watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6635 Lượt

tình cảm của mình dành cho bà thôi. Nhưng mà kệ, cứ cho là thế đi.

Sau khi từ của hàng của Paolo ra bà đưa mình tới hiệu Bergdorf Goodman mua 4 đôi giày đắt ngang với số tiền bỏ ra để lấy chiếc tất mắc trong ruột Louie Mập lần trước. Còn đống quần áo bà mua mình sẽ không bao giờ động tới là cái chắc. Mình thậm chí đã nói thẳng với bà điều đó. Vậy mà bà chỉ phẩy tay coi như mình đang nói chuyện tầm phào.

Mình sẽ không chịu thế đâu. Có còn milimet nào trên người mình chưa bị đụng tới không chứ. Hết cặp, cắt, giũa, sơn, lột, sấy rồi dưỡng. Thậm chí còn có thêm một bộ móng tay nữa chứ.

Mình chẳng thấy vui tẹo nào cả nhưng bà thì thấy rất hài lòng với vẻ bề ngoài mới này của mình. Không còn tí dấu vết nào của Mia Thermopolis. Mia Thermopolis không bao giờ có móng tay. Mia Thermopolis không bao giờ có những lọn tóc vàng. Mia Thermopolis không bao giờ trang điểm hay đi giày Gucci, mặc váy Channel, áo lót Chrisstian Dior (mặc dù họ không có cỡ 32A của mình). Đến mình còn chẳng nhận ra mình nữa. Nhưng có một điều chắc chắn: mình không còn là Mia Thermopolis nữa.

Bà đang biến mình thành một người khác.

Và giờ đây mình quay ra bắt đền bố, ai bảo để bà biến mình thành cái tăm bông di động với cái đầu mới vàng hoe.

“Đầu tiên bà bắt con làm bài tập. Sau đó lại xé bài tập của con. Kế đến là học ngồi. Rồi còn cho người nhuộm tóc của con, cắt gần hết mái tóc của con, dán chặt mấy cái thứ này vào móng tay của con, bắt con phải đi những đôi giày và mặc những bộ quần áo đắt tiền trên người. Trông con chằng khác nào nhân vật Vicky trong bộ phim truyền hình Love boat từ những năm 1970 vậy”.

Bố, con xin lỗi, nhưng con không muốn trở thành Vicky, mà con cũng sẽ chẳng bao giờ trở thành Vicky được dù bà có tân trang lại con như thế nào đi nữa. Con không thể đột nhiên trở thành học sinh giỏi của trường, hay là đội trưởng đội cổ vũ với những mối tình lãng mạn trên biển. Đấy là Vicky. Không phải là con!”.

Đúng lúc đó mẹ bước ra từ phòng ngủ, sửa sang lại cái váy mởi kiểu Tây Ban Nha hở vai. Mái tóc

dài buông xõa xuống vai, trông mẹ thật tuyệt. Bố cũng đã phải ngoái nhìn.

“Mia”, mẹ vừa đeo hoa tai vừa nói: “Không ai bắt con trở thành Vicky cả”.

“Bà thì có đấy ạ!”.

“Bà chỉ đang cố gắng chuẩn bị cho con thôi, Mia ạ”.

“Chuẩn bị cho cái gì ạ? Mẹ cũng biết là con không thể đến trường với bộ dạng thế này mà” – mình gào ầm lên.

“Tại sao không?”.

Ôi trời ơi. Tại sao lại là mình cơ chứ?

“Vì”, mình nói bằng giọng kiên nhẫn nhất có thể, “con không muốn bất cứ ai ở trường phát hiện ra con là công chúa của Genovia!”.

Mẹ lắc đầu nói: “Mia cưng của mẹ, rồi một lúc nào đấy họ cũng sẽ biết thôi”.

Làm sao họ biết được. Mình nghĩ hết rồi: này nhé, mình sẽ chỉ là công chúa khi ở Genovia thôi, khả năng ai đó biết mình trong trường sẽ tới Genovia là gần như không có, vì thế bí mật này sẽ được giữ kín và mình sẽ không bị gán cho là kẻ lập dị giống như Tina Hakim Baba ngày ngày cưỡi limo đến trường với tài xế riêng và vệ sĩ kè kè bên cạnh 24/24.

Nghe vậy mẹ chỉ cười nói: “Nếu tin này lên báo thì sao?”.

“Tại sao phải lên báo ạ?”.

Mẹ nhìn bố. Bố quay mặt đi và nhấp một ngụm rượu.

Việc bố làm sau đó khiến cả hai mẹ con kinh ngạc. Đặt cốc rượu xuống, bố rút chiếc ví hiệu Prada ra khỏi túi quần và hỏi, “Bao nhiêu nào?”.

“Anh Phillipe”, mẹ vừa nhìn mình vừa nói.

“Anh hỏi nghiêm túc đó, Helen. Bos thấy thỏa thuận của chúng ra chẳng đưa đi đến đâu cả. Giải pháp duy nhất trong những vấn đề như thế nàu chỉ là tiền. Vậy bố phải trả con bao nhiêu để con chịu mặc cho bà biến con thành công chúa hả Mia?”.

“Đó là điều bà đang làm sao bố?” – mình bắt đầu gào to hơn – “vì nếu thực sự bà đang muốn biến con thành công chúa theo cách đó thì bà đã làm hỏng hết rồi. Bố đã bao giờ thấy công chúa nào có mái tóc ngắn như con chưa, ngực thì phẳng lì còn chân thì to như chân voi nữa chứ!”.

Bố liên tục nhìn vào đồng hộ, chắc lại có hẹn “phỏng vấn” với cô phóng viên tóc vàng nào đó của đài ABC.

“Hãy coi như việc học làm công chúa là một công việc. Bố sẽ trả lương cho con. Nào, con muốn bao nhiêu?”.

Giờ thì mình không còn gào mà là hét. Rằng bố làm như vậy là xúc phạm khủng khiếp đến lòng tự trọng của mình, rằng mình không đời nào bán mình cho liên minh kiểu đó… Mình đã học được mấy câu đó từ một cuốn sổ của mẹ thì phải. Hình như mẹ cũng nhận ra và tìm cách lảng đi nói cần phải chuẩn bị cho cuộc hẹn với thầy G. Bố nhìn mẹ với ánh mắt rất thiếu thân thiện – giống hệt như bà – rồi thở dài nói tiếp: “Mia, mỗi ngày bố sẽ lấy danh nghĩa tên con quyên tặng 100 đôla cho tổ chức gì nhỉ…À, đúng rồi, tổ chức Hòa bình xanh, để họ có thể cứu giúp những con cá voi. Nếu con đồng ý làm cho bà hạnh phúc bằng cách để bà dạy con trở thành công chúa”.

Giờ thì lại khác. Sẽ không thể chấp nhận được nếu bố trả tiền cho mình chỉ để đền bù cho vụ nhuộm tóc nhưng nếu bỏ ra 100 đôla mỗi ngày tặng cho tổ chức Hòa bình xanh thì lại là chuyện khác. Vị cho là 356.000 đôla mỗi năm! Dưới danh nghĩa của mình nữa chứ! Tổ chức ấy sẽ phải nhận mình sau khi tốt nghiệp thôi vì tới lúc ấy chắc mình đã hiến tặng tới cả triệu đô rồi.

Khoan đã, có khi chỉ là 36.500 đôla thôi. Máy tính của mình đâu rồi ???
Q.1 – Chương 9: Tối Thứ Bảy

Ads Không hiểu Lilly Moscovitz nghĩ mình là ai nữa, nhưng có một điểu chắc chắn cậu ta không phải là bạn của mình. Bạn mình không bao giờ lại ích kỷ như Lilly lúc tối nay. Không thể tin được! Mf lí do chỉ vì mái tóc của mình!

Nếu Lilly nổi đóa với mình về chuyện gì đ

đó thực sự nghiêm trọng kiểu như bỏ buổi ghi hình nhà Ho chẳng hạn thì mình còn có thể hiểu được. Vì mình là người quay phim chính cho chương trình “Lilly chỉ nói lên sự thực” và đảm đương nhiều việc quan trọng khác nữa. Thiếu mình, Shameeka sẽ phải làm thay cả phần việc của mình trong khi cậu ấy vốn đã phụ trách công việc sản xuất chính và đi tìm địa điểm quay phim.

Vì thế mình có thể thông cảm được lí do cậu ấy giận dữ đến vậy. Theo Lilly thì vụ “Ho-Gate” này là câu chuyện quan trọng nhất từ xưa tới nay của cậu ấy. Còn mình nghĩ chuyện này thật vớ vẩn và phí công. Ai thèm quan tâm đến 5 cent đó chứ? Nhưng Lilly thì luôn mồm bai bải cái điệp khúc, “Chúng ta sẽ phá vỡ được cái vòng quay cố hữu của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc hiện đang diễn ra tràn lan quanh đây”.

Sao cũng được, mình không quan tâm. Nhưng rồi tối nay lúc mình tới nhà Moscovitz, Lilly đã hét ầm lên khi nhìn thấy mái tóc mới của mình, “Ôi trời ơi, chuyện gì xảy ra với cậu vậy?”.

Cậu ấy làm như thể mình trông giống như những người leo núi lên đỉnh Everesst không bằng, với khuôn mặt tím ngắt vì lạnh, cái mũi đen xì chỉ chực rụng xuống bất cứ lúc nào.

Không sao, mình cũng đã lường trước là mọi người sẽ tá hỏa và nhặng xị lên khi thấy mái tóc của mình. Mà mình đã phải gội sạch mớ keo và gôm trên tóc trước khi đến nhà Lilly rồi đó. Chưa heeys, mình còn tẩy hết đám phấn son mà Paolo đã bôi trát lên mặt mình hồi sáng và chui lại vào cái quần yếm thường ngày. Ngoài mái tóc này ra thì mình gần như chẳng khác với mọi khi. Trông mình cũng khá đấy chứ.

Nhưng Lilly thì không nghĩ như vậy.

Mình cố tỏ ra như không có chuyện gì to tát cả nhưng rõ ràng với Lilly thì không. Cậu ấy phản ứng như thể mình đi bơm ngực vậy.

“Ừ thì bà bắt mình đi gặp cha Paolo đó và anh ta…” mình vừa nói vừa cởi áo khoác.

Lillu thậm chí không để mình nói hết câu. Cậu ta quá sốc thì phải: “Tóc của cậu giống hệt màu tóc của Lana Weinberger”.

“Mình biết”.

“Cái gì trên móng tay cậu thế kia? Đừng nói đó là bộ móng giả nhá. Con nhỏ Lana cũng đeo móng tay giả đấy!”. Cậu ta trố mắt nhìn mình và thét lên kinh hãi “Ôi trời đất ơi, cậu đang biến thành Lana Weinberger đấy!”.

Câu nói đó của Lilly đã làm mình phát khùng lên. Thứ nhất, mình không hề biến thành Lana Weinberger. Thứ hai, dù có vậy đi chăng nữa thì chẳng phải Lilly luôn nói rằng điều quan trọng không phải mình trông như thế nào mà quan trọng là con người bên trong của mình như thế nào.

Vừa thấy mình con Pavlov đã vội lao ra chồm lên chân mình, nó lúc nào cũng mừng rỡ như vậy mỗi khi thấy mình. Trong khi đó mình cứ đứng ở cái bậc cửa lát đá cẩm thạch đen đó phân trần: “Không phải là mình quyết định. Là bà nội mình. Mình bắt buộc phải…”.

“Cậu nói bắt buộc là sao?” – Lilly gắt gỏng cắt ngang câu. Ánh mắt của cậu ấy bây giờ hằm hè chẳng khác nào lúc nhìn thầy thể dục vì đã bắt cả lớp chạy vòng quanh hồ nước trong công viên Trung tâm để lấy điểm kiểm tra. Lilly rất ghét phải chạy, nhất là lại quanh cái bể nước ở công viên Trung tâm nữa chứ (nó to khủng khiếp).

“Cậu là kiểu người quái gì thế?” – cậu ta bắt đầu lên giọng thuyết giáo – “Hoàn toàn bị động như vậy. Cậu có bị câm không vậy? Không biết nói từ KHÔNG à? Phải làm gì đó với cái tính quyết đoán của cậu mới được. Mà cậu thực sự có vấn đề với bà cậu rồi đấy. Cậu chẳng ngại gì khi nói KHÔNG với mình trong khi đáng ra ngày hôm nay cậu đã có thể giúp mình nhiều việc. Cậu có biết mình thất vọng về cậu thế nào không. Vậy mà cậu để yên cho bà cậu cắt trụi mái tóc và nhuộm

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT