watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:35 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16895 Lượt

chí thì cảm nhận được một mùi thơm đậm.

Hử…là từ món ăn!

Mẹ anh đặt trên bàn một đĩa thịt tẩm bột rán, hào hứng lên tiếng:

– Hai con ăn thử xem. Mẹ làm từ sáng đến giờ đấy nhé!

Tôi nhanh chóng ngồi yên vào bàn.

Anh chậm chạp đặt chiếc laptop sang một bên, vẻ mặt trầm ngâm nhìn đĩa thịt với ánh mắt rất phức tạp.

Sao anh có vẻ giống như đang đấu tranh tư tưởng thế nhỉ?

Mẹ anh ở bên không ngừng thúc giục anh:

– Con trai cưng mau ăn đi!

Anh gật đầu, từ tốn ăn một miếng…sau đó…im lặng.

Hình ảnh này sao quen thuộc quá nhỉ?

A…! Đúng rồi! Rất giống với lúc anh ăn…món kia của tôi!

Mẹ anh có vẻ rất vui mừng, hai tay chắp vào nhau vẻ chờ mong:

– Con thấy thế nào?

Vẻ mặt anh lạnh tanh, thả chiếc dĩa xuống, khẽ lắc đầu, chất giọng không cảm xúc:

– Không ăn được!

– …

Nụ cười của mẹ anh tắt phụt chỉ trong chớp mắt, vẻ tràn đầy ngờ vực nhìn đĩa thịt ngon mắt trên bàn:

– Vẫn thế à? Rõ ràng là mẹ đã làm đúng với công thức Diệp chỉ rồi mà!

Anh im lặng quay lại làm việc với chiếc laptop, dáng vẻ thờ ơ như không hề biết gì cả…

Hm…

Mùi thơm từ đĩa thịt lan tỏa, đánh thức bộ não vẫn đang ù lì, tôi cũng bắt đầu khá là thắc mắc.

Sao thế nhỉ? Trông rất ngon mà…

Thịt tẩm bột rán từng miếng vàng đều, giòn tan, thơm nức.

Còn nữa, với lại qua việc kem mẹ anh làm ngon hơn cả quán Mun thì tôi có thể chắc chắn rằng mẹ anh nấu ăn nhất định tuyệt!

Chắc là do anh không biết thưởng thức đấy thôi.

– Cháu ăn nhé?

Ánh mắt bác ấy sáng rực trước đề nghị của tôi, gật đầu lia lịa:

– Ôi, con mau ăn đi, mau ăn đi!

Nhưng tôi còn chưa kịp lấy dĩa thì một giọng trầm cắt ngang:

– Stop!

Tôi tròn xoe mắt đầy khó hiểu:

– Em…ăn mà?

Vẻ mặt anh thoáng chút nghiêm nghị, lắc đầu:

– Không!

Tâm trí của tôi đang bị làm cho rối bời thì mẹ anh ở bên vỗ vỗ vai tôi, vừa liếc trộm anh vừa nói với tôi:

– Con ăn đi, ăn đi thôi.

Chiếc dĩa vừa được cắm miếng thịt thì ánh mắt anh tối lại, trầm giọng:

– Vy Anh!

Tôi giật mình, buông ngay chiếc dĩa kia xuống, ngơ ngác nhìn anh:

– Anh…làm sao thế?

Tôi nghĩ không ra lí do anh cấm đoán như thế!

Ừm…cái này…không ngọt mà…

Mẹ anh thúc giục mạnh hơn:

– Con ăn đi, đừng sợ! Không việc gì phải sợ Duy Phong cả, có mẹ ở đây. Con không sợ nhé!

Giọng bác ấy nhỏ dần bởi vì phát hiện ra ánh mắt lạnh băng của anh đang hướng thẳng về phía mình.

Ôi trời…lại còn dọa nạt cả mẹ…

Tôi hít một hơi sâu.

Mẹ anh cũng hít một hơi sâu, sau đó nhìn anh nhẹ giọng thỏa hiệp:

– Con dâu sẽ chỉ ăn một chút, một chút thôi! Được chứ con trai yêu?

Anh không đáp, cũng không bận tâm nữa mà lại tiếp tục đối mặt với chiếc laptop màu xám trên chân với vẻ bàng quan.

Sự ham ăn lúc nãy của tôi đã giảm đi mất nửa và cũng một phần…sợ anh nhưng nhìn thấy vẻ mặt đầy mong đợi của mẹ anh nên tôi nhanh chóng đưa một miếng thịt tẩm bột vào miệng…

Hự!

Vừa cảm nhận được mùi vị từ nó tôi lập tức đứng bật dậy, đưa tay bịt miềng, nhăn mặt đau khổ.

Mẹ anh hoảng hốt nhìn tôi rồi lại nhìn đĩa thịt đầy kinh ngạc.

Còn anh vẫn không ngừng làm những thao tác trên máy, không thèm đưa mắt nhìn tôi, giọng điệu lạnh lẽo bông một câu:

– Bên phải!

Lúc tôi chạy đi còn nghe thấy phía sau mẹ anh nói với vẻ không tin được:

– Con trai yêu, mẹ nấu khó ăn thế sao?

– …

Tiếng bàn phím ngưng lại, anh nhìn theo cánh cửa nhà vệ sinh đang khép vào, vẻ mặt thoáng khổ sở.

Đâu phải là khó ăn nữa đâu…

Mẹ anh trước giờ luôn đem hai bố con anh ra để bắt thử bao nhiêu là món.

Rồi dần dần, bố anh không chịu được nữa nên luôn tìm cách lẩn trốn, để mình anh chịu trận!

Được thôi…

Anh cũng không phản đối, im lặng thử vậy.

Mà có lẽ, bệnh dạ dày của anh cũng do một phần từ đó…

Lúc mặn, lúc cay, lúc đắng…lúc nào cũng kinh khủng, đến nỗi mới chỉ đưa vào miệng anh đã muốn mất luôn vị giác!

Có lần, anh phải ăn một thứ mặn mặn đắng, liền sau đó, mẹ lại đưa kem hạnh nhân cho anh!

Anh liều mà thử luôn một lượt!

Ừm…thứ này lạnh, không ghê gớm như mấy thứ kia…

Được vậy…

Cứ xem như là anh thích thứ này đi!

***

Kinh khủng! Quá kinh khủng!

Tôi không ngừng khoát nước lạnh vào mặt để làm bớt đi sự khủng khiếp vừa rồi!

Trời ơi! Thật không ngờ bác ấy lại nấu ăn tệ hại đến như thế.

Vừa nghĩ đến lại khiến tôi rùng mình, xả nước lớn hơn.

Đáng lẽ ra thấy biểu hiện của anh thì tôi phải biết chứ!

À mà không đúng, anh có để bất kì biểu hiện gì đâu!!!

Ở gần người mà bẩm sinh không có tế

bào cảm xúc thật nguy hiểm!

Đang lẩm nhẩm trong đầu thì vòi nước chợt ngưng lại.

Anh đứng bên cạnh từ lúc nào, lấy khăn sạch lau khuôn mặt ướt nhèm nước cho tôi.

Vẻ mặt anh vẫn lạnh lẽo, im lặng không nói gì nhưng tôi cảm nhận được anh đang nghĩ:
“Đáng! ”

Tôi đứng im cho anh lau nhưng không kìm được mà lên tiếng:

– Anh…phải chịu như thế này nhiều chưa?

Anh gật đầu, đáy mắt sâu thẳm khó nắm bắt.

Tôi hít một hơi sâu.

Tuổi thơ của anh có lẽ dữ dội lắm. Ăn những thứ ấy thì khác gì tra tấn!

Tôi đột nhiên thấy anh…thật đáng thương, vẻ mặt cũng trở nên đầy tâm trạng.

Anh đặt chiếc khăn sang một bên, ánh mắt ngập tia cười:

– Vy Anh, lần em đưa đến công ty vẫn là nhất!

Mặt tôi cứng đờ…

Nhất…nhất gì chứ! Tệ nhất thì có!

Tôi phẫn nộ nhìn anh nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị anh kéo đi.

Căn phòng có gam màu tối lạnh lẽo… Rèm cửa khép chặt lại…

Ánh nắng hè rực rỡ bên ngoài không thể nào len lỏi vào được, dù chỉ là một chút.

Anh ôm theo tôi ngã mình xuống giường, cánh cửa xám phía sau cũng được anh đá sập lại.

Tôi vẫn không ngừng giãy dụa, hoảng hốt la hét:

– Anh làm cái gì? Anh định làm gì? Anh muốn làm gì em?

Làm gì mà tự nhiên lôi tôi vào đây là thế nào?

Mắt anh nhắm lại, lười biếng đáp:

– Ngủ!

Tôi tìm cách đẩy tay anh ra nhưng không được, nhăn mặt khổ sở:

– Em không muốn ngủ. Hôm qua em đã ngủ cả ngày rồi. Em muốn ra ngoài, em muốn ra ngoài chơi!!!

Tay anh ôm chặt tôi, giọng trầm ấm:

– Anh muốn!

Từ lúc tỉnh dậy đến giờ anh đã chợp mắt được lúc nào đâu…

– Anh Duy Phong muốn ngủ thì ngủ đi. Em không liên quan. Em phải ra khỏi đây! Em phải ra ngoài, em phải ra ngoài!

Anh vẫn nhắm mặt ngủ như không có việc gì, mặc kệ người kia đang ra sức chống đối.

Tôi thở dài:

– Em về phòng ngủ là được chứ gì. Anh thả em ra đi!

Tôi giãy dụa mãi không được, mệt nhừ người lên tiếng thỏa hiệp.

Còn anh vẫn im lặng, nằm nghiêng ôm gọn tôi trong chăn.

Hết cách, tôi đành ngoan ngoãn nằm yên, mắt quan sát khuôn mặt điển trai của anh thật kĩ.

Hơi thở anh nhè nhẹ…

Mùi hương dịu nhẹ từ anh thoang thoảng…

Dần dần, đầu óc tôi cũng trở nên mơ hồ, ngủ lúc nào cũng không hay…

Có một giấc mơ kì lạ…

Trong không gian nhỏ ẩm thấp, lạnh lẽo và không có chút ánh sáng.

Một cô bé có đôi mắt to tròn ngồi co người ở một góc, dáng vẻ đơn độc.

Cô bé này…hình như rất quen thuộc với tôi…

Không gian xung quanh không một tiếng động, vắng ngắt như đã chết!

Cố bé ấy đã ngồi như thế…rất lâu…rất lâu…cho đến khi cánh cửa gỗ được mở ra.

Một người phụ nữ bước vào.

Chút ánh sáng bên ngoài vừa mới lọt vào đã nhanh chóng bị lấy đi.

Bà ta có đôi mắt một mí, đến ngồi xuống trước mặt cô bé, cười chế giễu:

– Ôi! Đáng thương nhỉ? Đừng trách tao, là do mẹ của mày. Bám theo chồng tao, sinh ra thứ bỏ đi như mày!

Cô bé cúi gằm mặt, không dám thở mạnh, tay bấu chặt con gấu bông.

Bà ta nhìn cô bé vởi vẻ khinh thường:

– Mẹ con mày không bao giờ được bước vào nhà tao. Hiểu chưa?

Cô bé gật đầu, nhỏ giọng:

– Cháu…muốn về với mẹ Diệp!

Bà ta nâng mặt cô bé lên, ánh mắt độc ác chiếu lên người cô bé, gằn giọng:

– Muốn à? Không bao giờ!

Bà ta giật phăng con gấu bông, vứt đi nơi khác:

– Tao nói cho mày biết. Mày sẽ phải ở đây mãi mãi!!! Để cho con đàn bà kia không dám đi dụ dỗ chồng người khác nữa! Nghe chưa!

Người cô bé cứng đờ, tay nắm chặt lại, hít một hơi sâu sau đó lắc mạnh đầu:

– Không phải! Mẹ Diệp không như thế! Bác không được nói xấu mẹ!

Giữa gian phòng tĩnh lặng, một tiếng động lớn vang lên…

Chát!

Cả người cô bé run lên, cắn chặt môi…

Người phụ nữ nhìn dấu tay của mình hằn trên má cô bé, cười lớn:

– Nói xấu à? Không phải à? Tao thử xem mày còn dám cãi lời hay không!

Cô bé nhìn thẳng vào mắt bà ta, giọng nói kiên quyết:

– Không phải! Mẹ Diệp không phải như thế!

Chát!

– Nói xem, mẹ của mày có phải đứa xen vào gia đình tao hay không?

– Mẹ…không phải!

Chát!

Bà ta hét lên:

– Con ranh này! Tao cho mày nói lần nữa!

Mắt cô bé ngập nước, một bên má đỏ ửng, cả người run rẩy, mấy máy môi:

– Không phải!

Một vệt đỏ hằn lên trong mắt người phụ nữ, bà ta nhìn

Trang: [<] 1, 92, 93, [94] ,95,96 ,110 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT