rất chặt.
“Nhân, anh yêu em”
Nếu quả thật tình yêu chân thành là vô địch, xin hãy cho Nhân Nhân yêu anh thêm một lần nữa. Nếu quả thật tình yêu chân thành là vô địch, xin hãy để anh làm giảm thương tâm của cô xuống thấp nhất…
Anh bằng lòng chịu trách nhiệm với cô cả đời.
Cảnh Chi Giới cho Nhân Nhân ăn cháo. Trời đã sáng, cô giảm sốt, cô đã tỉnh, thực tế lập tức đập vào mắt. Nhân Nhân chết lặng ngồi ở trên giường, mặc cho Cảnh Chi Giới ôn nhu đưa cháo vào trong miệng mình.
Cô ăn vài miếng, nhíu mày. “Tôi không ăn” Căn bản không muốn ăn, cô suy yếu nằm lại xuống
giường.
“Không dễ ăn sao?” Cháo là anh mới vừa nấu, nhà cô không có nguyên liệu nấu ăn gì.
Nhân Nhân im miệng không nói, nhìn anh, cô đã không có lời nào để nói. Bọn họ không có tương lai, cô phải lấy Xa Chân Phàm. Nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, nhìn trán anh, con ngươi màu đen của anh, lòng cô đau nhói.
Cảnh Chi Giới đặt bát xuống. “Vậy em muốn ăn cái gì? Anh đi mua” Anh cưng chiều nhìn cô. Cô từng khát vọng anh ôn nhu như thế biết bao, mà hôm nay…
Nhân Nhân nhìn ra được anh rất áy náy với cô. “Anh không cần thương hại tôi, lại càng không cần phải áy náy…” Cô đau thương mím môi, rất bình tĩnh nói với anh: “Thương trường vốn là vô tình, tôi biết anh không phải cố ý” Loại ôn nhu thương hại này, làm cho người ta không biết cảm động thế nào, ngược lại khiến cô càng khó xử. “Tôi không sao, anh đi đi”
“Anh nhìn thấy cá, tại sao?” Ánh mắt của anh lấp lánh đánh giá cô. “Nếu tính toán nói tạm biệt với anh, anh không rõ, em lấy trộm cá của anh vì cái gì?”
“Vì kỷ niệm” Sắc mặt cô tái nhợt, giọng nói th
ê lương xé rách tim anh. “Kỷ niệm tôi từng yêu sâu đậm một người. Giao ra nhiều như vậy, ít nhất phải cho tôi thứ anh yêu mến nhất, để tôi hoài niệm anh…” Lời bị cắt ngang, bởi vì anh bỗng nhiên nắm tay cô, kéo cô vào lòng, kéo cô tựa lên người anh, cằm anh tựa vào đầu cô.
Giọng nói khàn khàn để lộ ra sầu lo của anh. “Không cần hoài niệm, không cần kỷ niệm, anh sẽ ở bên cạnh anh, Nhân Nhân, anh sẽ đi cùng em, việc nhà em, anh… anh sẽ nghĩ cách giúp em…”
Giúp như nào? Chớ có nói đùa. Tại sao bây giờ mới ôn nhu với cô như vậy? Anh không biết làm như vậy lại càng tàn khốc hơn sao? Anh như vậy bảo cô làm sao lập gia đình? Anh khẽ vuốt lưng cô, cô dựa vào vai anh, trái tim cô đau quá.
“Cảnh Chi Giới, anh không cần phải lo lắng cho tôi…” Anh chỉ là muốn bồi thường lại sao? Chẳng qua là thương hại cô sao? Chẳng qua là xuất phát từ áy náy sao? Nhân Nhân cắn răng nói. “Tôi đã đồng ý lời cầu hôn của con trai lớn Xa thị, Song Tinh sẽ chống đỡ được trong khoảng thời gian này” Cô cảm giác được anh căng thẳng thân thể.
“Không thể” Giọng anh nghiêm túc, đáng tin, kiên định.
“Đây là phương pháp xử lí đơn giản nhất cũng nhanh chóng nhất”
“Em đang bán đi tương lai của mình!” Anh gầm thét.
“Có thể bán được nhiều tiền như vậy, cũng coi như đáng giá”
“Đáng chết!” Anh rống giận. Lùi về sau một bước, trừng mắt nhìn cô. “Hãy nghe anh nói, tiền tài, danh lợi, tất cả đều là vật ngoài thân, cho dù mất đi hết thảy, vẫn có thể tìm lại, sẽ có biện pháp khác…”
“Tôi tuyệt không thể để cho Song Tinh đóng cửa” Cô kiên định nhìn lại ánh mắt anh. “Ba tôi chịu không được, Cảnh Chi Giới, tôi nhất định phải lấy…” Cô quyết định hy sinh mình.
Anh đau lòng nhìn ánh mắt của cô, anh hiểu được Nhân Nhân sợ cái gì, những trưởng bối sống an nhàn sung sướng ra mệnh lệnh này thường thường không có cách nào thừa nhận đả kích và thất bại.
Anh
thuyết phục Nhân Nhân. “Sẽ có biện pháp, không nhất định phải lấy, em không nên ngu ngốc!”
Cô trừng mắt nhìn anh, đôi mắt đẹp đang tức giận. “Ngu ngốc?” Cô cười lạnh. “Yêu anh mới là chuyện ngu ngốc nhất tôi đã làm!” Gả vào Xa thị là quyết sách lý trí tỉnh táo nhất, anh dựa vào cái gì nói cô ngu ngốc? Đau khổ cầu khẩn anh yêu cô, anh lại làm cô thương tâm lần nữa, chà đạp tự ái của cô. Bây giờ cô cuối cùng cũng buông tha, cô phải lập gia đình, anh ngược lại tới mắng cô ngu ngốc? Anh cho là mình là ai!? Anh thao túng cô, thao túng tâm tình cô còn chưa đủ sao?
Cô chợt lên án thoáng chốc đánh cho anh không có cách nói phản kích, bọn họ nhìn chằm chằm lẫn nhau, trái tim cô tan nát, cho nên cũng chết lặng tàn khốc giống như anh trước đây sao?
Ánh mắt anh kiên định, giọng nói chắc chắn. “Yêu anh không ngốc, Nhân Nhân, có thể bây giờ nói rất buồn cười, nhưng anh sẽ cố gắng trợ giúp Song Tinh, anh sẽ nghĩ cách…”
“Không cần” Cô từ chối. “Sự trợ giúp duy nhất tốt đẹp cho tôi, chính là không nên tới tìm tôi, không nên đối xử tốt với tôi nữa, lề mà lề mề như vậy, càng làm tôi thương tâm, anh đi đi!” Quyết nói xong, cô nằm xuống, tung mình đưa lưng về phía anh, cô co rút cả người, nhắm mắt lại, cố gắng ngăn cản mình khóc thành tiếng.
Anh đứng lên, hai tay nắm chặt thành quyền. “Em nghe lấy –” Anh nói. “Từ sau khi cha mẹ anh tự sát chết, anh liền quyết định, phải trở thành người kiên cường nhất trên đời này, bất luận gặp phải khó khăn gì, tuyệt không muốn giống như bọn họ dùng cái chết để trốn tránh, cho dù trời sập đất rung, anh cũng phải bảo vệ người anh yêu đến chết mới thôi, NhânNhân…” Anh cao giọng nói. “Em quá tự tin, vốn cho rằng thiên hạ không có chuyện gì làm khó em, cho nên em yêu anh yêu đến lòng tự ái bị hao tổn, em liền cảm giác đau lòng không dứt rồi nản chí; nhưng anh khác em…” Cảnh Chi Giới nói như đinh chém sắt. “Anh vẫn đối mặt với thất bại và đả kích, từ khi mười lăm tuổi, sớm hiểu thực tế tàn khốc vô cùng đáng sợ. Anh không sợ thất bại, đối mặt với khó khăn đối với anh mà nói, căn bản là chuyện bình thường. Anh biết bây giờ chúng ta phải cùng nhau vượt qua khó khăn; anh biết cha em bị bệnh, xí nghiệp nhà em có thể bởi vì phần mềm phát minh của anh, kỹ thuật theo không kịp mà đóng cửa; anh biết tình thế có bao nhiêu hiểm ác, nhưng mà, Úy Nhân Nhân em nghe lấy, em là người phụ nữ của anh, anh sẽ không ngồi nhìn mà mặc kệ, anh sẽ không bởi vì tình huống khó giải quyết bỏ chạy trốn tránh. Cho anh thời gian, anh sẽ nghĩ ra biện pháp, anh sẽ không trơ mắt nhìn em lập gia đình…”
Em là người phụ nữ của anh! Những lời êm tai này…
Nhân Nhân vùi mặt vào gối. “Chuyện không có dễ dàng như vậy…”
“Anh chưa nói dễ dàng” Anh sầu não nói. “Đừng lập gia đình, cho
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




