|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
vàng khè như thế kia…”.
Cả ngày hôm nay mình đã nghe đủ những lời chê bai về bộ dạng xấu xí của mình rồi – Ít ra cho đến lúc Paolo tóm lấy và biến mình thành một Lana Weinberger thứ hai. Và giờ thì lại còn được giáo huấn rằng đạo đức của mình cũng có vấn đề nốt.
Chịu sao nổi chứ. Mình đã gào lên, “Lilly, câm miệng đi”.
Trước giờ, mình chưa bao giờ bảo Lilly hay bất cứ ai hãy câm miệng lại. Chưa bao giờ. Thật không giống mình chút nào. Không biết chuyện gì xảy ra nữa, hay là mấy cái móng tay mới? Trước giờ mình chưa bao giờ có móng tay cho đúng nghĩa cả. Hay là chính mấy cái móng tay giả này đã truyền can đảm cho mình? Mình cảm thấy mạnh mẽ hơn hẳn. Tại sao Lilly luôn luôn bảo mình phải làm gì?
Không may là ngay khi mình hét lên kêu Lilly câm miệng thì anh Michael từ trong phòng bước ra, tay cầm cái bát không và không hề mặc áo.
“Wow”, anh ấy giật mình lùi lại. Không biết anh ấy làm vậy là vì những gì mình nói hay bộ dạng của mình.
“Cái gì?” – Lilly nói. “Cậu vừa nói gì?”.
Trông cậu ta lúc đó như một con hổ cái vậy.
Mình cũng đã nghĩ đến chuyện xuống nước nhưng rồi đã không làm vậy. Vì mình nhận ra Lilly nói đúng: mình thực sự có vấn đề về sự quyết đoán.
“Mình mệt mỏi về việc cậu suốt ngày lên giọng dạy dỗ mình lắm rồi. Suốt ngày bố rồi mẹ rồi đến bà nội và thầy cô luôn bắt mình phải làm cái này cái kia. Mình không muốn bạn mình cũng như vậy nữa”.
“Wow” – nghe vậy anh Michael lại ồ lên kinh ngạc. Lần này thì mình biết chắc đó là vì những lời mình nói.
Lilly nhíu mắt lại hỏi: ‘Cậu có bị làm sao không thế?”.
Mình vẫn tiếp tục nói: “Cậu biết không? Mình chẳng làm sao cả. Chính cậu mới là người có vấn đề đấy. Vấn đề lớn với mình. Mình sẽ giải quyết vấn đề đó cho cậu ngay bây giờ. Mình bỏ cuộc. Dù sao thì trước giờ mình cũng chẳng thích thú gì mấy cái chuyện “Ho-Gate” vớ vẩn đấy cả. Nhà Ho toàn là những người dễ mến. Họ chẳng làm gì sai cả. Mình không hiểu sao cậu lại có vấn đề với họ. Và…” mình vừa nói vừa với tay mở cửa “tóc của mình không phải màu vàng”.
Sau đó mình bỏ về. Đóng cửa cái rầm đằng sau lưng.
Trong khi đợi thang máy, mình đã có ý nghĩ là Lilly sẽ chạy theo và xin lỗi.
Nhưng cậu ấy đã không làm thế.
Mình đi thẳng về nhà, tắm rửa và đi ngủ cùng với cái điều khiển từ xa và con Louie béo ị – kẻ duy nhất thích mình trong cái dáng vẻ hiện nay. Mình đã nghĩ Lilly có thể sẽ gọi điện xin lỗi nhưng đến giờ vẫn chẳng thấy có động tĩnh gì cả.
Mình cũng không đời nào mở miệng ra xin lỗi trước đâu.
Mình vừa ngắm nghía trong gương mới một phút trước, trông tóc mình có tệ lắm đâu.
Thứ Bảy, ngày 11 tháng 10, 11 giờ 50 đêm.
Cậu ấy vẫn chưa gọi.
Chủ Nhật, ngày 12 tháng 10
Ôi trời ơi, xấu hổ chết đi được. Giá mà mình có thể bay thẳng lên Sao Hỏa thì tốt biết mấy. Không thể tưởng tượng nổi những gì vừa xảy ra với mình.
Lúc mình ra khỏi phòng để ăn sáng thì thấy mẹ và thầy Gianini đang ngồi ở bàn ăn bánh!
Và thầy Gianini thì dăng mặc áo phông và quần đùi. Còn mẹ mặc kimono!!! Vừa nhìn thấy mình, mẹ sặc luôn cốc nước cam đang uống dở, “Mia, con làm gì ở nhà thế? Mẹ tưởng con ngủ lại nhà Lilly cơ mà”.
Ước gì mình đã làm thế. Ước gì tối qua mình đã không quá quyết đoán. Đáng nhẽ mình đã ở lại nhà Moscovitz và không bao giờ phải tận mắt chứng kiến cảnh thầy Gianini mặc quần đùi như thế này.
Đấy là chưa kể cho thầy ấy thấy được cái bộ dạng mới sáng sớm ra của mình trong một bộ đồ ngủ đỏ chót nữa chứ.
Làm sao mình có thể đến buổi tổng duyệt sắp tới được đây?
Thật là khủng khiếp. Giá mình có thể gọi cho Lilly lúc này. Nhưng khổ nỗi bọn mình đang phải giận nhau cơ mà.
Chiều Chủ Nhật
Theo lời mẹ kể thì thầy Gianini đã ngủ đêm trên đi-văng ngoài phòng khách vì chuyến tàu về nhà thầy ấy ở Brooklyn bị trật bánh nên mẹ đã bảo thầy ấy ngủ lại.
Nếu mình vẫn là bạn của Lilly thì chắc cậu ấy sẽ phân tích với mình rằng mẹ đang nói dối để tránh làm mình bị tổn thương khi phải chứng kiến hình tượng người mẹ mẫu mực bị sụp đổ.
Nhưng mình lại muốn tin vào lời nói dối của mẹ hơn. Cách duy nhất để mình thi đậu môn Đại số là tin vào mẹ. Mình sẽ không thể nào ngồi trong lớp, tập trung vào mấy con số khi biết rằng cái người đang thuyết giảng trước mặt mình có thể không chỉ dừng lại ở việc hôn mẹ mà thậm chí còn làm nhiều thứ hơn thế nữa.
Tại sao mọi thứ bung bét lại luôn xảy ra với mình vậy chứ? Mình đã tự nhủ chắc rồi cũng có lúc điều gì đó tốt đẹp sẽ đến với mình.
Thay quần áo xong mình đi ra bếp ăn sáng. Mẹ đã không chịu mang bữa sáng vào phòng cho mình như mình yêu cầu. Mình độp mình theo kiểu, “Con nghĩ con là ai? Công chúa xứ Genovia chắc?”.
Chắc mẹ nghĩ cậu đùa đó buồn cười lắm, nhưng mình thì chẳng thấy buồn cười chút nào.
Khi mình ra khỏi phòng, thầy Gianini cũng đã quần áo chỉnh tề. Thầy ấy cố gắng tỏ ra hài hước để không khí bớt căng thẳng, mà có lẽ đó là việc duy nhất một người có thể làm trong tình cảnh như vậy.
Lúc đầu mình cũng không thấy có gì đáng cười cho lắm. Nhưng rồi mình đã phá lên cười khi thầy G nói về các giáo viên trường Albert Einstein trong bộ đồ ngủ. Ví dụ như cô hiệu trưởng Gupta, theo thầy G thì chắc cô ấy mặc áo cầu thủ bóng bầu dục cùng chiếc quần len của chồng khi đi ngủ. Cứ nghĩ ra cảnh cô Gupta trong cái quần len là mình cười chảy cả nước mắt. Đến lượt mình, mình đã cá là cô Hill sẽ mặc áo voan đính lông vũ và nhiều thứ linh tinh khác. Còn thầy G lại nghĩ cô Hill có lẽ sẽ mặc áo chất vải flanel chứ không phải lông vũ. Làm sao thầy ấy lại biết rõ thế? Hay thầy ấy cũng đã từng cặp kè với cô Hill rồi? Với một người buồn tẻ suốt ngày cắm bút bi đầy túi áo như thầy thì chuyện đó cũng có thể.
Sau bữa sáng, mẹ và thầy G cố lôi mình đến công viên Trung tâm với họ vì trời rất đẹp nhưng mình đã nói mình có quá nhiều bài tập. Nói dối như vậy cũng không có gì sai trái cho lắm. Mình thực sự có bài tập mà – thầy G phải biết điều đó chứ – mặc dù không nhiều lắm. Mình chỉ là không muốn đi chơi cùng những người đã có đôi có cặp. Giống như hồi Shameeka hẹn hò với Aaron Ben-Simon năm lớp 7, cậu ta lúc nào cũng kéo mình đi xem phim cùng với 2 người họ. Đơn giản chỉ vì bố cậu ta không cho phép đi một mình với bạn trai 0. Và rồi sau khi đã ra khỏi nhà rồi thì cậu ấy lại cố tình lờ mình đi. Chỉ sau 2 tuần, mình hầu như không thể nói chuyện nổi với Shameeka nữa vì mọi thứ cậu ta nói đều về Aaron.
Tất nhiên mẹ thì khác, không phải lúc nào cũng nói về thầy G. Nhưng mình có cảm giác nếu mình cùng đi đến công viên Trung tâm thì sẽ phải chứng kiến cảnh họ hôn nhau. Hôn nhau thì chẳng có gì là xấu nhưng khi đó là mẹ mình và thầy Đại số thì…
Những lý do mình nên làm lành với Lilly:
1. Bọn mình đã là bạn thân từ hồi mẫu giáo.
2. Một trong hai đứa phải tỏ ra độ lượng hơn và đi bước đầu tiên.
3. Cậu ấy luôn làm cho mình cười.
4. Ngoài cậu ấy ra mình còn có thể ăn trưa với ai được nữa?
5. Mình nhớ cậu ấy.
Những lý do mình không nên làm lành với Lilly:
1. Cậu ấy luôn bảo mình phải làm gì.
2. Cậu ấy nghĩ cậu ấy biết mọi thứ.
3. Lilly là người gây chuyện trước, cậu ấy phải xin lỗi trước.
4. Mình sẽ không bao giờ có thể quyết đoán được nếu lúc nào cũng nhượng bộ.
5. Nhỡ mình xin lỗi trước mà cậu ấy VẪN không thèm nói chuyện với mình thì sao????Tối muộn Chủ nhật
Mình chỉ định bật máy tính để tìm vài thứ về Afganistan trên mạng (cho bài luận môn Văn minh thế giới về sự kiện đang diễn ra trên thế giới) và rồi thấy có thư. Mình hiếm khi nhận được thư vì thế thấy rất vui.
Nhưng sau đấy mình nhận ra nó là của ai: CraKing.
Là Michael Moscovitz !
Hóa ra anh ấy kêu mình lên chat với anh ấy.
Anh ấy viết như thế này.
CracKing: này, Thermopolis. Tối qua em bị làm sao vậy? Em nổi cơn điên gì vậy?
Mình á? Điên á?
FtLouie: nói cho anh biết, em chẳng điên. Em chỉ thấy mệt mỏi với cái cách em gái anh suốt ngày dạy dỗ em phải làm gì thôi. Mà đó đâu phải chuyện của anh.
CracKing: em có cần khinh khỉnh như thế không? Tất nhiên là việc của anh rồi. Anh vẫn phải sống cùng nhà với nó cơ mà?
FtLouie: tại sao chứ? Cậu ấy nói gì về em à?
CracKing: có thể cho là thế.
Không ngờ cậu ấy lại nói chuyện về mình. Mà chắc lại chẳng nói gì tốt đẹp đâu.
FtLouie: cậu ấy đã nói những gì?
CracKing: anh tưởng đó không phải là chuyện của anh chứ.
Thật may là mình không có anh trai.
FtLouie: đúng thế. Mà cậu ấy đã nói gì về em?
CracKing: nó nói nó chẳng biết gần đây có chuyện gì với em vậy. Kể từ khi bố em đến thăm thì em xử sự rất có vấn đề.
FtLouie: em á? Có vấn đề á? Thế còn cậu ấy thì sao? Cậu ấy lúc nào cũng phê phán em. Em ngán đến tận cổ rồi !!! Nếu cậu ấy còn muốn làm bạn của em thì tại sao cậu ấy còn không chấp nhận con người thật của em???
CracKing: không phải gào lên như thế đâu.
FtLouie: em đâu có gào !!!
CracKing: em đang dùng quá nhiều dấu câu đấy thôi và trên mạng thì nó giống như đang gào lên vậy. Hơn nữa, nó không phải là người duy nhất đang phê phán người khác. Nó bảo em không ủng hộ việc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




