|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cho mình, vì theo cô ấy thì riêng chuyện bị xuất hiện trên tờ Post đã là một sự từng phạt rồi.
Cái chính cô ấy làm vậy không phải vì thương xót gì cho mình, mà chỉ vì cô ấy thích bố thôi. Bố thì quá nhiều kinh nghiệm tong chuyện quyến rũ này rồi, có cô nào mà không mê mẩn cơ chứ.
Không biết Tina có còn muốn ngồi ăn trưa với mình hôm nay nữa không. Ít ra thì hai vệ sỹ của bọn mình có thể trao đổi với nhau về kĩ thuật phòng vệ thông thường.
Vẫn là thứ Tư, trong giờ tiếng Pháp
Đáng ra mình phải lên bìa tờ Post thường xuyên hơn mới đúng!!!
Bỗng nhiên mình trở nên nổi tiếng khắp trường.
Mình bước vào quán ăn (mình đã bảo chú Lars phải giữ luôn đi cách mình khoảng 5 bước chân vì chú ấy liên tục dẫm vào gót giày mình) và … ai không gặp, lại gặp đúng Lana Weinberger. Lúc mình đang đứng xếp hàng thì thấy nó bước tới, cười cười nói nói, ra vẻ thân quen với mình lắm, “ Amelia, cậu có muốn ngồi cùng bàn với tụi này không?”
Con nhỏ đáng ghét đó lại muốn làm bạn với mình cơ đấy, chỉ vì mình giờ là một công chúa.
Tina đang đứng ngay đằng sau lưng mình (chính xác hơn là chú Lars đứng đằng sau mình, tiếp đến là Tina, và cuối cùng là vệ sĩ của cậu ấy). Nhưng Lana không hề có ý định mời Tina tham gia hội của nó, bởi tờ New York Post đâu có gọi Tina là cô gái đẹp như tượng khắc. Với Lana thì những ai vừa thấp vừa mập – cho dù bố là tộc trưởng giảu có người Ả Rập đi nữa – không đủ tiêu chuẩn được ngồi cạnh nó. Vậy là chỉ có nàng công chúa có dòng máu hoàng tộc Genovia mới đủ tư cách để ngồi cạnh Lana.
Mình suýt phát ói khi nghe lời đề nghị trơ tráo của nó.
“Không cần, cảm ơn Lana. Tôi có người ngồi cùng rồi” – mình lạnh lùng nói.
He he, nhìn khuôn mặt sửng sốt lúc đó của nó thật buồn cười và hả hê, y như lần mình ném que kem hạnh nhân vào người nó hôm vừa rồi.
Sau khi tìm được chỗ ngồi, mình và Tina cùng ngồi xuống. Nhưng cậu ấy chỉ cắm mặt vào đĩa salad, không nói tiếng nào về chuyện công chúa. Trong khi đó cả quán ăn – kể cả mấy đứa lập dị chẳng bao giờ quan tâm tới ai – đều quay ra nhìn hai đứa mình. Không khí lúc đó thật chẳng dễ chịu chút nào. Mình có cảm giác mắt Lilly cũng đang nhìn chằm chằm vào gáy mình. Cậu ấy vẫn chưa nói gì với mình kể từ lần cãi nhau trước. Mà chắc cậu ấy cũng đã biết chuyện này rồi, có gì qua mắt được Lilly đâu.
Ngồi được một lúc thì mình hết chịu nổi và đã nói với Tina rằng, “Nghe này, Tina. Nếu cậu không muốn ngồi cùng bàn với mình nữa cũng không sao. Mình hiểu mà”.
Đôi mắt to tròn của Tina ngước lên nhìn mình đầy hoảng hốt, cậu ấy nói như sắp khóc, “Sao cậu lại nói vậy chứ? Cậu không muốn chơi với mình nữa sao Mia?”
Gi
Giờ thì đến lượt mình choáng váng. “Cái gì? Tất nhiên là mình rất quý cậu. Mình chỉ nghĩ rằng có thể cậu không muốn chơi với mình nên mới nói thế. Ý mình là, cậu thấy đấy, mọi người đều nhìn chúng ta chằm chằm. Mình có thể hiểu nếu cậu không muốn ngồi ăn cùng bàn với mình.”
Tina mỉm cười buồn bã nói, “Trước giờ mọi người vẫn nhìn mình chằm chằm mà. Chỉ vì anh Wahim, cậu biết rồi đó.”
Wahim là vệ sĩ của Tina. Wahim và chú Lars đang ngồi ở bàn bên cạnh, tranh luận với nhau về việc súng của ai mạnh hơn. Wahim dùng khẩu Magnum 357, còn chú Lars dùng khẩu Glock 9mm. Người ngoài nghe vào sẽ thấy chủ đề đó vô cùng nhàm chán, nhưng có vẻ như hai người bọn họ đang thảo luận rất hăng say với nhau. Mình đã nghĩ họ sẽ tthi vật tay với nhau xem ai khỏe hơn mất.
“Cậu cũng biết mà. Mình đã quen với việc mọi người cho mình là kẻ gàn dở rồi. Mình chỉ cảm thấy thương cho cậu thôi, Mia ạ. Đáng ra cậu có thể ngồi với bất cứ ai khác trong cái quán ăn này, nhưng cuối cùng lại phải ngồi đây với mình. Mình không muốn ai phải tự ép bản thân ngồi với mình chỉ vì tội nghiệp mình không có ai ngồi cùng.”
Mình thật sự rất giận. Không phải giận Tina mà là giận tất cả mọi người khác ở cái trường Albert Einstein này. Tina Hakim Baba là một người vô cùng dễ mến, nhưng không ai nhận ra điều đó. Bởi vì họ chưa từng nói chuyện với cậu ấy, bởi vì thân hình cậu ấy không gọn gàng, bởi vì cậu ấy khá trầm tính và bởi vì cậu ấy có vệ sĩ đi kièm. Vậy mà họ lại bận tâm về những chuyện đâu đâu không biết. Họ có thể làm rùm beng cả trường chỉ vì một cái quán ngu xuẩn nào đó bán một gói khoai tây đắt hơn 5 xu, trong khi những người bằng xương bằng thịt ngày ngày lủi thủi tời trường, thu mình cô độc một góc thì lại chẳng ai thèm quan tâm chào hỏi lấy một câu.
Và ồi mình thấy tỗi lỗi vô cùng, vì chỉ mới tuần trước mình cũng là một người trong số đó. Mình đã luôn cho rằng Tina Hakim Baba là một đứa gàn dở. Lý do duy nhất mình không muốn ai biết thân phận thật sự của mìnhcu4ng là vì sợ bị mọi người đối xử như là với Tina. Giờ đây khi đã hiểu về Tina, mình đã thấy mình đã sai lằm thế nào khi nghĩ xấu về cậu ấy.
Mình nói với Tina rằng không hề muốn ngồi với bạn nào khác, ngoài cậu ấy. Rằng tụi mình nên đi cùng nhau vì mọi người trong cái trường ngu xuẩn này đếu là một lũ khùng.
Nghe vậy Tina có vẻ tươi tỉnh hơn một chút và bắt đầu kể cho mình nghe về cuốn sách mới cậu ấy đang đọc. Tên nó là Chỉ yêu một lần, kể về một cô gái yêu một chàng trai bị mắc bệnh ung thu giai đoạn cuối. Mình nói không thích đọc mấy truyện kiểu này nhưng Tina nói cậu ấy đã đọc trước kết thúc. Cuối cùng chàng trai đó cũng chữa khỏi căn bệnh ung thư. Nếu kết thúc vậy thì còn được.
Lúc bọn mình đi ra cất khay, mình thấy Lilly đang nhìn về phía mình. Nhưng ánh mắt của cậu không có vẻ gì là muốn xin lỗi mình. Vì thế không có gì là lạ khi mình tới phòng học Hình & Lượng Lilly vẫn tiếp tục nhìn mình chằm chằm. Thật thú vị khi Boris tìm mọi cách bắt chuyện với cậu ấy, còn Lilly thì hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì tới cậu ta. Cuối cùng thì Boris cũng phải bỏ cuộc và lầm lũi xách cây violon đến phòng nhạc.
Giờ học thêm toán của mình với anh trai Lilly diễn ra như sau:
Mình: Chào anh, Micheal. Em đã làm xong hết các bài tập anh giao cho em rồi. Nhưng có điều sao không xem lịch tàu chạy để biết chuyến tàu chạy từ Salt Lake City lúc 7h sáng với tốc độ 67 dặm/h sẽ tới ga Fargo, Bắc Dakota lúc mấy giờ, đỡ phải tính toán.
Anh Micheal: Xem nào, công chúa xứ Genovia cơ đấy? Em có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ nói về thân phận thực sự của mình với nhóm bạn thân của mình không? Hay là tụi anh sẽ phải tự đoán?
Mình: Em đã hy vọng sẽ không ai biết được chuyện này.
Anh Micheal: Anh không hiểu tại sao em lại muốn giấu chuyện này. Việc đó có gì xấu?
Mình: Anh đùa à? Siêu tệ!
Anh Micheal: Em đã đọc bài báo trên tờ Post sáng nay chưa, Thermopolis?
Mình: Em chẳng thèm đọc mấy thứ vớ vẩn đó. Không hiểu cái bà Carol Fernandez nghĩ mình là ai nữa, nhưng….
Đúng lúc đó Lilly nhảnh vào cuộc, có vẻ như cậu ấy không thể nhịn thêm được một phút nào nữa.
Lilly: Cậu không biết cái tước vị công chúa Genovia ấy của cậu trị giá tới 300 triệu đôla hay sao? Tính cả bất động sản và bộ sưu tập tranh quý của Hoàng gia.
Ha, vậy là cậu ấy đã đọc bài báo trên tờ Post.
Mình: Ừm…
Má ơi, những 300 đôla và mình chỉ được trả có 100 đôla mỗi ngày thôi sao?
Lilly: Không hiểu người dân đã phải bỏ ra bao nhiêu mồ hôi công sức để tạo ra số tài sản kếch xù ấy.
Anh Micheal: Lil, người dân Genovia không hề phải nộp thuế thu nhập hay bất kì loại thuế nào khác, vì thế họ chẳng có liên quan gì đến số tài sàn đó đâu. Mà hôm nay em mắc chứng gì thế?
Lilly: Nếu anh ủng hộ chế độ quân chủ thì tùy anh, Micheal. Nhưng em thì thấy xấu hổ thay cho những người sở hữu tới cả 300 triệu đôla dù chưa một ngày lao động đóng góp vào nó. Nhất là trong hoàn cảnh nền kinh tế toàn cầu như hiện nay.
Anh Micheal: Xin lỗi em, Lilly nhưng theo như anh được biết thì bố của Mia đã làm việc vô cùng vất vả để phục vụ cho đất nước của mình. Bác ấy đã có một cam kết mang tính lịch sử, sau khi quân đội của Mussolini chiếm đóng năm 1939, là sẽ thực hiện các quyền lợi về chủ quyền phù hợp với lợi ích chính trị và kinh tế của nước láng giềng Pháp. Đổi lại Genovia sẽ nhận được sự bảo vệ của quân đội và hải quân trong trường hợp có chiến tranh. Bố của Mia là một nhà chính trị cự giỏi đấy! Những nỗ lực của bác ấy đã giúp Genovia trở thành một đất nước có trình độ dân trí cao nhất châu Âu, một trong những nước có tỉ lệ giáo dục cao nhất; với tỉ lệ tử vong ở trẻ sơ sinh, tỷ lệ lạm phát và thất nghiệp thấp nhất ở bán cầu Tây.
Mình chỉ biết trố mắt nhìn anh Micheal. Choáng thật! Tại sao bà nội không dạy cho mình những thứ như vậy trong các giờ học làm công chúa nhỉ? Những thông tin này mới thật sự cần thiết cho mình. Mình đâu cần học cách ăn súp sao cho đẹp chứ. Cái mình cần là làm sao cãi lại được trước những xỉa xói độc địa của mấy người có tư tưởng chống hoàng gia như đứa bạn thân cũa Lilly của mình.
Lilly (nói với anh Micheal): Anh thôi ngay đi. (rồi quay ra nói với mình): Giờ thì trong mắt mọi người cậu trở thành một cô gái nhỏ bé ngoan ngoãn rồi đó.
Mình: Mình làm gì chứ? Chính anh Micheal là người….
Anh Micheal: Thôi đi Lilly, em chỉ đang ghen tị với Mia thôi.
Lilly: Em không có!
Anh Micheal: Em có đấy! Em chỉ đang ghen tị vì bạn ấy cắt tóc mà không cần hỏi ý kiến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




