watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:01 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7509 Lượt

Tôi vén chăn, lén xuống bếp tập luyện.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Tôi đưa tay qua, thấy trống trống. Biết là cô nàng xuống bếp rồi nên tôi cũng xuống bếp. Tới bếp, tôi thấy cửa bếp đóng kín, không khe hở để nhìn. Công nhận là sau này cô nàng theo ngành công an theo dõi tội phạm hợp đấy. Tôi không chịu thua.

Tôi chạy một vòng ra sau nhà, tới chỗ vườn hoa. Tôi nhìn xung quanh tìm cái đó. Xem nào… cách chậu mai trung tâm ba bước chân. Đây rồi ! Tôi vạch bụi cỏ dại ra, sờ sờ xem cái nút màu đỏ. Tách ! Một đường hầm mở ra. Tôi bước xuống.

Mai mới về nhà nên không biết đến cái này. Đây là căn hầm bí mật của biệt thự, tất cả mọi hoạt động của con người đều được theo dõi ở hầm này và hầm này thông với tất cả mọi phòng ốc trong biệt thự. Đây là nơi tuyệt mật, chỉ có người thừa kế và con dâu đích được cấp thẻ khoá tức là trong nhà bây giờ chỉ có tôi, mẹ và sau này là Mai được vào. Cha giao thẻ khoá cho tôi lúc tôi khoảng 8 tuổi.

Tôi chạy tới phòng điều khiển. Tôi đưa thẻ khoá vào khe, cửa lập tức mở ra.

Tôi bật màn hình theo dõi ở phòng bếp lên xem thử.

Mai quả nhiên là đang tập cắt rau ở đó. Cô nàng dùng tay trái để luyện tập. Trông khó khăn lắm ! Chốc chốc Mai lại cắt trúng tay phải nhưng chỉ ôm tay một chút thôi rồi tiếp tục tập tiếp, không một lời than thở, không một tiếng oán trách. Mai lúc nào cũng thể hiện khuôn mặt quyết tâm, không phải là miễn cưỡng. Mai tiến bộ lắm, biết tỉa rau rồi.

-Oái !

Tôi nhìn lên màn hình. Mai tiếp tục cắt nhầm vào tay phải. Mặc dù vậy cô ấy vẫn mặc, chỉ sát trùng chút xíu rồi tiếp tục cầm dao tập tiếp. Mai vẫn cố gắng. Vì tôi ư ?

-Đồ ngốc ! – Tôi thở dài. – Sao lại thế ?

Không thể bỏ mặc cô nàng được. Tôi ấn cái nút trên chiếc ghế bành da. Tiếng bíp nhận lệnh vang lên. Nền nhà nổi lên hai đường trượt, các bánh xe của chiếc ghế tự động trượt lên đó, đến đường hầm thông với phòng bếp. Gần đến chỗ, nền nhà nâng chiếc ghế lên cao, nền nhà của phòng bếp phía trên mở ra cho chiếc ghế lên trên. Tôi đặt chân lên nền của phòng bếp, chiếc ghế sẽ tự theo đường cũ về lại phòng điều khiển.

Mai đang ở đó, quỳ trên nền nhà (vì vết cắt hồi nãy khá sâu), quay lưng về phía tôi. Vai cô ấy run lên nhưng không hề thốt ra một lời than thở.

Thông minh, đáng yêu, cứng đầu và luôn kiên trì, đó chính là một trong vô số lý do tôi yêu cô ấy.

-Này ! – Tôi đập vai Mai.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Tôi giật mình, quay ra sau. Nó, nó đang đứng đó, nhìn tôi, im lặng.

-Sao cậu lại tới đây được ? Tôi khoá cửa rồi mà.

Nó mỉm cười.

-Bí mật.

-Vậy là… cậu thấy hết rồi phải không ?

Nó gật đầu.

Tôi không còn lời nào để nói nữa. Chỉ cúi đầu chờ một cơn thịnh nộ kinh hoàng giáng xuống đầu thôi. Tôi nói :

-Muốn nói gì thì nói đi !

Nó im lặng. Tay nó khẽ động đậy. Chắc sắp sửa ký đầu tôi đây. Tôi đành nhắm mắt chịu trận chứ tay còn lành lặn đâu mà đánh trả nữa.

-Có đau không ?

Trái ngược với dự đoán của tôi, nó nâng tay tôi lên, quan sát vết thương. Nó dịu dàng hỏi :

-Có đau lắm không ?

-Không ? – Tôi lắc đầu nguây nguậy.

Nó ký nhẹ vào đầu tôi.

-Không đau cũng phải đi băng bó. – Nói rồi nó dẫn tôi đi băng bó vết thương.

—–***—–

Khác với lần trước, lần này nó chấm thuốc rất nhẹ nên ít thấy rát hơn. Hôm nay sao tự nhiên tôi cảm thấy nó quá dịu dàng, cứ tưởng đang gặp một người đồng trang lứa chứ không phải là thằng nhóc thua mình năm tuổi. Có điều con trai độ tuổi tôi chắc cũng không bằng một góc của nó. Khoan đã, tôi đang nghĩ cái quái quỷ gì thế này ? Dừng lại ! Tại nãy giờ cả hai cứ im lặng nên mới vậy.

-Xin lỗi. – Nó mỉm cười buồn bã.

Tôi ngạc nhiên. Người đáng xin lỗi là tôi kia.

-Xin lỗi vì đã để cô phải luyện tập một mình. – Nó thở dài. – Xin lỗi.

-Tôi mới là người cần phải nói thế. – Tôi nói.

Nó tiếp tục băng bó cho tôi. Chuyên nghiệp thật đấy, thoăn thoắt chút xíu mà đã xong mấy cái vết thương.

-Cám ơn ! – Tôi mỉm cười.

-Cố lên !

Tôi hăng hái xắn tay áo lên, nói :

-Đương nhiên rồi ! Tôi sẽ cố gắng hết sức !

-Đưa tay đây ! Tôi cho thần chú cho !

Tôi tò mò, đưa tay trái cho nó. Nó khẽ cười, nâng tay tôi lên và… hôn nhẹ lên đó.

-Cô sẽ thành công thôi, tôi biết mà.
Nhìn trên lịch, hôm nay là cái ngày sát cái dấu màu đỏ kia nhất, nhưng cũng là ngày mà tôi hoàn tất toàn bộ bài học của mình.

-Tuyệt vời ! – Tôi sung sướng nhìn thành tựu mình đạt được.

Tôi nhảy cẫng lên, cuối cùng tôi cũng có thể cắt, tỉa rau củ thành công. (dù chưa đẹp như nó nhưng cũng thành công lắm rồi). Thằng nhóc vỗ tay tấm tắc khen :

-Khá lắm ! – Nó mỉm cười. – Trên cả tuyệt vời !

-Thiếu gia ! Thiếu gia ! – Một người phục vụ chạy xộc vào phòng bếp.

-Chuyện gì ?

-Nhị lão phu nhân vừa gọi điện thoại là đã lên máy bay, mai sẽ về.

—–***—–

(Lời kể của Nhất Thiên)

-Tôi đi đây ! Ở nhà chuẩn bị tinh thần đi nhé ! – Tôi dặn dò Mai.

Mai gật đầu, có lẽ vẫn còn sợ, tôi nghe mồn một tiếng cô nàng nuốt nước bọt. Tội nghiệp.

-Yên tâm đi ! Hai bà có lẽ là hiền hơn… cha tôi nhiều. – Tôi cố gắng an ủi.

-Tôi biết rồi ! Đi đường cẩn thận nhé ! – Mai nở nụ cười tươi.

Tôi tạm biệt Mai rồi bước lên xe. Xe chuyển bánh, đưa tôi đến sân bay đón hai bà.

Nói vậy chứ trong bụng tôi lo lắm, sợ cô nàng mất bình tĩnh. Mai tuy thông minh, học giỏi nhưng quen sống một mình, chưa gặp rắc rối trong gia tộc bao giờ, đặc biệt là chuyện mẹ chồng nàng dâu (dù đây không phải là mẹ chồng). Ba năm trước may mà có cha che chở mẹ mới dễ dàng được bỏ qua. Giờ chắc tôi cũng phải cố gắng quá.

Mãi suy nghĩ mà xe đưa tôi đến sân bay mà chẳng hay. Tài xế dừng lại, mở cửa cho tôi xuống.

-Cháu yêu của ta ! – Tiếng nói quen thuộc phát ra từ cửa đón khách từ nước ngoài.

Tôi quay lại, một loạt dao ở đâu phóng ra, nhắm thẳng vào tôi. Tôi vội vàng nhảy qua chỗ khác, lại một loạt dao được phóng đến. Con nào con nấy sáng loáng phát khiếp, cắm ngập cả sắt chứ không phải chơi. Tôi định thần lại, quan sát xung quanh. Thấy rồi ! Một loạt dao nữa bay tới. Tôi tránh qua một bên nhưng không có tránh mà nhanh tay chộp lấy một con dao rồi phóng thẳng vào bụi cây cách chỗ tôi đang đứng ba mét. Xoẹt !

-Oái ! – Tiếng hét vang lên.

-Hai bà !

-Thằng cháu quái quỷ !

Hai bà lồm cồm từ trong bụi cây bò ra, trông thật thê thảm. Đầu tóc hai bà toàn là lá với lá, áo khoác thì bị con dao hồi nãy ghim vào nhau.

-Khá lắm đấy cháu ! – Hai bà vỗ tay.

-Hai bà !
Tôi chạy tới ôm chầm lấy hai bà. Ôi, lâu lắm mới gặp. Hai bà vẫn như ngày nào.

-Cháu nhớ hai bà quá !

-Các chú bảo vệ ! Chỗ này !

Tôi ngạc nhiên. Eo ơi, nguyên một tập đoàn cảnh sát đang ập tới đem theo nào súng, nào roi điện, nào còng tay.

-Bắt lấy chúng ! – Bác cảnh sát chỉ vào hai bà.

-Chạy nhanh lên hai bà ! – Tôi nắm tay hai bà chạy tới chỗ xe.

Ba bà cháu nhanh chóng chạy vào trong xe, đóng sập cửa.

-Nhanh lên tài xế ! – Tôi nói lớn.

-Vâng !

Bác tài xế lên ga, tăng tốc tối đa chạy về nhà.

—–***—–

(Lời kể của Tiểu Mai)

Sao lâu lắm rồi mà nó chưa về nhỉ ? Liệu có gặp chuyện gì không ? Tôi lo cho nó quá !

-Đóng cửa ! Đóng cửa gấp ! – Tiếng nó hét ở ngoài cổng.

Tôi ngạc nhiên, chạy ra xem. Chúa ơi ! Trước cổng nhà tôi là một tập đoàn xe cảnh sát tuần tra. Sao lại có cảnh sát ở đây ?

-Thành thật xin lỗi các vị vì trò đùa quái đản này. – Phu nhân cúi đầu liên tục.

-Còn lần nữa là chúng tôi không khách sáo đâu ! – Ông cảnh sát bước vào xe, đóng cửa cái rầm.

Gì kỳ vậy ? Tôi hỏi :

-Chuyện gì vậy phu nhân ?

-Hai người quá đáng vừa phải thôi chứ ! Tôi xin lỗi mấy lần rồi ! – Phu nhân hét lên, kiểu như không chịu nổi vậy.

-Bớt giận nào con dâu.

Có hai bà lão từ trong bụi hoa của nhà cùng thằng nhóc bước ra. Hai bà này trông hơn kém nhau mười tuổi, trông cao hơn phu nhân nửa cái đầu, chắc cũng cỡ bốn chín năm mươi vì tóc chỉ lưa thưa vài sợi bạc, trông hai người yêu đời lắm, da chẳng có lấy một nếp nhăn.

-Hai bà là…

-Cố và nội tôi đấy ! – Thằng nhóc mỉm cười.

—–***—–

(Lời kể của Nhất Thiên)

-Con chào hai bà ạ ! – Mai khúm núm.

-Chào con ! – Bà cố mỉm cười. – Xinh nhỉ ?

Hai bà nhìn Mai từ trên xuống dưới, cả hai đều có vẻ hài lòng (Điểm này thì tôi không lo, cô nàng đẹp sẵn từ lâu rồi). Hai bà bất chợt khựng lại ở bàn tay quấn băng của Mai, nhíu mày.

-Tay con là… – Bà nội hỏi.

Mai giật mình, ấp úng :

-Dạ, đây là…

Tôi vội vàng nói :

-Hồi bữa cô ấy bị đứt tay.

Hai bà liền quay qua lườm tôi. Bà nội mỉm cười, ghé sát tai tôi, thì thầm :

-Đừng có bắt chước cha cháu, bênh người ta chằm chặp như thế.

Tôi đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu. Bà nội nói với Mai :

-Ta có nghe cháu ta kể rằng cháu rất giỏi về kinh tế, chính trị.

-Cũng thường thôi ạ. – Mai nói.

Bà nội thở dài.

-Hai già này cổ hủ, chỉ biết là làm dâu phải giỏi nữ công gia chánh nên hai già sẽ kiểm tra con phần nữ công gia chánh.

-Dạ ! Con hiểu.

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,49 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT