|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
định là ngũ ca Tô Hành. Không phải phụ thân cảm thấy thành thân cũng nên theo thứ tự lớn bé nên muội muội ta không thể đi trước ca ca, thế nên mới bắt
ngũ ca thành thân rồi mới đến ta?
Ai, Tô Hành đáng thương, không biết phụ thân chọn tiểu thư nhà ai cho hắn, hy vọng ngũ tẩu không có bộ dạng rất thực xin lỗi quần chúng. Nói thế nào Tô Hành cũng được công nhận là anh tuấn nhất trong chín người, cưới dâu tự
nhiên không thể sơ sài.
Ta một mình phát huy trí tưởng tượng, không chú ý mọi người chằm chằm nhìn ta, chờ ta phục hồi tinh thần, Tô Nam cười vô cùng nịnh nọt với ta.
Ta đáp trả lại bằng một nụ cười không kém phần nịnh nọt: “Sao vậy thất ca, không phải ngươi không định cưới vợ? Không vội, không vội, phụ thân nhất định sẽ vì ngươi chọn một siêu cấp mỹ nữ, ngươi chờ làm cha đi, ha ha.”
Chọc Tô Nam mấy câu làm ta nhất thời tâm tình tốt. Tô Nam giống ta, đặc biệt không thích chuyện phụ thân an bài hôn sự, nghe bà nội kể hoàng đế cậu ta muốn tứ hôn tam quận chúa Hiền Vương Phủ cho hắn, kết quả Tô Nam nghe được nghiêm khắc cự tuyệt. Ai, Tô Nam cũng là một tiểu tử tôn trọng tự do hôn nhân.
Vốn tưởng Tô Nam sẽ bị ta chọc đến choáng váng, không ngờ ta bị hắn làm hôn mê trước, hắn quăng một câu: “Ngươi cũng chậm tiêu quá, nói thật cho ngươi biết, đây là sính lễ Tần đại tướng quân vừa mới phái người đưa tới, muội muội tốt của ta, có phải thực kinh hỉ hay không?”
“Cái gì!” Ta kêu to, “Kinh hỉ cái đầu ngươi!”
Không thể nào, Tần tướng quân không phải sợ con trai bảo bối của hắn gả không được, à không, sợ con trai bảo bối cưới vợ không được, sao nhanh như vậy đã đưa sính lễ tới. Tốt rồi, giờ muốn từ hôn cũng khó. Tần Lãng cũng thật là, không phải nói tuyệt không cưới ta sao, thấy cha hắn làm vậy cũng không ngăn cản, hại chết ta rồi.
Ta tội nghiệp hỏi: “Phụ thân, không phải thật chứ, có phải Tô Nam đùa ta hay không?”
Phụ thân còn không trả nói, Tô Nam đã cướp lời: “Đúng, là thật, ta đùa với ngươi..”
Còn chưa kịp sợ bóng sợ gió, hai chữ kế tiếp của Tô Nam khiến ta xúc động muốn bóp chết hắn, hắn nói “..mới lạ”.
Chương 11: Xuất giá là
Ta nghĩ không thành thân cũng không làm khó mọi người. Ta như kiến bò chảo nóng, mắt đỏ lên, các ca ca mỗi người một câu “Chúc mừng, chúc mừng”, “Sớm sinh quý tử” làm ta giận sôi.
Phụ thân thực vừa lòng gật đầu mỉm cười: “Nhiễm Nhiễm gả đi, ta là người hiểu rõ tâm sự này nhất, không dễ dàng, không dễ dàng.”
Các ca ca phụ họa “Đúng vậy, đúng vậy”, giống như ta thật sự không gả không được. Trong lòng ta hét một tiếng thật tức giận. Cảm giác Tô Nhiễm ta giống như là một gánh nặng với bọn họ, ta sớm thành thân bọn họ sớm an tâm.
Nhìn phụ thân và các ca ca hòa thuận vui vẻ, ta rất sợ mình nhịn không được xông lên đánh họ, không chắc lắm về sự nhẫn nại của mình. Vì không để bi kịch tự chém giết xảy ra, ta thức thời tránh đi.
Mang theo một bụng tức giận trở lại phòng, ta ngã quỵ trên giường, kéo chăn phủ đầu. Nếu năng lực ta không đủ mạnh, chỉ sợ lúc này đầu đã sớm nổ tung.
Tuyết Liễu vừa vào cửa thấy thế choáng váng, nàng nói: “Tiểu thư ngươi sao vậy, sẽ buồn chết mất.”
“Buồn chết thì buồn chết, nếu buồn mà chết thì tốt, đỡ phải ấm ức vì bọn họ!”
Chuyện xưa kia tứ sư huynh nói với ta luôn làm ta sợ, nếu một người chết khi tích tụ oán khí quá lớn, sẽ không thể đầu thai mà sẽ thành cô hồn dã quỷ. Ta nghĩ, hiện tại nếu ta thật sự buồn chết, nhất định thành cô hồn dã quỷ, ai bảo oán khí ta lớn như vậy.
Tuyết Liễu xốc chăn lên, cầu xin: ” Tiểu thư ngoan của ta, ngươi cũng đừng ép buộc mình, nửa tháng nữa ngươi sẽ thành thân. Vạn nhất ngươi có ngạt chết, lão gia còn không mắng chết ta.”
“Ai thích gả cứ gả đi, ta mới không thèm.” Ta tức giận hồ đồ, hỏi Tuyết Liễu, “Ngươi có biết làm thế nào mới không cần thành thân không?”
“A?” Tuyết Liễu mông lung, không ngờ ta hỏi nàng như vậy. Nàng nghĩ nghĩ nói, “Nữ tử trưởng thành đương nhiên phải thành thân, chỉ có ni cô mới không lấy chồng.”
Ta búng trên giường như một con cá chép, ôm Tuyết Liễu nói: “Tuyết Liễu giỏi, ta sao không phát hiện thì ra ngươi thông minh như vậy! Ni cô, ha ha, ni cô…”
Tuyết Liễu sợ hãi, lắp bắp hơn nửa ngày không nói được một câu đầy đủ: “Tiểu tiểu thư… Ngươi sẽ không… Sẽ không… Sẽ không muốn xuất gia làm ni cô đi, ngươi ngươi ngươi…”
Giọng nàng run run, có thể sợ ta nhất thời nghĩ quẩn thật sự bỏ chạy đến am ni cô xuống tóc xuất gia. Ta vỗ vỗ vai nàng, cười nói: “Nha đầu ngốc, ta không làm ni cô, ni cô trên đầu trụi lủi xấu xí, còn không bằng hòa thượng!”
Tuyết Liễu vỗ ngực, lúc này mới yên lòng, nàng cẩn thận nghĩ nghĩ, híp mắt nói: “Hòa thượng chẳng phải cũng trụi lủi sao, tiểu thư…”
Ta trừng mắt một cái, nàng vội vàng nuốt lời này vào bụng.
“Nhanh lấy giấy bút đến đây,” Ta phân phó, “Ta muốn vẽ.”
Tuyết Liễu không hiểu gì, sửng sốt trong chốc lát mới ra cửa, nàng còn không quên quay đầu liếc ta, phỏng chừng trong lòng nghĩ tiểu thư bình thường không thích cầm kì thi họa, sao đột nhiên muốn vẽ tranh.
Trước khi trời tối, ta vẫn nhốt mình trong phòng, phụ thân phái người đến bảo ta ăn cơm chiều, ta không để ý, gã sai vặt kia cứ thúc giục, kết quả bị ta quăng một nghiên mực ra chạy mất dạng. Ta ghét nhất tại thời điểm mấu chốt bị quấy rầy, nhất là đang trong lúc làm cái chuyện ta không am hiểu như vẽ tranh này.
Khi ta ném họa bút nói “Rốt cục vẽ đẹp lắm!”, Tuyết Liễu trừng to mắt, nhìn chằm chằm bức tranh hơn nửa ngày, nơm nớp lo sợ hỏi: “Tiểu thư, ngươi vẽ ai vậy? Sao… Sao dáng vẻ lại thế này? Giống như ni cô.”
“Giống ni cô là được, ta vốn vẽ ni cô.” Ta cực kỳ tự hào hỏi Tuyết Liễu, “Thế nào, nhìn được không?”
Tuy ta không hy vọng gì về tài vẽ vời của mình nhưng bức tranh lần này hẳn khá được đi, ít nhất Tuyết Liễu nhận ra người ta vẽ là ni cô. Không giống lần sinh nhật trước của lục sư huynh, ta vẽ tuấn mã đồ tặng hắn, còn hỏi hắn ta vẽ đẹp không. Lục sư huynh miệng co giật nửa ngày mới phun ra một câu làm ta nghe xong chết đứng, hắn nói: “Vẽ đẹp lắm, ha ha, xem con trâu này, bộ dạng rất phì nhiêu.”
Nắm đấm ta siết chặt, cố nén lửa giận, ta một lần lại một lần nhắc mình phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, hôm nay hắn là thọ tinh, không chấp nhặt với hắn.
Tứ sư huynh thấy ta sắc mặt khó coi, vội hòa giải, hắn nói: “Nhiễm Nhiễm, mắt lão lục không tốt, ngươi đừng nóng giận. Ha ha, theo ta, ngươi vẽ con lợn rừng thật giống, thật giống!” Nói xong, hắn còn không quên vươn ngón cái về phía ta.
Lửa giận vất vả áp chế lại bị tứ sư huynh trêu chọc, ta nghẹn nửa ngày, bỗng nhiên òa khóc. Lục sư huynh sợ tới mức liên tục an ủi, mắng tứ sư huynh lỡ lời. Ta khóc thút thít nghẹn ngào, một phen nước mũi một phen nước mắt nói: “Ta muốn méc sư nương, các ngươi khi dễ ta… Người ta thức đêm vẽ tuấn mã đồ tặng ngươi, định cho ngươi kinh hỉ. Mắt ngươi không tốt bảo ngựa thành lừa ta cũng không trách nhưng ngươi dám nói ta vẽ trâu. Tứ sư huynh càng chán ghét, rõ ràng ta vẽ ngựa, làm sao giống lợn rừng !” Nói xong ta xé tuấn mã đồ.
Tứ sư huynh cùng lục sư huynh mặt mày xám xịt, liên tiếp giải thích. Bọn họ càng xin lỗi, ta càng khóc lớn, các sư huynh sư tỷ khuyên thế nào cũng không được. Cuối cùng vẫn là sư nương ra mặt, hung hăng mắng bọn họ ta mới ngừng khóc, từ đó về sau ta thề không bao giờ vẽ nữa.
Hôm nay bất đắc dĩ, ta mới không thể không ra hạ sách này, dù sao không ai quy định thề rồi không thể đổi ý.
Tuyết Liễu cầm tranh ta vẽ nghiên cứu hồi lâu, rốt cục phun ra một câu: “Tiểu thư, ni cô này là ai, sao bộ dạng như vậy, như vậy…”
“Như vậy cái gì?”
“Như vậy kỳ quái.” Nói xong Tuyết Liễu mặt mũi trắng bệch.
Ta cười hớ hớ nói: “Ta biết ngươi muốn nói gì, ngươi muốn nói nàng khó coi phải không? Không sao, ngươi muốn nói đã nói, ta không chửi. Ta vẽ ni cô, ni cô đương nhiên khó coi.”
“Vì sao ni cô nhất định là khó coi?” Tuyết Liễu chớp chớp mắt, vẻ mặt khó hiểu.
“Ngươi nghĩ xem, ni cô vì sao muốn xuất gia? Đương nhiên là vì không có nam nhân nào muốn cưới nàng. Vì sao không có nam nhân muốn cưới? Đương nhiên là vì nàng khó coi. Nếu không, làm gì có nữ nhân vô duyên vô cớ chạy đến am ni cô, làm bạn với thanh đăng cổ phật, trừ phi đầu nàng bị heo cắn.”
Tuyết Liễu nghe xong gật đầu, nàng dùng sùng bái ánh mắt nhìn ta nói: “Tiểu thư ngươi thật thông minh, đạo lý sâu xa như vậy ngươi cũng có thể thấu đáo, thật sự rất rất giỏi!”
Ta cũng hiểu mình thực rất giỏi, tùy tiện nói hươu nói vượn vài câu có thể khiến nha đầu quay mòng mòng, không tung hoành ngang dọc thật sự rất uổng phí.
Ta treo bức tranh ni cô trên vách tường, thắp ba nén nhang, thực thành kính cúng bái.
Tuyết Liễu hỏi ta: “Tiểu thư, ni cô là ai, vì sao ngươi lạy nàng?”
“Đây là Tĩnh Từ sư thái,” Ta nói, “Ta lạy nàng vì ta sùng bái nàng.”
Tĩnh từ sư thái là một vị thế ngoại cao nhân, nghe nói nàng thông minh tuyệt đỉnh, học vấn bác đại tinh thâm, là nữ trung hào kiệt hiếm có, cũng là thần tượng của ngàn vạn cô nương. Nàng còn khí thế hơn phương trượng trọc đầu của Thiếu Lâm Tự.
“Tiểu thư, ngươi đây là muốn…”
Ta nháy mắt mấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




