watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:01 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7508 Lượt

mạnh để có thể cắt những khúc cà rốt thật đẹp. Phập ! Phập ! Phập !

-Trời ơi ! – Thằng nhóc hét lên. – Cái thớt tôi mới mua.

Tôi giật mình, nhìn xuống. Eo ôi ! Cái thớt đã bị con dao nhọn hoắt xẻ làm ba đường. Lưỡi dao còn cắm trên cả mặt bàn phía dưới.

-Cái này… – Tôi lắp bắp.

Nó run người lên, dồn hết hơi để hét với âm lượng to nhất :

-Cô cắt kiểu gì vậy hả ? Cắt rau hay thi đấu kiếm ? Có biết con dao này bén lắm không mà cắt rau như chém vậy hả ?

-Xin lỗi. – Tôi chỉ biết cách cúi đầu.

-Làm lại ! – Nó đặt một củ cà rốt khác lên thớt. – Cắt cho đàng hoàng vào !

Tôi miễn cưỡng cầm con dao lên, cắt củ cà rốt mới lần nữa. Lần này tôi nén sức lại, chỉ dùng đủ sức để cắt củ cà rốt. Cạch ! Cạch ! Cạch ! Chỉ nghe thấy tiếng dao chạm trên thớt. Tốt quá ! Xong rồi.

-Cậu xem được không ? – Tôi đem kết quả cho nó coi.

Nó xem kỹ một lúc rồi bất chợt nở một nụ cười thật tươi. Vậy là… thành công rồi ?

-Cô có thể làm đầu bếp – Nó cười tươi – cho những người đói đến nỗi hoa mắt đấy. – Nó hét lên.

-Sao vậy ? – Tôi thắc mắc.

Nó bốc một nắm cà rốt lên, chỉ vào vết cắt.

-Cắt gì mà xéo vậy hả ? Miếng to miếng nhỏ là đẹp đấy hả ?

-Tôi…

-Cắt lại ! – Nó tiếp tục đặt một củ cà rốt lên thớt.

Tôi run rẩy. Một tay cầm con dao lên, một tay vịn củ cà rốt. Mồ hôi mẹ mồ hôi con cứ thi nhau đổ ra hai bàn tay tôi. Củ cà rốt còn nguyên càng lúc càng ngắn dần. Phập ! Phập ! Phập ! Mô phật, may hồn, các khúc đều bằng nhau cả.

Cuối cùng thì bàn tay vịn củ cà rốt cũng có hơi lạnh của con dao. Chỉ còn nhát cuối cùng nữa thôi.

-Tốt ! Tốt ! – Nó tấm tắc khen. – Nhanh một tí là đạt hiệu quả thôi.

-Cám ơn thầy ! – Tôi thở phào.

-Làm lại lần nữa đi ! – Nó ném tiếp một củ cà rốt về phía tôi. – Tốt, như thế. – Nó nhìn tôi cắt, mỉm cười hài lòng.

-Tốt ! Ta sẽ tiến xa hơn một chút. – Nó nói. – Đem thịt ra đây !

Tôi mệt mỏi đặt con dao xuống, cố gắng lê chân đến chỗ tủ lạnh mà lôi ra một miếng thịt cỡ ba ký.

-Đây thưa thầy !

-Bây giờ cô cắt thịt xem nào. – Nó mỉm cười.

-Để tôi thử.

Tôi đặt miếng thịt lên tấm thớt, cắt từng miếng nhỏ.

-Cắt theo chiều ngang trước đã. – Nó chỉ tay.

-Ờ.

Tôi trở dao, cắt miếng thịt theo kiểu mấy ông đầu bếp hay làm. Từ từ, từ từ. Cái miếng thịt chết tiệt, sao mà nó dai thế không biết.

-Dai quá !

-Cắt mạnh lên ! – Nó nói.

Tôi cố gắng đưa con dao cắt thật mạnh. Xoẹt !

Keng !

-Ái ! – Tôi gục xuống.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Gì vậy nhỉ ? Không lẽ… Tôi vội vàng chạy đến chỗ Mai xem thử. Mai đang gục xuống, con dao bị rơi và dính đầy máu.

-Mai ! – Tôi chạy đến chỗ Mai nâng tay cô ấy lên. – Có sao không ?

Trời ơi ! Mai bị đứt tay một chỗ khá sâu, lại ngay chỗ tay thuận nữa chứ.

-Không sao… băng bó một lúc là khỏi ngay mà. – Mai cười gượng.

-Đi nào ! – Tôi dẫn cô ấy đến chỗ bồn nước rửa tay.

—–***—–

-Ái ! – Mai khẽ kêu lên. – Không sao ! Tiếp đi ! – Cô ấy mỉm cười.

Đồ bướng bỉnh, bị dao cắt sâu đến thế mà còn cười tươi như hoa. Tôi nhẹ nhàng dùng bông thấm thuốc đỏ để nhẹ trên vết thương của cô nàng. Vết thương sâu lắm, độ nửa phân mà chạy dọc cả bàn tay.

-Vết thương thế này thì không thể cầm dao cắt đồ nữa rồi. – Tôi nghĩ thầm.

-Sao vậy ? – Mai nghiêng đầu hỏi.

-Vết thương này thì cô không thể cầm dao được, tối thiểu là 2 tuần sau mới cầm nổi con dao. – Tôi thở dài, băng vết thương cho Mai.

-Hả ? Sao có thể như thế được. – Mai ngỡ ngàng.

Tôi im lặng. Biết nói sao đây nhỉ ? Cô ấy đã rất cố gắng và kỳ vọng để có một thành tích tốt nhưng sự thật vẫn là sự thật, cô ấy không thể cầm dao được nữa.

-Cậu bịp tôi chứ gì ? – Mai hét lên. – Tay tôi vẫn còn ngon lành lắm ! Xem nè !

Mai ráng cầm hộp bông băng lên nhưng làm sao mà được. Thấy chưa, mới nâng lên được tí xíu là cô nàng lại khuỵu xuống ngay.

-Đừng có ráng, để tôi lựa lời nói với cố. – Tôi mỉm cười.

Mai hình như vẫn không nghe lời tôi nói, cứ gục xuống.

—–***—–

(Lời kể của Tiểu Mai)

Lựa lời nói thì hay lắm nhưng mọi người sẽ nghĩ là tôi với nó cố tình làm vậy để né tránh, sao có thể chấp nhận được chứ ! Cứ nhìn cái tay bị băng là tôi cứ tức điên lên, nếu lúc đó tôi không bị đứt tay thì đâu có như thế. Tức chết đi được !

-Đã nói là không phải lỗi của cô mà sao cứ trở qua trở lại mãi thế. – Nó nằm kế bên cằn nhằn.

-Nhưng…

-Cố tin tôi chưa bao giờ nói dối, không sao đâu ! – Nó mỉm cười. – Ngủ đi ! Kẻo già.

Nó kéo mớ tóc dài của tôi lại gần rồi nhắm mắt ngủ ngon lành. Tôi xoay lại nhìn khuôn mặt nó lúc ngủ. Thật là vô tư, chẳng giống những lúc đi họp gia tộc về hay trao đổi với phu nhân chuyện gì. Tôi muốn, rất muốn giữ gương mặt này thật lâu, tôi muốn đem lại cho nó những giây phút thật yên bình. Thế mà chính tôi lại là người mà nó lo lắng, suy tư nhiều nhất (có lẽ là sau mẹ nó).

Giá như lúc đó tôi không bị đứt tay thuận thì đâu có… Tôi không chấp nhận ! Không chấp nhận !

-Nhất quyết không chấp nhận ! – Tôi giơ hai tay lên.

À há, mình còn một tay lành lặn. Sao không thử ? Nhưng, nó không phải là tay thuận, cắt tỉa rất khó khăn.

Lòng tôi lại chùn xuống.

Thằng nhóc đột nhiên trở mình, miệng lẩm bẩm :

-Cố lên, Mai ơi !

Tôi mỉm cười. Kệ, không có gì để mất cả, có gì thì đứt luôn hai tay cho có cặp.

-Tôi sẽ cố !

Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên má Thiên rồi vén chăn ra ngoài.

-Nhà bếp thẳng tiến !

Phải làm bằng được. Quyết tâm !
Ráng lên nào, ráng lên nào. Tôi cố gắng dùng tay trái đưa con dao vào vị trí chính xác của củ cải. Cũng may nhờ tôi chăm tập võ mà tay trái cũng mạnh ngang tay phải nhưng nó cứ ngược ngạo thế nào. Nãy giờ hơn ba tiếng đồng hồ chỉ cắt được ba củ cải được đẹp mắt tí xíu. Cạch, lại xéo nữa rồi.

-Không sao ! Tiếp tục ! – Tôi đưa cánh tay đã mỏi nhừ cầm con dao lên cắt tiếp.

Sao không được vậy nhỉ ? Chắc phải có bí quyết gì đó mới cắt thành thạo được.

Tôi bèn chạy đến chỗ điện thoại, bấm số của “Atula” (Atula nấu ăn đạt điểm cao nhất lớp) hỏi xem thử bí quyết trình bày món ăn.

-Alô… – Giọng nói còn ngái ngủ vang lên bên kia đầu dây.

-“Atula” hả ? “Xích thố” đây ! – Tôi nói.

-“Xích thố” hả ? – Nhỏ cười hì hì. – Biết mấy giờ rồi không hả ? Không cho người ta ngủ sao ? – Nhỏ hét lên.

Tôi cố gắng chịu trận một chút. Độ năm phút, nhỏ nguôi xuống, tôi hỏi :

-Nè, làm cách nào mà bồ trình bày món ăn đẹp được vậy ?

-Hả, sao bữa nay bồ lại hỏi chuyện đó. – Giọng nó có vẻ ngạc nhiên.

-Nhiều chuyện, không nói, đây cho một bản “Con heo đất” bây giờ. (tôi hát bài đó dở nhất, dở nhất chứ không phải là dở đâu, nên nhỏ sợ lắm)

-Thôi thôi, để đây bày cho. – Nhỏ hắng giọng. – Lúc trình bày món ăn, cứ suy nghĩ về người mình muốn nấu cho thưởng thức nhất rồi tưởng tượng khuôn mặt người đó khi thưởng thức các món ăn, mình sẽ có thể trình bày một món ăn cực ngon.

-Cho ví dụ đi !

Nó thở dài :

-Bồ thông minh lắm mà.

-Nói !

-Ví dụ như hồi đó đây kiểm tra công nghệ bài gọt vỏ quả cà chua, đây đã nghĩ đến khuôn mặt của mẹ khi ăn món ăn có trang trí quả cà chua đó. Còn giờ… – Đến đó nó ngập ngừng – giờ thì đây nghĩ đến anh Sơn. Nói chung là nghĩ rằng mình sẽ nấu và trình bày món ăn cho người mình yêu quý nhất thì chắc chắn sẽ thành công 100%

-Cám ơn ! – Tôi cúp máy một cái rụp.

Bí quyết trình bày… Khuôn mặt người mình yêu quý nhất khi thưởng thức món ăn ư ?

—–***—–

Hai ngày nay cứ thế, tối tối là tôi vén chăn xuống bếp luyện tập. Nhờ siêng năng, nay tôi có thể dùng tay trái cắt rau dễ dàng dù chưa thuần thục cho lắm nhưng đã có những bước tiến khá xa. Có điều cũng tại thế mà tôi bị mất ngủ, phải ngủ bù vào ban ngày. Và điều đó khiến cho thằng nhóc sinh nghi.

-Sao dạo này cô hay ngủ trưa thế ? Bình thương đâu có vậy. – Nó nhíu mày hỏi tôi.

-Đâu, đâu có sao.

Tim tôi thót lên. Cái thằng nhóc này thông minh lắm, càng nói càng lộ.

-Tôi ngủ đây ! – Tôi đắp chăn ngủ một giấc.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Lạ thật ! Bình thường phải xem sách đến mười một giờ khuya mới ngủ còn sáng dậy lúc năm giờ luyện võ. Sao lần này lại hoàn toàn trái ngược. Đã vậy còn than thở ê ẩm cánh tay trái nữa. Không lẽ…

Tôi vội vàng chạy xuống bếp coi thử. Bếp vẫn còn nguyên, chẳng có gì xê dịch cả.

-Nguỵ trang kỹ thật. Nhưng còn một sơ hở.

Tôi đến chỗ tủ lạnh, mở ngăn đông lạnh thức ăn coi thử. Quả nhiên… túi rau, thịt, cá đã giảm đi một nửa. Vậy là tối nào cô nàng cũng xuống đây luyện tập. Nhưng tay thuận bị thương rồi tập luyện thế nào được nhỉ ? Chẳng lẽ dùng tay trái à ?

-Cái đồ cứng đầu, đã bảo là không sao mà.

Tối nay phải xem thử cô nàng làm sao đã.

—–***—–

(Lời kể của Tiểu Mai)

Tôi quay qua. Mắt nó nhắm nghiền, có tiếng ngáy khe khẽ. Tốt rồi.

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,49 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT