watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6625 Lượt

chỉ ước sống trên đảo hoang. Thật đây. Ở nơi nào mà trong bán kính vài trăm dặm không có một bóng người, chỉ có mình với đại dương, bờ cát trắng và một cây dừa.

Nếu có thêm cái TV 37 inch cùng cái ăng ten chảo và máy điện tử Sony nữa thì càng tốt, phòng khi mình thấy chán.

Một vài sự thật không ai biết, ngoài mình:

1. Câu hỏi mình thường được nhận nhất tại trường Albert Einstein là “Cậu có cái kẹo cao su nào không?”

2. Loài ong và trâu đều bị thu hút vào màu đỏ

3. Ở lớp học thêm của mình, ngiều lúc thầy cô phải đợi đến nửa tiếng mới có học sinh tới

4. Mình nhớ những ngày còn làm bạn với Lilly Moscovitz quá!

Thứ tư, trước giờ Đại số

Một chuyện cực kì lạ lùng đã xảy ra. Josh Richer đi tới tủ đựng đồ để cất quyển sách Lượng giác và anh ấy đã nói “ Em khỏe chứ?” VỚI MÌNH lúc mình đang loay hoay lấy quyển sách Đại số!!!!!

Thề có Chúa là mình không hề tự tưởng tượng ra chuyện đó.

Khi đó mình hoàn toàn bị sốc, suýt chút nữa là đánh rơi cả cái balô. Mình chẳng biết đã nói gì với anh ấy nữa. Hình như là : “ Em khỏe”.

Tại sao Josh Richer lại nói chuyện với mình?

Sau đó anh ấy đóng cửa tủ lại, nhìn thẳng vào mặt mình – má ơi, anh ấy cao thật – rồi nói “ Hẹn gặp em sau nhé!”

Rồi anh ấy bỏ đi.

Phải mất 5 phút sau mình mới lấy lại được tin thần!

Mắt anh ấy màu xanh lục. Mà sao mình lại thấy rộn ràng khi nhìn vào đôi mắt ấy thế nhỉ?

Q.1 – Chương 12: Thứ Tư, Trong Phòng Cô Hiệu Trưởng Gupta

Ads Mọi thứ thế là hết rồi.

Mình tiêu rồi.

Vậy đó, kết thúc rồi.

Giờ thì mình đã hiểu vì sao mọi người hôm nay cứ nhìn mình chằm chằm như vậy. Vì sao họ hết thì thầm lại quay ra rúc rích cười với nhau. Vì sao mấy đứa con gái đó lại chạy ra phòng vệ sinh khi nhìn thấy mình hôm nay. Vì sao Josh Richer lại nói chuyện với mình.

Hình của mình được đang trên tờ Post hôm nay!!!

Tờ New York Post hẳn hoi. Mỗi ngày có tới cả triệu người dân New York đọc nó.

Mình tiêu rồi!

Cũng may là tấm hình đó trông mình cũng không đến nỗi tệ. Ai đó đã chụp lén lúc mình rời khách sạn hôm thứ Bảy vừa rồi, sau khi ăn tối với bà và bố. Mình đang bước xuống bậc thềm chỗ cái cửa quay. Mình đang mỉm cười, chỉ có điều là không nhìn vào ống kính. Chắc chắn đã có ai đó rình từ trước.

Phía trên bức ảnh là dòng cữ: Công chúa Amelia, và bên dưới là dòng chữ nhỏ hơn: Nàng công chúa của riêng thành phố New York.

Vậy đó, tuyệt ghê chưa.

Thầy Gianini là người đầu tiên phát hiện ra sự thật này. Thầy ấy nói đã đọc tờ báo đó lúc ra ga tàu điện ngầm để đi làm sáng nay và lập tức gọi cho mẹ.

Tuy nhiên mẹ không nghe thấy tiếng điện thoại vì đang ở trong nhà tắm. Thầy G đã để lại lời nhắn nhưng mẹ có bao giờ kiểm tra tin nhắn vào buổi sáng đâu. Mấy người mẹ quen đều không bao giờ dạy sớm, vì thế chẳng bao giờ có ai gọi cho mẹ vào buổi sáng. Lúc thầy G gọi lại thì mẹ đã tới phòng tranh. Ở đó thì càng không bao giờ mẹ nghe điện thoại vì mẹ thường thưởng thức nhạc của Howard Stern mỗi khi vẽ.

Thầy G đã không còn cách nào khác là phải gọi điện thoại tới Plaza cho bố. Thầy ý cũng gan lắm chứ, dám gọi cho bố cơ đấy. Theo những gì thầy G kể lại thì bố đã đưa ra một mớ những mệnh lệnh, nào là phải hộ tống mình ngay lập tức tới phòng cô hiệu trưởng – một nơi mà bố cho là mình sẽ được “an toàn” – cho tới khi bố đến.

Rõ ràng là bố chưa gặp cô Gupta nên mới nói thế.

Cô ấy đã đưa cho mình tờ báo và nói giọng có vẻ hơi phật ý, “ Đáng ra em có thể chia sẻ với cô vụ này, Mia ạ. Khi cô hỏi em ở nhà có chuyện gì không.”

Mặt mình đỏ bừng lên, “Em sợ là sẽ không ai tin em”

Đó cũng là câu chuyện trên trang 2 của tờ Post hôm nay. Cô phóng viên Carol Fernandez nào đó đã giật tít thế này: Câu chuyện thần tiên đã xảy ra với một cô bé New York may mắn. Cứ như thể mình trúng xổ số không bằng và mình cần phải thấy hạnh phúc về điều đó.

Cái cô Carol Fernandez đó viết về mẹ thế này: “Nữ họa sĩ tóc đen có tư tưởng cấp tiến Helen Thermopolis” còn bố thì là: “Vị hoàng tử điển trai Phillipe xứ Genovia, người đã chiến thắng căn bệnh ung thư tinh hoàn”. Vậy đó, cảm ơn cô, Carol Fernandez, vì đã cho cả thành phố New York này biết được chuyện bố chỉ có một cái mà-ai-cũng-biết-là-gì-ấy.

Đến lượt mình, “một cô công chúa có vẻ đẹp như tượng khắc, kết quả của mối tình đại học của Helen và Phillipe” cơ đấy!!!

CAROL FERNANDEZ, Ý CÔ LÀ GÌ VẬY???

Mình KHÔNG phải là một cô gái đẹp như tượng khắc. Ừ thì mình CAO thật, QUÁ CAO là đằng khác. Nhưng mình không hề xinh đẹp. Chắc mắt cô ấy cố vấn đề rồi khi nghĩ mình đẹp.

Thảo nào mọi người trong trường đều khúc khích khi nhìn thấy mình. MÌNH MUỐN ĐỘN THỔ! SAO DƯỚI SÀN NHÀ KHÔNG CÓ CÁI HỐ NÀO?

Á, bố đến rồi. Trông bố có vẻ đang rất giận thì phải

Vẫn là thứ Tư, trong giờ tiếng Anh

Thật không công bằng chút nào!

Quá bất công là đằng khác!

Có lẽ những ông bố khác sẽ tìm mọi cách đưa con mình về nhà nếu hình của chúng xuất hiện trên bìa của tờ Post rồi vỗ về rằng: “ Có lẽ con nên nghỉ học vài hôm, cho đến khi mọi chuyện lắng xuống”.

Có lẽ những ông bố khác sẽ nói: “Hay là con chuyển trường khác nhé. Con thấy chuyển tới sống ở Iowa thế nào? Con có muốn học ở Iowa không?”

Nhưng không. Bố mình thì không. Bởi vì ông là một hoàng tử. Và theo bố thì các thành viên Genovia sẽ không “về nhà” mỗi khi có chuyện. Trái lại, họ sẽ ở lại, và đương đầu với nó.

“Đương đầu” – đó là cách bố muốn mình giải quyết sự vụ này!

Bố lại còn không quên nhắc cho mình nhớ là mình được trả tiền cho vụ này. Đúng vậy, 100 đôla chết tiệt! Mình được trả 100 đôla mỗi ngày để chịu đựng sự chế nhạo của mọi người như thế này đây.

Tốt nhất là những con hải cẩu nên biết ơn vì những hy sinh mà mình đã phải chịu đựng để có được 100 đôla quyên góp tổ chức Hòa Bình xanh mỗi ngày.

Giờ thì mình đang ngồi viết nhật kí trong giờ tiếng Anh đây. Xung quanh bọn nó vẫn liên tục xì xào to nhỏ về mình, lại còn chỉ trỏ như thể mình là một loại chim lạ mới được tìm thấy .Bố thì nhất quyết bắt mình phải ở lại lớp học để “đương đầu với mọi chuyện”, vì mình là một công chúa và đó là điều mà một công chúa phài làm.

Nhưng mấy đứa học sinh trường mình quá đáng vô cùng.

Mình đã nói với bố rằng, “Bố không thể hiểu đâu. Bọn họ sẽ cười nhạo con cho mà xem”

Nhưng bố chỉ nói, “Bố xin lỗi, con yêu. Nhưng con phải đương đầu với chuyện

đó thôi. Ngay từ đầu con đã biết rồi chuyện này sẽ xảy ra mà. Tất nhiên bố không monh là sớm như vậy, nhưng thế cũng hay, không phải giấu giếm gì nữa”

Mình không hề nghĩ rằng chuyện này sẽ xảy ra. Mình đã tưởng sẽ có thể giấu bí mật công chúa này tới cuối đời. Vậy là kế hoạch chỉ làm công chúa ớ Genovia của mình đã bị phá sản. Giờ thì mình phải làm công chúa tại Manhattan này, chuyện này sẽ không dễ dàng gì đâu!!!

Mình đã nổi điên lên khi bố bắt mình phải quay lại lớpho5c và đổ lỗi lên đầu bố, rằng chính bố là người đã tiết lộ cho mụ Carol Fernandez đó.

Bố đã nhảy dựng lên khi nghe mình nói thế, “Bố á? Bố đâu quen biết gì cô Carol Fernandez đó”. Rồi bố quay ngoắt ra nhìn thầy Gianini đầy vẻ nghi ngờ. Thầy ấy đang đứng ở góc phòng, tay đút vào túi quần, trầm ngâm và trông có vẻ rất quan tâm.

“Cái gì chứ? Anh nghĩ là tôi sao? Cho tới sáng nay tôi thậm chí còn chưa bao giờ nghe nói đến cái tên Genovia” – khuôn mặt thầy ấy giờ đã chuyển từ quan tâm sang bất ngờ.

“ Bố đừng đổ lỗi cho thầy G. Thầy ấy chẳng liên quan gì đến chuyện này”

Có vẻ như bố không tin lắm, ông nói giọng đầy mỉa mai, “chắc phải có ai tiết lộ chuyện này với giới báo chí chứ…”. Nhưng mình nghĩ không thể là thầy Gianini được. Vì rất nhiều chi tiết trong bài bào của Carol Fernandez đến mẹ mình còn không biết, nói gì đến thầy Gianini. Ví dụ như những cuộc du ngoạn trên không ở Miragnac, mình chưa bao giờ kể cho mẹ nghe.

Lúc mình nói ra điều đó bố chỉ nhìn thầy G bằng ánh mắt thiếu thiện chí. “Được rồi để bố gọi cho cô Carol Fernandez đó xem cô ta lấy nguồn tin từ đâu”

Và khi bố làm mấy chuyện đó thì mình trong tầm kiểm soát của chú Lars. Đúng vậy, chẳng khác gì Tina Hakim Baba, giờ mình cũng có vệ sĩ kè kè bên cạnh 24/24. Mình bị chế nhạo như vậy còn chưa đủ hay sao.

Giờ có cả đội cận vệ có vũ trang nữa chứ!

“ Bố, con có thể tự chăm sóc mình mà” – mình tìm mọi cách để thoát ra khỏi vụ đó, nhưng bố không một chút động lòng. Ông nói mặc dù Genovia là một đất nước nhỏ, nhưng rất giàu có, vì thế ông không thể mạo hiểm để cho mình bị bắt cóc và đòi tiền chuộc. Giống như chàng thanh niên trong cuốn tình yêu bí mật của tôi, tất nhiên bố không hề so sánh chính xác như vậy, vì bố đã đọc truyện đó đâu.

“Bố, sẽ không có ai bắt cóc con đâu. Đây là trường học” – mình năn nỉ thế nào bố cũng không nghe. Bố lại còn xin phép cô Gupta cho mình ở lại trường nữa chứ. Tất nhiên cô ấy không phản đối rồi.

Cô Gupta còn nói “thưa bệ hạ” với bố nữa chứ. Nếu là chuyện của người khác chắc mình đã lăn ra cười rồi.

Điều an ủi duy nhất là cô ấy đã quyết định hủy án kỉ luật

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT