|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
muốn dẫn cô về nhà, muốn ân ái với cô, sau đó vuốt ve cô, làm cho cô hiểu, từ giờ về sau anh sẽ không phong bế mình nữa, anh thật ra rất quan tâm đến cô, anh chỉ là sợ tình yêu. Anh có rất nhiều lời nghĩ nói với cô, cô vẫn yêu anh như vậy, anh lại vẫn lạnh lùng cùng trốn tránh; anh muốn nói đôi mắt đau thương đêm đó của cô, làm anh đau lòng biết bao nhiêu.
Máy bay hạ cánh, Cảnh Chi Giới bắt taxi, về nhà.
Chính là hoàng hôn, đẩy cửa nhà ra, ánh nắng chiều tà chiếu vào phòng khách, giữa sự mờ mịt, một cái chìa khóa nằm yên tĩnh trên bàn dài, một phong thư màu trắng.
Cảnh Chi Giới bỏ hành lý xuống, anh lấy thư, ngồi xuống, rút thư trong phong bì ra.
Lúc này phòng khách rất yên tĩnh, anh nghe thấy tim của mình đập thật là nhanh, chạm vào lồng ngực. Mười bốn ngày du lịch, cây anh đào cũng chết héo, hai xích đu trên sân thượng, bóng dáng rất ai oán.
Cảnh Chi Giới mở thư ra, nét chữ đẹp của Nhân Nhân hiện ra.
Chi giới:
Người ta nói sơn thủy tương phùng, tôi với anh lại phảng phất vĩnh viễn ngăn cách bởi nghìn núi vạn sông. Anh đi xa, không nói một tiếng. Anh sẽ không nhớ tôi sao? Anh sẽkhông luyến tiếc tôi sao? Tôi cảm thấy rất thống khổ, nhưng không cách nào chặt đứt hy vọng với anh. Tôi căm hận anh vô tình, nhưng vẫn nhớ nụ hôn của anh trong tim. Đây thật sự quá không công bằng, tôi không muốn tiếp tục thống khổ như vậy.
Có lẽ anh đúng, giao ra tình cảm yêu một người, một khi mất đi, là vô cùng thống khổ.
Tôi muốn quên anh, bởi vì tôi bây giờ vô cùng thống khổ, nhưng tôi không hối hận, tôi muốn quên anh. Điều duy nhất có thể trợ giúp tôi, chính là giết cá của anh. Căm hận tôi đi, tôi đây không hề kỳ vọng gặp anh nữa. Kết cục này coi là khó chịu nổi, tôi nghĩ… Tôi sẽ không đi yêu một người như vậy…
– Nhân Nhân
Cảnh Chi Giới đột nhiên ngẩng đầu, cá thần tiên anh yêu quý nhất trong bể đã biến mất! Trong bể không có vật gì, máy lọc nước vẫn hoạt động như trước, bọt khí phiêu tán ở đáy nước trống không.
Cô giết cá của anh rồi. Cảnh Chi Giới cho là mình sẽ vô cùng tức giận, nhưng anh không có, anh cầm điện thoại lên, gọi cho Nhân Nhân nhưng lại bị chuyển sang mục hộp thư thoại.
Cô khỏe không? Cô không cần anh sao?
Cảnh Chi Giới nắm
chặt điện thoại, một cảm giác trống rỗng bao phủ anh. Anh đột nhiên đứng dậy, bật đèn trong phòng; anh mở nhạc, mở nhạc rất lớn tiếng, nhưng cảm giác trống rỗng này vẫn ở trong lòng không ngừng tản ra .
TV đang phát tin tức, Cảnh Chi Giới rót một ly rượu, ngồi xuống, lúc này trời đã tối rồi, tim của anh trống rỗng. Cảnh Chi Giới nhìn TV, hình ảnh một bệnh viện, rất nhiều phóng viên truy đuổi một chiếc xe cứu thương. Nữ phóng viên nắm Microphone, xe cứu thương dừng lại, cửa mở ra, bệnh nhân được đẩy ra.
“Tổng tài Úy Sanh tập đoàn Song Tinh giữ cổ phần lớn nhất bỗng nhiên ngất xỉu…”
Song Tinh? Cảnh Chi Giới nhìn chăm chú vào màn hình, bỗng nhiên cả người cứng đờ, sự rét lạnh bao phủ anh.
Các phóng viên truy đuổi một thân ảnh mảnh mai, cô đi vào bệnh viện theo xe đẩy, một gã phóng viên kịp thời kéo cánh tay cô, cô đột nhiên quay đầu lại, Cảnh Chi Giới chấn động trong lòng. Mặt tái nhợt, ánh mắt hoảng hốt… Nhân Nhân!?
Phóng viên hỏi: “Cô Úy, nghe nói tập đoàn các cô có vấn đề… Nghe nói cha cô…”
Úy Nhân Nhân quay đầu không đáp lại, hình bóng cô nhanh chóng biến mất ở trong bệnh viện.
Cô là con gái Úy Sanh!?
Cảnh Chi Giới tựa như bị một tia sét đánh trúng, cứng đờ trên ghế sofa.
Chương 10
Úy Sanh mệt nhọc quá độ phải vào viện điều trị.
Sau khi tình huống ổn định, Nhân Nhân lập tức chạy về nơi cha làm việc, tòa nhà văn phòng Song Tinh.
Nhân Nhân chọn đọc từng tập từng tập hồ sơ, càng xem lòng càng trầm xuống. Cha luôn luôn sĩ diện, khi cô bận bịu yêu đương, cô cũng không biết rõ tình huống của công ty.
“Đây là chuyện gì?” Nhân Nhân lật xem đơn đặt hàng gần một tháng qua của công ty. “Tại sao nhiều hoạt động bất ngờ tụt giảm như thế? Một tháng qua gần như không có thu vào!” Nhân Nhân không hiểu, cô nhìn về tổng giám đốc. “Không có đạo lý như vậy!”
Tổng giám đốc báo cáo. “Bởi vì…” Anh ta cầm một phần giấy tờ đẩy tới trước bàn Nhân Nhân.
Trên giấy tờ là hồ sơ một người, bên cạnh ghi chú rõ lai lịch của người nọ, còn có người bỏ vốn sau lưng.
Nhân Nhân sửng sốt. “Cảnh Chi Giới?” Giữa ảnh chụp anh mặc bộ âu phục màu đen đứng trước đại sảnh Thập Phương.
“Anh ta nghiên cứu ra một loại phần mềm mới có năng lực kiểm tra cao, chiếm phần lớn sản phẩm của Thập Phương, kỹ thuật của chúng ta bị đào thảo, công ty con không nhận được đơn đặt hàng, nửa số đã đóng cửa…”
Nhân Nhân kịch liệt run rẩy, trừng mắt nhìn tấm ảnh chụp trong tay kia. Điện thoại di động bỗng nhiên vang lên, Nhân Nhân không để ý đến.
Tổng giám đốc ho khụ, nhìn ảnh chụp trong hồ sơ, cô nhận điện thoại di động.
“Nhân Nhân? Là em?” Cảnh Chi Giới lo âu gọi tên cô.
Đây là cô lần đầu tiên nghe được tiếng gọi nóng bỏng như vậy, song cô lại không cảm động, chỉ cảm thấy đau lòng.
“…” Nhân Nhân muốn nói chuyện, lời
nói lại nghẹn trong cổ họng. Đêm đó cô phủ lên tay anh chúc anh thành công, đêm đó bọn họ mở Champagne ăn mừng, đêm đó cô cười ngã vào trong lòng ngực anh… Cả người Nhân Nhân phát rét, chẳng bao giờ cảm giác rét lạnh như vậy. Cha cô bị bệnh vào viện, công ty nhà cô sắp tuyên bố phá sản, cũng là bởi vì anh…
Cảnh Chi Giới từng nói qua nó sẽ tạo thành cải cách mới trong công nghiệp, anh đã nói anh nghiên cứu thành chấn động như thế nào, cô ngây ngốc vui mừng, trong niềm vui cũng không biết thứ anh phát minh lại hủy diệt thế giới của cô.
“Nhân Nhân, anh không biết em là…” Anh cảm thấy rất lo lắng. “Anh muốn gặp em!” Trong giọng nói không thể che hết lời xin lỗi.
Nhân Nhân ngây ngốc, nước mắt đọng lại ở hốc mắt. Cô không lên tiếng, sợ lời vừa nói ra khỏi miệng, nước mắt sẽ rơi xuống. Cô nhớ anh, cô nhớ anh quá; cô biết anh không phải là cố ý thương tổn cô, cô nghe được anh đang lo lắng. Tại sao có thể như vậy? Vận mệnh đang trêu cợt bọn họ sao?
Cảnh Chi Giới lo âu gọi cô: “Ngay bây giờ anh sẽ đi tìm em” Anh nói chắc chắc. Đáng chết! Cô lại là con gái của Úy Sanh, anh biết anh nghiên cứu thứ đó làm cho nhiều công ty vì vậy mà bị đào thải, anh trong lúc vô tình thương tổn Nhân Nhân, cô không lên tiếng, cô lặng yên làm trái tim anh như bị dao cắt. “Nhân Nhân? Anh lập tức đi tìm em!”
“Tôi… Giết cá của anh” Cô nói. Mắng cô sao, hận cô sao, như vậy cô có thể thật sự quên anh, hôm nay xảy ra chuyện như vậy, cô càng không có khả năng đi yêu anh.
“Anh biết, anh đã đọc thư” Anh nói. “Việc đó không trọng yếu”
Việc đó không trọng yếu? Nhân Nhân chợt che miệng lại. Anh không mắng cô? Anh chết tiệt tại sao không mắng cô? Chết tiệt sao lại nói ôn nhu như vậy?
So với cá, Cảnh Chi Giới lo lắng hơn chính là cô. “Nhân Nhân, anh không biết em là con gái Úy Sanh…” Cô từng cầm tay anh cho anh sức lực, cô đi cùng anh ăn mừng thành công của anh, mà hóa ra thứ mà anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




