|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ngập trong mắt anh, che mờ cả ánh sáng long lanh chân thật vốn có.
Thừa dịp anh buông tay, Ngô Quế Lan lui về sau một bước, không dám nhìn vào mắt anh, xoay người đi về phía A Sâm, nhận lấy xấp tiền trong tay anh ta, sau đó rời đi không một chút lưu luyến.
Anh bị bỏ rơi rồi. Nhìn theo Ngô Quế Lan đong đưa trên đôi giầy cao gót đi càng lúc càng xa, ánh mắt Thành Công buồn bã rũ xuống, hai tay dần dần siết chặt thành quyền, móng tay găm sâu vào da thịt.
“Kiều, đi thôi.” Không biết từ lúc nào A Sâm đã đến bên cạnh, đồng thời với giọng nói vang đến, một bàn tay mạnh mẽ đặt lên vai anh, “Cô ta không thích hợp với cậu đâu.”
Thành Công ngước mắt nhìn kẻ xa lạ đột nhiên xông vào cuộc sống của mình, mặc kệ cho anh ta kéo mình lên xe không hề kháng cự. A Lan không cần anh, đi đến đâu cũng có nghĩa gì? Có người cưu mang anh, anh nên mừng mới đúng, có gì phải buồn lo?
Nhìn người kia mang Thành Công đi, Ngô Quế Lan mới từ sau một gốc cây đại thụ đi ra. Một bàn tay vịn vào thân cây chống đỡ cả cơ thể đã mất hết sức sống, ánh mắt của cô trở nên mờ mịt thê lương. Từ nay về sau, người đàn ông toàn tâm toàn ý chân thành với cô đó sẽ không bao giờ xuất hiện trước mắt cô một lần nữa.
Cô… thực ra cũng rất yêu anh. Yêu anh… rất rất yêu anh!
Dường như toàn bộ sức lực trong cơ thể đều bị rút cạn, cô tựa trán lên thân cây thô ráp thở dốc, lê bước chân mỏi mệt trở về.
Trở về nhà, cô hơi do dự, lập tức đi về phía sau tường bao. Nơi đó là một khu nhà đang thi công, những đống cát đống đá cùng với cốt thép rồi gỗ la liệt, không biết vì sắp đến Tết hay nguyên nhân gì khác mà trước khi hai người dọn đến đây đã ngừng thi công.
Không có những cây dương khẳng khiu, tất nhiên cũng không hề có hồ nước.
Cửanhà bị khóa, Thành Công biết Ngô Quế Lan lại đi nhặt rác. Anh theo thói quenđưa tay sờ soạng phía dưới khung cửa, một hồi lâu cũng không tìm được chìakhóa. Anh hơi nản lòng rút tay lại, lưng theo cánh cửa trượt xuống ngồi dưới đất.
Cuộcsống mới rất thoải mái, cái gì cũng có, còn có rất nhiều bạn bè người thân quantâm đến anh. Nhưng anh không thấy vui. Không có A Lan bên cạnh, ngay cả ngủcũng không yên giấc, nên anh lại lén quay về. Cho dù A Lan không thích cũngkhông sao, anh chỉ muốn được thấy cô thêm một lần mà thôi.
“Anh!”Tiểu Kinh đột nhiên chạy ra từ sau tường, tíu tít đến trước mặt anh.
Nhìnthấy nó, Thành Công mừng rỡ, không chú ý đến đôi giầy thể thao vừa bẩn lại vừarách dưới chân đứa bé còn sũng nước: “Tiểu Kinh!” Anh giang tay bế bổng đứa trẻlên. Thấy nó lạnh như băng, Thành Công không kìm được thương xót, vẻ mặt khôngđành lòng: “Chắc em đến sưởi ấm đúng không? Nhưng mà không được… Anh không cóchìa khóa.” Nói đến đây, gương mặt anh bỗng trở nên ảm đạm, ánh mắt hiện lên nỗicô đơn.
“Embiết.” Tiểu Kinh ngồi xổm xuống trước mặt Thành Công, cười hì hì nói: “Không vấnđề gì. Chị A Lan nói anh về nhà, nhà anh so với nơi này tốt hơn nhiều.”
Ngheđược tên Ngô Quế Lan, Thành Công lập tức sinh động hẳn lên, nắm chặt đôi vai gầycủa Tiểu Kinh, “Em gặp A Lan à? Cô ấy nói gì với em?”
Anhmất kiểm soát hỏi dồn, nhưng Tiểu Kinh không hề để ý, gật đầu nói: “Vâng, chị ALan nói thực ra chị ấy cũng không nỡ rời xa anh, có điều…” Nói đến đây, nó ngừnglại, vẻ mặt thần bí.
ThànhCông căng thẳng, gấp gáp hỏi: “Có điều sao kia?” Nghe nói A Lan cũng nhớ mình,anh thậm chí không cần nghĩ xem lời này là thật hay giả, chỉ cảm thấy bao nhiêuchán chường mệt mỏi hai ngày nay đều bị quét sạch, giờ lại dâng lên một nỗi chờmong vô hạn. Có phải là… có phải là anh còn có thể trở lại hay không?
“À…”Trong mắt Tiểu Kinh hiện ra nét tinh ranh, đưa ngón tay đặt lên môi làm độngtác ra hiệu im lặng, sau đó mới tiến đến bên tai Thành Công, nói nhỏ: “Bởivì… căn phòng này có ma.” Nói xong, nó lùi ra, ánh mắt nhìn Thành Công để lộvẻ lạnh lùng cân nhắc không hợp với một đứa bé con như nó.
ThànhCông không chú ý, bởi vì những gì nghe được làm anh hoang mang vô cùng: “Cóma?” Anh không quá hiểu ý nghĩa hai chữ này, càng không thể hiểu được điều đó vớiviệc Ngô Quế Lan bỏ rơi mình có liên quan gì.
Đồngốc! Tiểu Kinh ném ánh mắt xem thường về phía Thành Công, thất vọng đứng lên:“Anh có muốn đi tìm chị A Lan không? Em biết chị ấy ở đâu.”
Nghevậy, Thành Công vội vàng đứng dậy, “Muốn. Em sẽ đưa anh đi à?” Ánh mắt trong suốttoát lên sự khẩn cầu, thực sự có lẽ không ai từ chối được ánh mắt như thế.
“Khôngthành vấn đề.” Tiểu Kinh nhún vai, cười híp cả mắt, chủ động kéo tay Thành Côngdẫn anh đi xuyên qua ngõ nhỏ ra đường cái.
TayTiểu Kinh rất lạnh, Thành Công bất giác nắm chặt lấy, muốn đem hơi ấm từ bàntay mình truyền sang cho nó. Tiểu Kinh vì hành động này của Thành Công mà hớn hởcười.
“ThànhCông?” Đang đi trên đường cái, Thành Công nghe được phía sau có người hoảng hốtgọi tên mình, không khỏi dừng chân quay đầu tìm kiếm, nhưng hồi lâu cũng khôngthấy ai. Cho đến khi quay lại mới phát hiện không biết từ lúc nào Tiểu Kinh đãbuông tay ra, một mình tự ý sang đường.
“TiểuKinh!” Thấy một chiếc xe tải đang lao như bay về phía Tiểu Kinh vẫn hồn nhiênkhông biết gì, Thành Công sợ hãi toát mồ hôi lạnh, không kịp nghĩ gì, lập tứcxông đến đẩy Tiểu Kinh ra.
“ThànhCông!” Một tiếng kêu từ phía sau truyền đến, Ngô Quế Lan mặt trắng bệch nhìnThành Công bất thình lình lao thẳng về phía chiếc ô tô đang chạy như bay trênđường.
Giốngnhư một thước phim quay chậm, cơ thể Thành Công tựa một con rối vô hồn bị quẳnglên không trung, sau đó chậm rãi rơi xuống.
Saucú va chạm, ngoài việc rơi vào trạng thái hôn mê một thời gian ngắn, Thành Côngmay mắn không hề xảy ra bất trắc gì. Không thể nghi ngờ, đây quả là một kìtích.
Ngồingoài phòng bệnh, Ngô Quế Lan nhường lại căn phòng cho mấy người vừa hớt hải chạyđến. Trong đó, có một người phụ nữ trung niên rất đẹp ngồi bên giường bệnh, cầmlấy tay Thành Công khóc không thành tiếng. Người đẹp đúng là người đẹp, ngay cảkhóc cũng làm rung động lòng người.
Ngườiđàn ông đứng phía sau tuy tóc đã điểm sương, nhưng vẫn phong độ ngời ngời, ánhmắt sắc bén lúc này ngập tràn đau đớn, vẻ ngoài so với Thành Công đang im lặngnằm trên giường bệnh cũng có đến năm, sáu phần tương tự. Không cần mất công suynghĩ, Ngô Quế Lan cũng đoán được quan hệ của cặp vợ chồng với anh.
Ngoàira còn có hai người đàn ông trẻ tuổi mặc những bộ vest đắt tiền một ngồi một dựabên cửa sổ, vẻ mặt nặng nề. Một người rút ra một điếu thuốc, vừa đưa lên miệnglại lấy xuống, chắc hẳn nhớ ra trong phòng bệnh không được phép hút thuốc.
Bọnhọ làm sao hay tin, Ngô Quế Lan cũng không rõ lắm. Cô chỉ có thể khẳng định tấtcả những người này đều không đơn giản, chắc chắn là cùng một loại người với LâmTu Kiều mà ngày xưa cô từng gặp.
Cộccộc cộc, tiếng giầy cao gót gõ trên mặt sàn vang lên trong hành lang vắng lặngkhiến cho người ta phải chú ý.
NgôQuế Lan dời mắt khỏi phòng bệnh, nhìn về phía âm thanh phát ra, là một nam mộtnữ đang chạy đến. Namchính là người đưa Thành Công rời khỏi cô ngày hôm đó, A Sâm; nữ tóc dài, ăn mặcxinh đẹp trẻ trung khả ái, nhìn qua có vẻ rất quen. Ngô Quế Lan nghĩ lại, lập tứctrí nhớ dừng ở cái đêm cứu được một cô gái từ tay đám côn đồ, sau đó Lâm Tu Kiềucòn vì cô ta mà đến tìm cô.
Haingười chạy đến gần, cô gái cũng không nhận ra Ngô Quế Lan. A Sâm chỉ nhìn cô gậtđầu coi như chào hỏi có lệ, sau đó lập tức cùng cô gái kẻ trước người sau vàophòng bệnh.
Ánhmắt cô đuổi theo hai người, chỉ thấy thiếu nữ lập tức đi đến bên giường bệnh,nói chuyện với người phụ nữ trung niên kia chưa được hai câu đã vùi đầu khóc òalên.
Khóccái gì? Có việc gì đâu, chỉ ngủ một lát mà thôi. Ngô Quế Lan bĩu môi, tronglòng thầm tính, chờ Thành Công tỉnh lại, nếu anh muốn đi cùng cô, cô sẽ nghĩcách đưa anh cùng đi, không thèm để ý chuyện khác làm gì.
Đãđưa ra quyết định, khóe môi cô bất giác hiện lên một nụ cười. Nhớ đến nỗi kíchđộng khi nhìn thấy Thành Công lúc chiều cùng với sự sợ hãi lúc chiếc xe lao thẳngvề phía anh, đến giờ cô vẫn còn hoảng hốt.
Trongphòng, A Sâm đang cùng với mấy người đàn ông trấn an hai người phụ nữ đangkhóc, sau đó cùng với một trong hai chàng trai trẻ tuổi đi đến bên cửa sổ thìthầm trò chuyện với nhau, thỉnh thoảng lại liếc về phía Ngô Quế Lan đang ngồingoài hành lang. Một lát sau, cuộc nói chuyện kết thúc, A Sâm bước ra ngoài,xem ra là có ý muốn nói chuyện với Ngô Quế Lan.
NgôQuế Lan cười khẩy trong lòng, thầm nghĩ, tôi giao người cho các anh là vì sự antoàn của anh ấy, bây giờ sự việc đã đến nước này, xem anh có gì để nói, bèn lậptức im lặng nghênh diện.
Aingờ đúng lúc này, trong phòng bệnh đột nhiên ồn ào, thì ra là Thành Công đã tỉnh.Bước chân của A Sâm vì thế mà ngừng lại. Ngô Quế Lan cũng vội vàng đứng lên, bựctức nhìn thiếu nữ kia ôm chầm lấy anh.
ASâm nhấn chuông gọi bác sĩ. Ngô Quế Lan đi theo bác sĩ vào phòng bệnh, nhưng chỉđứng từ xa nghe họ nói chuyện, không tiến lại gần hỏi han.
Saukhi kiểm tra bệnh nhân vừa tỉnh, bác sĩ một lần nữa khẳng định kết quả chẩnđoán trước đó. Đó chỉ là hôn mê do não bị chấn động, không hề có di chứng nàokhác, có thể xuất viện bất cứ lúc nào.
Saukhi bác sĩ rời đi, Ngô Quế Lan bỗng nhiên nghe được tiếng Thành Công nói chuyện,lòng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




