watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3725 Lượt

chân cô ngừng lại một chút, sau đó tiếp tục đi vềphía trước, không thèm để ý tới anh.

“Anh ở đây đợi em suốt một tuần.” Không nghe, khôngthích nghe, nhưng là bước chân lại càng chạy càng chậm.

“Tiểu nha đầu, anh chỉ muốn hiểu thêm về em một chút,không thể sao?” Ngữ khí của anh tràn ngập bất đắc dĩ, phảng phất giống nhưkhông cách nào thuyết phục được cô vậy.

Cô ngừng lại, sau một lúc lâu mới nói: “Gạt người!”Thanh âm mềm nhẹ từ miệng thốt ra: “Cả tuần nay anh đều không đến đây.”

“Anh vừa mới từ nước Anh trở về, vừa xuống máy bayliền chạy tới đây ngay.”

Sự tức giận bởi những lời này mà biến mất, cô rốt cuộclà làm sao vậy? Đôi vai nhỏ mảnh khảnh hơi hơi phát run, không rõ loại tâm tìnhmừng như điên lại có chút buồn này là gì.

Dường như có những điều chưa biết đang chờ đợi cô phíatrước, mà những điều đó có lực sát thương rất lớn, thực đáng sợ ảnh hưởng đếnbản thân khiến cô do dự không dám tiếp cận.

Anh tiến đến gần, nắm nhẹ vai cô xoay người đối mặtvới anh, “Chúng ta đi ăn cơm, được không?” Ngữ điệu dịu dàng, còn có ánh mắt ấmáp, bên môi lộ ra tươi cười thoạt nhìn đẹp trai mà vô hại.

“Tôi, tôi ngay đến cả tên anh cũng không biết.” Cô đốivới anh hoàn toàn không biết gì cả, trừ bỏ từng cùng anh đứng ở bờ sông làm cácviệc khác nhau, cuộc sống của họ, căn bản là cho tới không có điểm giao nhau.Nhìn quần áo của anh cùng cả người khí chất, rõ ràng là người đàn ông có sựnghiệp thành công, mà cô chỉ là một học sinh trung học cấp ba bình thường,khoảng cách giữa hai người quá lớn, lớn đến ngay cả Thái Bình Dương đều tự thanthở, cô thậm chí còn……

Mặc dù, cô vì anh mà tâm rối loạn thời gian dài nhưvậy, nhưng cô không biết loại cảm giác này là gì, loại cảm xúc mãnh liệt cực kỳnguy hiểm cực kỳ không ổn định, đây là sao chứ?

Anh nở nụ cười hết sức nho nhã: “Anh chưa nói với emsao?” Bàn tay mở ra, cầm tay bé nhỏ trắng nõn mềm mại của cô, nó ấm áp mà khôráo xoa dịu sự lo lắng của Hướng Phù Nhã.

“Tên của anh là Quan Thần Cực.”

Nguyên bản lái xe hướng đến nội thành nhưng bởi đềnghị của cô nên hai người mới đi tới con đường nhỏ này, bọn họ không vào nhàhàng cao cấp dùng cơm mà đi vào khu thương mại gần đó tìm một gian hàng nhonhỏ.

“Tôi muốn ăn mỳ thịt bò.” Cô ngọt ngào hướng anh cườivô tư, đa sầu đa cảm tưởng đông tưởng tây vốn không phải cá tính của Hướng PhùNhã. Vì một tương lai căn bản còn chưa xác định, bây giờ lo lắng còn quá sớm,cô sẽ hưởng thụ thời gian hai người ở chung, không để ý tương lai còn chưa xảyra kia làm gì.

Tâm tình nhất thời trầm tĩnh lại, nụ cười của cô thoảimái hơn, khuôn mặt đơn thuần tươi cười sáng lạn làm bàn tay anh đang giữ taylái hơi hơi căng thẳng: “……Được.” Từng câu nói khô ráp theo bờ môi của anh thốtra.

“Qua bên kia, bên kia.” Cô chỉ vào ngõ nhỏ cách đókhông xa, nơi đây có tiếng là mỹ thực phố, có các loại đồ ăn giá rẻ mà ngonthường hay hấp dẫn

cô dừng chân. Trước kia thích nhất cùng Bối Bối và Thủy Tinhđến đây, đặc biệt là ghé qua cửa hàng mỳ thịt bò, gia vị vừa đủ, ăn ngon làmcho người ta ngay cả đầu

lưỡi đều muốn nuốt vào.

Xe Bugatti màu đen lặng yên vô tức dừng lại, khóa xenhấn mở, Hướng Phù Nhã liền vội vàng mở cửa. “Nhanh chút nhanh chút, tôi đóirồi nha.”

May mắn khi hai người đến đã qua bữa tối được một lúc,mặt tiền nho nhỏ của cửa hàng thiết kế đơn giản nhưng vô cùng sạch sẽ.

Không để bọn họ chờ quá lâu, mỳ thịt bò thơm ngon ngàongạt thêm dưa cải liền bưng lên bàn gỗ, thịt bò mỏng dày vừa phải gọn gàng nằmtrêm lớp mỳ sợi cùng hành lá xanh biếc trang trí, mặc dù chỉ là cửa hàng bìnhdân chưa có danh tiếng nhưng lại có phong vị riêng hết sức đặc biệt.

Quan Thần Cực từ lúc sinh ra đến giờ chưa từng vàoquán bình dân như vậy để ăn. Mặc dù anh là người có tiền nhưng không phải khoatrương đến mức mỗi ngày đều ăn sơn hào hải vị, song thực sự ngay cả mỳ thịt bòquen thuộc là thế cũng chưa từng được nếm qua.

“Oa, thơm quá.” Hướng Phù Nhã vội vã uống một ngụmnước canh nóng hổi, canh xương hầm quả nhiên rất đậm đà, vị hương thơm nồng làmcho cô thỏa mãn cong lên khóe môi. Sợi mỳ co dãn lại mềm dai hút vào miệng mangtheo hương vị phong phú làm cho cô cảm thán không thôi, hơn nữa thịt bò còn mặnvừa tới, mĩ vị nhân gian có lẽ cũng chỉ đến thế này mà thôi.

“Anh mau nếm thử xem.” Miệng đầy đồ ăn nhưng Hướng PhùNhã vẫn nhiệt tình như cũ chào mời anh ăn thử món yêu thích của mình . Cô hyvọng anh có thể ăn mỳ thịt bò ở nơi đây, nó có lẽ sẽ hợp khẩu vị của anh lắm.

Quan Thần Cực cầm khăn tay trên bàn lau khóe môi côđang dính nước canh, “Em xem em ấy, giống như đứa nhỏ, tham ăn như vậy à.”

Thân thiết quá! Khuôn mặt bị nhiệt khí bốc lên càngthêm hồng, đôi mắt xinh đẹp mở to nhìn bốn phía, ông chủ mập mạp còn có bà chủđangmỉm cười nhìn bọn họ, còn có một vài người khách ngồi rải rác xung quanh,thực rõ ràng, hai người đã trở thành trung tâm của sự chú ý.

Cô bắt đầu hối hận mang theo anh đến quán ăn nhỏ này,anh một thân phong độ cùng trang phục căn bản chính là trời sinh phải ngồi ởkhách sạn sang trọng cao quý, ăn đại tiệc do đầu bếp năm sao tỉ mỉ chuẩn bị màkhông phải cùng con nhóc non nớt như cô ngồi ở quán mỳ nhỏ rất đơn giản ngườiđến người đi như thế này.

Đồ ăn ưa thích trong miệng dường như đột nhiên mất đihương vị vốn có, cô trừng mắt ngây ngốc nhìn anh.

“Như thế nào không ăn?” Anh cầm lấy chiếc đũa, bưngbát mỳ nóng đang bốc hơi đưa, thản nhiên ăn ngon lành. “Ưm, quả nhiên ăn rấtngon.”

Vẻ mặt lo lắng, trong nháy mắt liền tan thành mâykhói, trên khuôn mặt nhỏ nhắn một lần nữa tràn đầy vẻ thanh xuân, cô cũng vùiđầu ăn, hôm nay mỳ thịt bò tựa hồ độc đáo hơn hắn,ăn đặc biệt ngon.

Quan Thần Cực nhìn khuôn mặt đơn thuần đáng yêu trướcmặt, ánh mắt thâm trầm chợt lóe, cô như vậy không có tâm cơ, như vậy thiên chânvô tà, anh có chút đăm chiêu suy nghĩ ra mặt, mình thực sự có thể đối với cônhư thế sao?

Cô ngẩng đầu, ánh mắt vô cùng thỏa mãn, “Ăn nhanh mộtchút a, để lạnh sẽ không ngon đâu.” Thừa dịp anh không chú ý, cô gắp nhanh mộtmiếng thịt bò to từ trong bát của anh, vẻ mặt giảo hoạt cùng nghịch ngợm. “Nếukhông ăn, tôi sẽ ăn sạch hết đó.”

Một góc bi thương trong lòng bỗng nhiên trở nên mềmmại vì hành động trẻ con của cô, đôi mắt anh không tự chủ mang theo dịu dàngcùng sủng nịch, “Những gì em thích anh đều cho em.”

Được rồi, cứ thử xem, biết đâu thưc sự có thể.

Buổi tối chín giờ, xe của anh đậu ở dưới khu chung cưcũ nhà cô. Bây giờ đang là tháng tư, mùi hoa thản nhiên từ bồn hoa từng đợt baytới như xa như gần, đâu đó có tiếng côn trùng kêu rả rích, mọi thứ đều yên bìnhgiống như một bài thơ vậy.

Bọn họ lẳng lặng ngồi ở trong xe, Hướng Phù Nhã bỗngnhiên cảm thấy thẹn thùng không biết làm sao hết, tay cô xoắn xoắn quai của túixách, cúi đầu không biết nên nói cái gì. Sau khi ăn xong cơm chiều, anh lái xemang cô đến bờ sông, hai người nắm tay nhau tản bộ dưới ánh sáng đèn đường ấmáp, tuy rằng nói chuyện với nhau không nhiều nhưng cô lại cảm thấy đặc biệt antâm và thoải mái.

Bầu không khí bỗng nhiên đột ngột thay đổi, anh khônghề mở miệng nói chuyện chút nào mặc dù cô thân thiện thử bắt chuyện rất nhiềulần, anh vẫn bảo trì trầm mặc.

Cô thừa nhận mình không có khả năng quan sát sắc mặt ngườikhác, nhưng dù sao cô cũng không phải là người mù nha, anh đang thiếu kiên nhẫnthế nào cô đều hiểu được rõ ràng. Nếu không thích ở cùng một chỗ với cô thì cầngì phải miễn cưỡng chứ? Cô biết mình chỉ là một cô gái trung học cái gì cũngkhông biết, so sánh với anh thành thục cùng ổn trọng, cô quá mức ngây thơ,nhưng cô cũng không có nói muốn quấn quít lấy anh không phải sao?

Như vậy giữa bọn họ là quan hệ gì đây?

Sau một lúc lâu, chịu không nổi không khí trầm mặcnày, cô nhẹ nhàng nói: “Tôi xuống xe trước.”

“Ừ.” Giọng điệu thản nhiên, nghe không ra là vui haygiận.

Anh trở nên rất lãnh đạm, có phải trải qua thời gian ởchung, anh cảm thấy ở cùng một tiểu nha đầu không biết gì là chuyện rất nhàmchán hay không? Cho nên mới lạnh lùng như thế, thậm chí một câu nói cũng khôngmuốn thốt lên với cô?

Bỗng nhiên Hướng Phù Nhã cảm thấy rất tức giận lại vôcùng ủy khuất, xem ra cũng không cần nói tạm biệt, cô mở cửa xe rất nhanh trèoxuống, đóng sầm cánh cửa lại để lộ sự tức giận của mình. Cô cũng không biết vìsao ở cùng anh một chỗ lại khiến cảm xúc phập phồng của mình trở nên đặc biệtlớn, rõ ràng chỉ là một chút việc nhỏ nhưng biến động tình cảm của cô lại mạnhmẽ như thế.

Cước bộ không ngừng lại mà thẳng tắp đi về phía trước,tốt nhất có thể nhanh trở lại căn phòng nhỏ quen thuộc, không cần suy nghĩ vìsao giờ phút này trái tim mình thấy buồn như vậy.

Bước chân đang nhanh, lại đột nhiên bị ngừng vì anh đãgiữ tay cô lại.

“Tiểu Phù.” Anh thở dài một cách bất đắc dĩ, tiểu nhađầu này kỳ thật tính tình rất trẻ con a.

“…… Làm sao?” Tên của cô từ trong miệng anh phát ralàm cho trái tim bé nhỏ không ngừng run rẩy.

Anh đem thân mình bướng bỉnh của cô xoay trở lại, cúiđầu nhìn “Em có muốn làm bạn gái của anh không?”

“Không muốn!” Hướng Phù Nhã chém đinh chặt

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT