|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
giận xen lẫn ngọt ngào, mang theo chút vô tình tàn khốc, một lần nữaxé rách miệng vết thương, tựa hồ đau tới cực điểm, thực sự chết lặng.
Anh hiểu được, vô cùng hiểu được, cự tuyệt sau trừngphạt luôn luôn là như vậy.
“A, đúng rồi, anh có nhận được quà tặng của em không?”
“Nhận đượcQuan Thần Cực liếc nhìn cái chai đẹp đẽ đangđể trên mặt bàn.
“Anh biết không, nước Pháp thật sự là vương quốc củarượu vang, ngoài năm nhà máy
rượu lớn còn có rất nhiều nhà máy nhỏ làm cho người ta ngạc nhiên, lần trước emniếm qua loại rượu này, hương vị thật sự độc đáo nên lập tức nghĩ đến anh, anhuống thử xem ngon không, nha! Xem ra em đã múa rìu qua mắt thợ rồi, anh đối vớirượu vang còn hiểu biết nhiều hơn em, em còn muốn…..”
Giọng nam lạnh lùng cắt ngang những lời chưa nói củacô, từng tiếng từng tiếng chạm vào lòng người.
“Được rồi, em không nói nữa, Mark đã trở về giục emcùng đi ra ngoài, buổi chiều chúng em còn phải đi đến vườn nho của người khácđể cùng hái nho, em rất mong chờ a.”
Sau những lời nói vội vàng, lúc chuẩn bị gác máy,tiếng nói kèm thanh âm thở dài bay tới, “ Em rất nhớ anh, Delos.”
Anh gắt gao nắm chặt di động đã ngắt máy, từng âmthanh nhỏ vỡ vụn truyền đến. Luôn là như thế, sau sự trừng phạt tàn nhẫn, sẽ códấu vết ngọt ngào lưu lại, làm cho anh muốn ngừng mà không được.
Quan Thần Cực đứng dậy, đi đến bình rượu có gắn nơhồng được buộc cẩn thận thành hình con bướm xinh đẹp, không phải là một bìnhrượu quý hiếm, cũng không phải là loại rượu hàng đầu, nhưng rất sang trọng, rấtđộc đáo.
Anh thuần thục mở nút chai, không cần ngửi cũng biếtlà rượu ủ lâu năm, mang theo bình rượu chậm rãi đến bên quầy bar bày biện đủcác loại rượu lâu năm, cùng các ly rượu sạch bóng, sở thích của anh rất rõràng. Có lẽ từ ban đầu không nên mê luyến rượu vang đỏ giống như bảo thạch tiêndiễm sắc hồng, trên thực tế cái gì càng đẹp thì càng độc.
Nhấc tay, rượu đỏ tươi theo miệng bình chảy ra, thanhâm vang lên giống như tiếng lòng ủy khuất của chủ nhân. Từng giọt rượu sắc hồngrót bên trong ly thủy tinh, trong không khí trôi nổi cỗ hương vị phong phú,không thật lão luyện, cũng không thanh thoát, nhưng lại có sự quyến rũ đặcbiệt.
Đôi khi, rượu không cần nếm thử cũng đã có thể biết rõđược ưu khuyết của nó, vì thế cũng có những người, chỉ cần gặp một lần cũng cóthể đoán ra toàn bộ suy nghĩ của họ.
Loại ngọt ngào không thể cảm nhận này, anh không muốn!Dải sáng màu bạc giữa ngón tay cái lẳng lặng phát ra hào quang, trong sạch vàtinh khiết vô cùng.
Chương 3
Bảo bối thân yêu, anh sẽ cố gắng thích em.
Hướng Phù Nhã mười tám tuổi đã biết yêu, dù chưatừng có được cuộc sống vui vẻ nhưng mỗi ngày khi mở mắt ra, nhìn đến nhữngcảnh vật quen thuộc xung quanh đều cảm thấy xinh đẹp bội phần.
Bầu trời tựa như cũng xanh trong hơn dù khôngkhí luôn luôn vẩn đục, hít thở vào lại cảm thấy mang theo làn hương tươimát, cây cối xanh hơn, bông hoa nhỏ tươi hơn, tiếng hót của chim chóc cũngtrở nên vô cùng dễ nghe hơn hẳn. Đến ngay cả việc học nặng nề, cô cũngcó thể học thật sự vui vẻ, từng công thức toán học buồn chán cũng vì thếmà trở nên thú vị hơn nhiều.
Tất cả những chuyện này đều bởi vì bên người cô có mộtngười đặc biệt, thế giới vì có anh mà trở nên tốt đẹp lên. Từng phút từnggiây, cô đều muốn ở bên anh, mỗi lần ở trong lòng anh cùng nhau xem thờikhắc khi hoàng hôn buông xuống, Hướng Phù Nhã cảm thấy đây là giây phúthạnh phúc nhất trong cuộc đời của mình.
Anh thực sự thực hiện lời hứa ngày đó đối với cô,chiều chuộng, yêu mến, thương tiếc cô, cái gì cũng làm theo cô, chỉ cần cômuốn, anh liền đáp ứng.
Một chút việc nhỏ này trong mắt mọi người đều cảmthấy là chuyện vô cùng bình thường, nhưngHướng Phù Nhã lại cảm thấy cực kỳ vui vẻ, thật sự vui vẻ, cảm giác được anhôm vào trong lồng ngực này vĩnh viễn là chuyện hạnh phúc nhất trên đời này, làmngười ta chỉ muốn khóc lên thật to, loại cảm xúc không tên ấy liệu có thể nóiđược bằng lời không?
“Tiểu Nhã, cậu gần đây dường như có điểm nào đókhông giống với ngày thường nha.” Nghê Bối Bối xúc một thìa cơm hảisản cho vào mi, cắn thìa, chăm chú nhìn bạn tốt của mình.
Tâm cô dường như khựng lại một chút, sau đó liền rũmắt xuống, làm như không có việc gì tiếp tục ăn phần cơm rang trứng củamình. “Làm sao lại không giống, vẫn như trước đây mà.”
Cô nói dối, cô thế nhưng lại nói dối với ngườibạn tốt nhất của mình, sự chột dạ và áy náy bao phủ toàn thân khiến cô vừacầm cốc nước lên đã có cảm giác như bị nghẹn.
Diêu Thủy Tinh lẳng lặng ăn cơm lươn của mình, khôngnói chen vào, mặc dù là ăn cơm bình dân thôi nhưng lễ nghi cùng điệu bộ lạihệt như đi tham dự những bữa tiệc lớn hàng đầu vậy, tao nhã mà tự nhiên vôcùng.
“Tiểu Nhã, cậu thực sự không biết cách lừa người.”Nghê Bối Bối từ trong túi lấy ra một cái gương nhỏ, đưa đến trước mặt cô.“Cậu nhìn xem mặt mình đi.”
Hướng Phù Nhã vừa ngẩng đầu liền thấy hiện lên tronggương là khuôn mặt quen thuộc nhưng có vài phần xa lạ của mình. Hàng lôngmi dài vẫn như cũ nhưng đôi mắt lại ướt át lạ kỳ, cho dù là kẻ không có kinhnghiệm như cô vẫn có thể nhìn ra đôi mắt ấy đang chất chứa sắc xuân, mềm mạiđáng yêu đến say lòng người.
Cái mũi mượt mà nhỏ nhắn, cô rất quen thuộc, chínhlà đôi môi kia xinh đẹp hồng nhuận, so với những cánh hoa hồng bày bán trongnhững cửa hàng còn đẹp hơn, xinh xắn, rạng rỡ.
Đây là gương mặt của cô sao? Hai máđỏ hồng ngượng ngùng, hoa đào đầy mặt, trong mắt ánh lên niềm vui sướng, nghĩlừa ai được chứ?
“A!” Ngượng ngùng hô nhỏ một tiếng, cô vội vàng cấtcái gương đã đem bí mật của mình vạch trần kia đi, cầm thìa không ngừngchọc loạn cơm trong bát, tâm tư khó để ý hẳn lên.
Nghê Bối Bối cười xấu xa nhìn khuôn mặt không che giấuđược của cô bạn bên cạnh, thật là, nhiều năm làm bạn thân như vậy, đối vớicon người đơn thuần của Hướng Phù Nhã, cô có bao nhiêu hiểu biết, còn muốn lừadối sao?
“Cậu có phải đang yêu hay không ?” Cái bộ dạngngượng ngùng này, cô – Nghê Bối Bối liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra.
Hướng Phù Nhã lại lần nữa cầm lấy cốc nước trên bànliều mạng uống, hai má cháy sạch nóng bừng bừng.
“Là Hứa Vạn An sao? Hay là Trần Trị Minh? Hạ PhiTường? Trương Đại Vĩ?” Lòng hiếu kỳ một khi bị khơi mào, phải hỏi đến khi cóđáp án mới thôi.
“Những người đó là ai?” Hướng Phù Nhã trực tiếp háhốc mồm, như thế nào Bối Bối có thể nói ra được một tràng dài những người mà côngay cả tên cũng chưa từng nghe qua thế.
“Xem ra những người này cũng không phải rồi!” NghêBối Bối cô tốt xấu gì cũng được xưng là “thiên hậu bát quái” nha, hôm nay nhìnthấy phản ứng của Tiểu Nhã liền sâu sắc cảm nhận, những người mình vừa nhắc đếnnày đối với cô bạn một chút ấn tượng cũng không có. “Vậy rốt cuộc là ai? Tiểu Nhã,chúng ta mỗi ngày đều cùng một chỗ, cậu yêu đương thế nhưng không phát hiệnra được, cậu thực quá đáng mà.” Cũng che giấu kĩ quá đi?
“Mình……” Hướng Phù Nhã không phải cố ý không nóicho các bạn, dù sao họ cũng là bạn tốt nhất của mình, cô đương nhiên sẽkhông muốn lừa gạt bọn họ. Chính là cô chỉ mới bắt đầu cùng anh chưa đến nửatháng, thời gian ở bên nhau ít đến đáng thương, cô luyến tiếc cũng như khôngnắm chắc để có thể đưa anh đến giới thiệu cho bạn của mình, hơn nữa cô khôngbiết anh có nguyện ý hay không gặp bọn họ nữa. Công tác của anh bề bộn nhiềuviệc, lúc có thể ở bên nhau một chỗ, điện thoại của anh luôn khôngngừng đổ chuông, bận rộn túi bụi đến thời gian nghỉ cũng không có nữa là.
Anh vốn nhiều việc nhưng chỉ vì lúc trước đã đáp ứngvới Hướng Phù Nhã nên mỗi ngày đều cùng nhau tới bờ sông xem hoàng hôn, tốinào cũng ở một chỗ với cô, anh nhất định rất vất vả. Cô như thế nào có thểnhẫn tâm để anh phải bớt thời gian tới gặp bạn của cô? Huống hồ Bối Bốicùng Thủy Tinh kia căn bản không sắp xếp được thời gian rảnh rỗi nữa.
“Tốt xấu gì cũng nói cho chúng mình biết một tiếng,ít nhất để mình xem xem bộ dáng anh ấy thế nào chứ, làm sao có thể dễ dàngbắt cóc Tiểu Nhã đơn thuần đáng yêu của chúng ta như vậy được….
“Được rồi, Bối Bối.” Người nãy giờ vẫn im lặng ăncơm, Diêu Thủy Tinh ngăn lại cái miệng Nghê Bối Bối đang không ngừng lải nhải,“Tiểu Nhã luôn luôn làm việc rất đúng mực, chuyện của bản thân cậu ấy nhất địnhcó ý cho riêng mình.” Nếu Tiểu Nhã muốn nói, khẳng định sẽ khai ra, nếu cứ bắtép như thế sẽ chẳng có ích lợi gì? Hơn nữa trong ba người các cô, đừng nhìnvẻ khôn khéo của Nghê Bối Bối hay sự lãnh đạm thờ ơ của cô mà phán xét, kỳ thậtkẻ giỏi giang biết người biết ta nhất lại là Hướng Phù Nhã. Bản tính của côấy bình thường nhưng lại có một trực giác độc đáo, đối với việc thiệnác tốt xấu đều đặc biệt rõ ràng.
Diêu Thủy Tinh tin tưởng Hướng Phù Nhã có một đôi mắtbiết nhìn người, mà Hướng Phù Nhã cũng là một con người rất độc lập.
Bị bắt dừng lại giữa chừng Nghê Bối Bối ai oántrừng mắt liếc nhìn Diêu Thủy Tinh một cái, sau đó tiếp tục dùng ánh mắttrừng phạt Hướng Phù Nhã tội giấu diếm. Cô chính là tức giận Tiểu Nhã đã léngạt mình, uổng công cô còn cho rằng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




