watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4821 Lượt

trở nên lạnh ngắt.
“Saomọi người lại ở cả đây thế này?” Giọng nói ôn hòa đầy nghi hoặc kia, không giốngThành Công, “Ba mẹ, hai người không phải đang ở New York sao?”
Trínhớ đã trở lại rồi. Chân Ngô Quế Lan gần như nhũn ra, phải dựa vào tường, nhìnđám người kia vui mừng sung sướng. Trở lại với con người cũ, liệu anh có cònyêu cô như trước hay không?
“Concòn dám nói nữa? Vô duyên vô cớ mất tích hơn hai mươi ngày, ba mẹ có thể khôngquay về hay sao?” Người phụ nữ trung niên vừa khóc vừa cười nói, nghe ra đượctrong đó vui sướng nhiều hơn là oán trách.
“Conmất tích hơn hai mươi ngày?” Giọng nói của Thành Công có vẻ chần chừ, dường nhưlà không dám tin, “Lúc đó chỉ là phanh không ăn, tông lên chỗ tránh xe, cũngkhông có chuyện gì xảy ra. A Sâm, lúc đó không phải cậu đi cùng tôi à? Tôi đâucó mất tích, cậu không thể vì làm cho Gia Gia lo lắng mà khuyếch đại sự thậtlên như thế. Ba mẹ tôi còn bận nhiều việc.” Anh đưa tay day day thái dương nhứcmỏi, vì chuyện hoang đường như vậy mà vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.
Nghevậy, mọi người quay sang nhìn nhau. Chỉ có A Sâm phản ứng nhanh, xoay người đứngchắn giữa Thành Công và Ngô Quế Lan, cười nói: “Cậu không phải vẫn trách cô chúquên mất còn có một đứa con ở đây à? Tôi chỉ nhân cơ hội giúp cậu hoàn thànhtâm nguyện thôi.”
Nhữngngười khác lập tức hiểu ra, đều giúp anh ta che giấu sự thật. Người phụ nữtrung niên nín khóc, mỉm cười lên giọng: “Con nhìn lại con xem, tính tình vẫntrẻ con như thế. Nếu nhớ ba mẹ thì có thể gọi điện thoại nói ba mẹ trở về,không thì bay sang đó cũng được chứ sao? Có nhất thiết phải làm cho mọi ngườikinh hãi thế này không?”
Thìra đã quên hết mất rồi… Tia chờ mong mỏng manh của Ngô Quế Lan cuối cùng tắtngấm, hơi thở nghẹn trong lồng ngực, dường như không cách nào thoát ra ngoài được.
Cũngtốt… cũng tốt… Nếu quên rồi, sẽ không còn liên quan gì nữa, sẽ không phảilo lắng liệu anh có coi thường cô hay không, có ghét bỏ cô hay không…
Từnay về sau, trên đời này sẽ không còn người tên là Thành Công nữa. Tự nói vớichính mình như vậy, cô cố gắng lê đôi chân nặng như chì ra ngoài.
“Đólà ai?” Giọng nói đầy nghi hoặc của Lâm Tu Kiều từ phía sau vọng đến, lòng côthót một cái, dừng chân lại.
“Mộtnhân viên trong bệnh viện mà thôi.” Có người đáp lại.
NgôQuế Lan cô đơn cười, lại tiếp tục bước đi.
Kéobước chân mỏi mệt về nhà, trời cũng đã sắp tối. Không bật đèn, Ngô Quế Lan im lặngngồi trên ghế, mặc cho đêm mỗi lúc một dày, đem bản thân chôn vùi hoàn toàntrong bóng tối.
“VươngVĩnh Kinh, sinh tháng Chạp năm 1979.” Cô đột nhiên lẩm bẩm, thanh âm cũng trởnên âm u lạnh lẽo, “Có hai em trai, một em gái, ba mẹ nhặt phế liệu. Mùa đônghơn mười năm trước chết đuối ở một hồ nước gần nhà, thi thể không được vớt lên.Mùa xuân năm sau, cả nhà chuyển đi, sau đó hồ nước bị lấp, ngôi nhà này đượcxây trên đó…”
Tiếngcười khanh khách truyền đến từ bên ngoài, là tiếng trẻ con lanh lảnh dễ nghe.
Táchmột cái, đèn đột nhiên bật sáng ngắt ngang lời Ngô Quế Lan, đồng thời xua đimàn đêm u tối.
Lẹpbẹp! Lẹp bẹp! Tiếng giầy ướt bước trên nền đất vang lên, một hàng dấu giầy trẻcon ướt sũng từ từ xuất hiện trước cánh cửa đóng chặt, mỗi lúc một gần nơi NgôQuế Lan đang ngồi.
“Cậukhông cần dọa tôi. Đến người sống tôi còn không sợ, lẽ nào đi sợ ma quỷ?” NgôQuế Lan nhìn căn phòng vắng vẻ, lạnh lùng cười, “Mà không ngại nói cho cậu biết,căn phòng này tôi ở chắc rồi.” Cùng một con ma tranh chấp địa bàn, trong cuộc đờicô, đây là lần đầu tiên.
Vừadứt lời, cô bỗng nhiên cảm thấy cổ họng chợt lạnh, giống như có một đôi tay vôhình đặt ở trên, đang dần dần siết lại. Ở phía dưới, hai dấu chân ẩm ướt lặng lẽhiện lên ngay bên cạnh.
Khóemôi nhếch lên thành một nụ cười, cô không có sức lực lãng phí đi phản kháng, nhắmmắt lại, trong đầu hiện lên nụ cười e dè của Thành Công, trong lòng bất giác trởnên ấm áp.
Côsinh ra vào ngày nặng căn, vì vậy khi còn nhỏ thường xuyên gặp phải những thứnày, thậm chí còn suýt bị một người đã chết kéo đi làm thế thân. Cô không hề sợ,cũng biết cách làm thế nào để tự bảo vệ bản thân, nên biết rõ nơi này có ma quỷvẫn ham giá rẻ mà thuê ở. Chỉ là không ngờ nó lại tìm đến Thành Công trước.
Nếungười tên A Sâm kia không xuất hiện, có lẽ không bao lâu nữa cô nhất định phảichuyển ra ngoài, giống như những khách trọ trước đây của ngôi nhà này. Nhưngbây giờ, có lẽ không cần nữa rồi.
“Cậukhông hại được tôi đâu.” Một lực rất mạnh dường như đang bóp nghẹt khí quản,làm cho cô không thể nào thở được. Nhưng cô vẫn cười, cao giọng khinh miệt, “Cậukhông có năng lực đấy. Tuy nhiên, tôi có thể đào xương cốt cậu ở phía

dưới cănphòng này lên quẳng cho chó ăn.” Cô biết rất rõ, chỉ cần trong lòng không sợhãi, những thứ vô hình này đều không thể động đến mình.
“Đồđáng ghét.” Giọng nói non nớt của Tiểu Kinh vang lên trong phòng, ẩn chứa trongđó sự căm tức không thể che giấu được. Ngô Quế Lan chỉ cảm thấy cổ họng đượcbuông lỏng, hít thở thông thuận lại sau nháy mắt, trước mặt hiện lên một bóngngười nho nhỏ đáng yêu.
“Đồbắt nạt trẻ con.” Hàng lông mày dưới mái đầu nấm nhăn lại thành một đường.
“Trẻcon?” Ngô Quế Lan khinh bỉ liếc nhìn nó một cái, nửa cười nửa không hừ một tiếng,“Là con tiểu quỷ hại người mới đúng.” Nhìn đứa bé đối diện giương mắt chuẩn bịcãi lại, cô hừ lạnh, “Thành Công là cậu làm hại có phải không?” Thành Công mấttrí nhớ không hiểu việc gì, nhưng cũng chẳng ngớ ngẩn đến nỗi vô duyên vô cớlao về chiếc xe đang chạy như bay trên đường.
“Tôichỉ giúp anh ấy thôi, tôi không hại anh ấy.” Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, TiểuKinh phụng phịu trả lời, “Nhìn bộ dáng ngốc nghếch đó thật làm cho người ta sốtruột, cho nên mới quyết định giúp anh ấy khôi phục trí nhớ.”
“Tốtnhất là cậu nên nghĩ như vậy. Nếu để tôi biết được cậu tìm anh ấy làm thếthân…” Ngô Quế Lan cụp mắt xuống, lãnh đạm nói, chưa hết câu cũng đã đủ làmcho Tiểu Kinh phải rùng mình.
“Côthật là đáng ghét.” Tiểu Kinh tức giận nói: “Rõ ràng ngày đầu tiên tôi đi tìmanh Thành Công chơi, cô liền kè kè giữ anh ấy bên mình, không cho tôi đến gầnanh ấy, bây giờ còn đổ oan cho người ta. Hừ… Người ta chỉ muốn tìm người chơicùng thôi, đâu có hư như cô nói!”
“Muốntôi đưa cậu về nhà không?” Không đào sâu thêm xem rốt cuộc nó nói thật haykhông, Ngô Quế Lan thản nhiên chuyển đề tài.
“Khôngcần cô lo!” Tiểu Kinh giống như bị điều gì đó kích thích, hét lên. Khuôn mặtđáng yêu trong nháy mắt trở nên đầy oán độc làm cho người ta phải phát run.
“Tôiđang ở chỗ này rất tốt, tại sao phải đi? Tôi không muốn cô sống an ổn!”
NgôQuế Lan nhướn mày, buồn cười nhổ một bãi nước bọt, lẩm bẩm nói: “Tiểu quỷ thối,cậu muốn ở cứ ở, bà chị đây sợ cậu chắc? Nếu cậu gây phiền phức, tôi sẽ đi tìmngười bắt cậu.” Cô ngừng một lát, sau đó chán nản khoát tay, “Được rồi, cậu cứtự nhiên… Mệt chết đi được!” Nói rồi, Ngô Quế Lan đứng dậy, liêu xiêu rời rãđi về phía phòng ngủ.
TiểuKinh trợn mắt há miệng nhìn Ngô Quế Lan lê bước chẳng mấy chốc sẽ đi vào gianphòng kia, thần sắc oán hận kinh khủng khi nãy bỗng biến đâu mất hết, thay vàođó là vẻ tủi thân rất đáng thương.
“Côchơi với tôi đi… chẳng có ai chơi với tôi cả…” Nó cầu xin rồi òa khóc, bộdáng tội nghiệp khiến người ta khó có thể chối từ.
NgôQuế Lan lại không thèm quan tâm đến nó, cứ thế đi thẳng vào phòng.
TiểuKinh thấy vậy liền thu hồi bộ dạng đáng thương, cười tinh quái, “Nếu cô khôngchơi với tôi, tôi sẽ đi tìm anh Thành Công chơi cùng.”
Lờicòn chưa dứt, Ngô Quế Lan quả nhiên xuất hiện trước mặt nó, nhưng ánh mắt vôcùng dữ tợn.
Thựcra nó cũng không dám chọc giận cô, lập tức trở về dáng vẻ rụt rè khi trước, ngậpngừng nói: “Chỉ cần cô đồng ý với tôi một chuyện, về sau tôi sẽ ngoan ngoãnnghe lời, không bao giờ làm phiền cô.”
Nhắmmắt hít sâu một hơi, Ngô Quế Lan cố áp chế lửa giận trong lòng, hừ một tiếng,“Nói đi, đừng có không biết điều!” Nếu điều kiện đúng mực, sau đó có thể đượcbình an vô sự, tất nhiên không gì có thể tốt hơn.
Bịcô nạt sợ run cả người, Tiểu Kinh nhát gan gục đầu xuống, trong đôi mắt đen láyxẹt qua một tia giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt ve bụng Ngô Quế Lan,lí nhí nói: “Để tôi làm con của cô nhé… Không có ai chơi cùng, tôi thấy rấtcô đơn, tôi không muốn tiếp tục một mình ở đây.”
NgôQuế Lan trợn mắt nhìn đỉnh đầu có hai xoáy tóc của nó, hồi lâu nói không thànhtiếng. Như thế làm sao được?
“Khôngnói gì chính là đồng ý rồi nhé, thật hay quá, tôi có mẹ rồi!” Tiểu Kinh chớp thờicơ, ngẩng đầu, nhảy lên nhào vào lòng Ngô Quế Lan, đôi mắt to sáng lên tinh nghịch.
NgôQuế Lan không kịp tránh, kinh ngạc nhìn khuôn mặt tràn ngập sướng vui của thằngbé, đồng thời cũng cảm nhận được hơi lạnh từ chỗ hai người tiếp xúc truyền vàocơ thể, một chữ “không” thật khó để buông ra.
Trongphòng làm việc thoáng đãng sáng sủa, Lâm Tu Kiều đứng bên cửa sổ, vừa nghe báocáo từ điện thoại, vừa nhìn ra trời tuyết tung bay bên ngoài đem cả thành phốbao phủ trong lớp màn mờ mịt. Tuyết rơi đã nhiều ngày, những người lang thang đầuđường xó chợ

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT