watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10214 Lượt

nhó.

“Lại gì nữa đây? Mình đã nói hết về chuyện của Chan Chan cho cậu nghe rồi mà.”

“Không phải chuyện đó đâu. Tôi có điều này muốn hỏi. Sáng nay vào trường, cậu nghe tin động trời gì chưa? Bên khối 10, chính xác là lớp 10C6.”

“Tin động trời nào?”

“Tường Vi, con thầy Tuấn, bị bạn bè phát hiện tờ giấy kết quả kiểm tra mang thai. Cô bé có thai hơn ba tháng rồi. Cậu biết chuyện này chứ?”

Tôi dễ dàng nhận ra nét mặt Chí Hùng mau chóng thay đổi. Hình như là lo lắng lẫn bối rối.

“Vậy thì liên quan gì đến mình?”

“Này, nói thật đi! Chủ nhân cái thai trong bụng Tường Vi chính là cậu phải không?”

“Cậu đừng ăn nói lung tung! Nếu để người khác nghe được sẽ hiểu lầm mình đó!”

“Lần trước, chính mắt tôi trông rõ hai người cùng đi vào nhà nghỉ. Điều ấy chứng tỏ, mối quan hệ giữa cậu và Tường Vi không bình thường. Vì vậy tôi có quyền nghi ngờ về cậu.”

“Đúng là mình và Tường Vi có vào nhà nghỉ nhưng chưa chắc cô bé mang thai với mình. Mà chuyện này thì liên quan gì đến cậu? Tốt nhất cậu đừng lo chuyện bao đồng.”

Chí Hùng quay lưng một cách vội vã giống như muốn chạy trốn. Vậy nghĩa là, sự suy đoán của tôi không hề sai. Cha đứa bé trong bụng Tường Vi nhất định 100% là tên này rồi.

“Nếu cậu thật sự là chủ nhân cái thai Tường Vi đang mang thì cậu thật ích kỷ khi không dám thừa nhận. Bây giờ, cô bé đang bị bạn bè dị nghị. Cậu có thể đứng yên nhìn à?”

Nghe tôi lên tiếng nói rõ to thì Chí Hùng dừng bước. Tiếp theo, cậu ta từ từ xoay lưng lại.

“Gì nào? Ích kỷ? Con người ai chẳng ích kỷ? Cả cậu cũng vậy thôi Min Min.”

“Thế nghĩa là sao?”

“Việc chị Trân Châu đột ngột trở về, cậu dám nói là không mang cảm giác ích kỷ, muốn Chan Chan là của riêng mình?”

“Chuyện của tôi và cậu chẳng giống nhau gì cả.”

“Đúng là hai sự việc không giống nhưng mình và cậu thì lại rất giống. Đó là đều có những suy nghĩ ích kỷ và hèn nhát khi đối diện với sự thật!”

“Tôi không hèn nhát. Chỉ có cậu mới hèn nhát khi không thừa nhận việc làm của mình.”

“Nếu trong hoàn cảnh của mình thì bất kỳ thằng nam sinh 17 tuổi nào cũng làm như thế thôi. Kể cả Chan Chan. Giả sử như chuyện cậu mang thai bị cả trường biết xem, liệu Chan Chan có đủ dũng cảm đứng ra nhận trách nhiệm không? Bây giờ mọi chuyện vẫn chưa bại lộ nên hai cậu có thể vui vẻ đến trường nói cười với bạn bè. Phải gặp chuyện thì mới biết rõ.”

Chí Hùng bỏ đi. Còn tôi đứng bất động. Những điều cậu ta nói ban nãy không ngừng xoay vần trong đầu tôi. Lòng bắt đầu cảm thấy sợ. Tôi nghĩ về việc mình đang mang thai. Về Chan Chan. Về trách nhiệm. Về những lời bàn tán dị nghị của bạn bè thầy cô trong trường.

… Tôi giật mình khi nghe tiếng Chan Chan gọi lúc cả hai ngồi trên chiếc martin về nhà.

“Hả? Có chuyện gì?”

“Đằng ấy làm gì như người mất hồn thế? Đằng này gọi mãi không nghe.”

“Tại đang suy nghĩ thôi.”

“Nghĩ gì mà thất thần dữ. Sáng nay đằng ấy có nghe tin con thầy Tuấn mang thai không?”

“Có. Chuyện um sùm thế ai mà không biết. Sao nào?”

“Có sao đâu, chỉ là thấy vụ đó giống giống vụ hai đứa mình. Đỡ là chuyện đằng ấy mang thai chưa bị bạn bè phát hiện và lan truyền khắp trường thôi.”

Tự dưng tôi nhớ lại những lời nói của Chí Hùng. Đắn đo hồi, tôi chậm rãi cất giọng hỏi:

“Chan Chan, lỡ như chuyện tớ mang thai bị lộ thì cậu có đứng ra nhận trách nhiệm?”

“Là sao?”

“Nghĩa là cậu dám tự nhận mình là chủ nhân của cái thai tớ đang mang trước bạn bè?”

“Đằng ấy lại nghĩ đi đâu thế? Sẽ không có chuyện ấy xảy ra đâu. Chúng ta cố gắng giấu kỹ thì làm gì bị lộ. Còn Thuý Nga với Chí Hùng cũng sẽ không nói.”

Tôi lặng thinh. Chan Chan đã không trả lời câu hỏi của tôi. Cậu ta khéo léo chuyển nó đi sang một hướng khác. Và giờ thì sự lo lắng và sợ hãi trong tôi lại ngày càng rõ rệt hơn. Tôi thật sự không muốn tưởng tượng cái cảnh Chan Chan hoàn toàn im lặng nếu một ngày việc của hai đứa vô tình để cả trường biết. Tôi không muốn cậu ta sẽ hành động y như Chí Hùng, để mặc một mình tôi chịu đựng lời lẽ bàn tán dèm pha.

Chiếc martin dừng lại ngay trước cổng nhà. Tôi xuống xe. Chan Chan mau chóng bảo:

“Đằng ấy ăn tối xong rồi ngủ trước, khỏi chờ đằng này.”

“Cậu đi đâu à?”

“Đằng này phải đến lớp luyện võ. Hôm nay thi nên chắc về trễ.”

Reng! Reng! Chuông điện thoại reo liên hồi. Chan Chan liền bắt máy, lên tiếng nói:

“Alo! Chị Trân Châu, em sắp đến. Chị chờ em một lát.”

Chờ Chan Chan cúp máy là hiển nhiên tôi lập tức hỏi ngay: “Có chị Trân Châu nữa sao?”

“Đằng này chưa nói đằng ấy biết chị Trân Châu cũng tập karate à?”

Quái gì thế? Giờ cô chị Trân Châu với Chan Chan còn gặp nhau ở lớp luyện võ ư? À hình như lần trước Chí Hùng có nói về điều này nhưng tôi quên béng mất.

“Đằng ấy đừng nghĩ nhiều, cả hai chỉ tập võ cùng nhau thôi mà. Cuộc thi sắp bắt đầu rồi, đằng này phải đi. Đằng ấy vào nhà nhé. Ngủ ngon. Bye! Sáng mai gặp.”

Dõi theo bóng dáng đạp xe của Chan Chan xa dần trong màn đêm sắp buông, tôi đứng bất động khá lâu rồi lầm lũi bước vào nhà. Chào chị Hồng Anh một tiếng xong tôi đi nhanh lên lầu. Lúc đi ngang qua phòng Chan Chan, tôi đột nhiên dừng lại. Tần ngần hồi lâu và chẳng hiểu sao tôi lại tiến đến gần đồng thời đưa tay đẩy nhẹ cửa phòng không khoá, bước vào trong. Đây là lần đầu tiên tôi ở phòng cậu ta. Nhẹ nhàng, tôi đưa tay rờ lên bức tường xanh nhạt mịn rồi lướt dài lại chỗ bàn học xong đến chiếc tủ cao, cả ô cửa sổ và cuối cùng là cái giường. Tôi đã khựng lại khi thấy trên đầu nằm là con gấu bông mà hôm qua chị Trân Châu tặng cho Chan Chan. Không chần chừ, tôi leo lên giường, bò đến với tay cầm lấy nó. Chú gấu bông dễ thương khá to màu nâu cộng với vàng, hai tay cầm trái tim màu đỏ ngay trước ngực. Trên đó thêu ba từ I love You. Tôi lại bắt đầu khó chịu. Cảm giác này luôn luôn hiện diện mỗi khi tôi nghĩ về việc Chan Chan gặp gỡ cô chị Trân Châu ấy. Kể cả ngay bây giờ, tôi cũng đang mường tượng cái cảnh hai người nói chuyện vui vẻ ở lớp luyện võ. Tôi không thể có mặt ở đó. Tại sao cô chị Trân Châu có quá nhiều điểm chung với Chan Chan mà tôi thì chẳng có gì? Quá khứ. Tình cảm suốt bốn năm. Cả sở thích tập võ nữa chứ.

Lần này về Việt Nam, cháu ở luôn không qua Anh nữa.

Tôi không hiểu sao lại thấy ghét và giận lắm. Để rồi, tôi đã làm một hành động mà ngay cả bản thân cũng chẳng tin nổi. Đó là, tôi đã thẳng tay ném con gấu bông xuống đất. Tôi còn dùng chân đá nó. Rồi tôi đứng nhìn món quà “tình bạn” ấy không chớp mắt.

“Đã đi thì vì sao không đi luôn mà còn quay về làm gì?”

Tôi đã tự nói với mình như vậy. Đây có phải là cảm giác ích kỷ không? Tôi ghét nó. Rất ghét! Chí Hùng hoàn toàn đúng khi bảo rằng, con người ai cũng ích kỷ. Không ngờ có lúc, bản thân lại mang những xúc cảm tồi tệ cùng các ý nghĩ xấu xa đến thế. Ngay cả hành động ném con gấu bông với cái kiểu ganh tỵ như vậy, tôi cũng chẳng tin nổi mình lại làm điều đó. Rốt cuộc, tình cảm tôi dành cho Chan Chan là thế nào?

Giờ thì hiểu, con người vẫn luôn tồn tại những mảng không tốt đẹp trong chính mình.

Chương 29: Ngày 06 Tháng 03. Cách Ghen Của Cool Boy

Ads Sáng vừa vô trường là tôi chạy lên dãy hành lang khối 11 để nhìn qua bên lớp học 10C6. Không biết sao giờ tôi có thêm thói quen âm thầm quan sát Tường Vi từ xa. Sau việc cô bé “búp bê” bị cả trường phát hiện đang mang thai hơn ba tháng thì tôi thấy tội tội nó quá. Có lẽ do đồng cảnh ngộ. Nhìn qua những song sắt cửa sổ, cảnh Tường Vi ngồi một mình ở bàn cuối lớp và cúi đầu xem sách Toán hiện diện trong mắt tôi. Thấy vài đứa bạn xung quanh vẫn tiếp tục chỉ trỏ bàn tán. Coi bộ cái màn dị nghị này sẽ kéo dài đây. Chẳng rõ nhà trường giải quyết ra sao mà chưa thấy có “động tĩnh” gì hết. Hôm trước, thầy Tuấn vẫn vào lớp tôi dạy như bình thường. Mặt ổng hay nghiêm, ít biểu hiện cảm xúc nên đố thằng nào con nào đoán được ổng nghĩ cái quái gì về việc con gái bụng mang dạ chữa như vậy.

Có ai đập nhẹ lên vai. Tôi liền quay qua thì thấy con Thuý Nga nheo mắt kiểu dò xét.

“Làm gì thập thò thế bồ?”

“Đi xem Tường Vi chút. Tại tội nghiệp cô bé.”

“Mình là người ngoài, không giúp được gì đâu. Cũng nghe phong phanh, trường sẽ cho Tường Vi nghỉ học. Còn mỗi cách đó thôi. Chả biết thằng nào ác ôn, làm con nhỏ mang chữa rồi rụt đầu trốn không chịu đứng ra nhận trách nhiệm.”

Tôi giấu tiếng thở dài vì bản thân biết rõ tên “hung thủ” là ai. Nhưng sao Tường Vi lại im lặng không “khai” ra thằng Chí Hùng nhỉ? Điều này thì chỉ hai người họ mới biết… Thuý Nga tự dưng hỏi về cô chị Trân Châu khi tôi và nó cùng đi xuống dưới sân trường:

“Ủa mà dạo này chuyện giữa bồ, Chan Chan với chị Trân Châu gì đó sao rồi? Theo tớ thấy, hai người kia có mối quan hệ không bình thường. Đúng chứ?”

“Ừm. Cái chị Trân Châu ấy từng là người Chan Chan thích đơn phương.”

“Cái gì??? Bồ nói thiệt hả?” – Thuý Nga mở to mắt kinh ngạc.

“Nói láo chi. Chị ta và tên Chan Chan hồi đó học cùng trường. Nghe như phim.”

“Trời! Thảo nào thấy kỳ kỳ. Vậy bồ tính sao? Coi chừng tình cũ không rủ cũng tới nha. Mà giờ chị ta về nước bộ tính xáp qua Chan Chan à?”

“Không

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT