watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:02 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8160 Lượt

tự nhủ vậy. Thằng nhỏ căng người, xả đạn ào ạt vô trong vòm miệng nhỏ. Thấy mặt con nhỏ nhắm nghiền, cái mũi chun chun lại như ráng chịu đựng. Cái cổ họng phập phồng, nghe từng tiếng nuốt nhẹ. Nhìn cái bộ dạng của nhỏ, tôi nghi đây là lần đầu tiên nó can đảm dữ vậy nha. Nhìn tướng nó nuốt đám tinh trùng không khác gì bị ép uống thuốc độc vậy, cái mặt nhăn nhó thấy thương. Tôi xoa xoa nhè nhẹ lên đầu nhỏ như an ủi, đôi mắt đờ đẫn nhìn cặp môi con nhỏ vẫn đang ráng ngậm chặt lấy thằng nhỏ của tôi. Con nhỏ chịu đựng ghê. Trong giây lát, tôi thấy thương con nhỏ đến nao lòng…

Nhiệm vụ bất khả thi rồi cũng kết thúc. Nhỏ chạy vội vàng tới bình nước, rót đầy một cốc bự tổ chảng, uống ừng ực. Tôi ngượng tới đần cả người, không biết nên nói gì để an ủi nhỏ thì nó chạy nhào vô lòng tôi, rúc đầu vô ngực chặt thiệt chặt. Chỉ nghe giọng con nhỏ lí nhí:

– Ghê quá anh ơi! Em không nghĩ nó nhiều dữ vậy đâu!

Tôi ôm nhỏ, muốn hôn lên môi nhỏ quá xá nhưng cũng hơi sợ đám đàn em của chính mình nên thôi bỏ.

– Biết vậy sao còn làm? Em khờ quá đi.

Con nhỏ nhõng nhẽo, đánh mạnh vô lưng tôi:

– Anh mới là đồ khờ đó. Anh cho ra bên ngoài, lát làm sao dọn? Người ta vô thấy thì em giấu mặt vô đâu?

Tôi ngẩn người. Thật tình, tôi cũng thấy mình khờ thiệt. Nhưng trong lòng tôi lúc đó, một thứ tình cảm ấm áp và đẹp đẽ dành cho con nhỏ cứ dâng trào. Tôi ôm ngực nhỏ ép chặt vô ngực mình, thì thầm:

– Giấu vô ngực anh nè. Anh che cho em suốt cả cuộc đời luôn!

Khung cảnh lãng mạn như phim bộ Hàn Quốc kết thúc cái roẹt khi bên ngoài, tiếng lão giáo vụ già vọng vào chói cả tai:

– Mỹ Anh không ra thăm nuôi đi, loa kêu nãy giờ kìa!

Nhỏ Mỹ Anh ra gặp gia đình về thì cũng tới bữa cơm trưa. Tôi lấy sẵn cơm, để trên bàn chờ nhỏ về ăn chung. Lão Ngọc cũng ngồi vểnh râu đợi nhỏ. Nhìn mặt tôi có nét kì quái hay sao đó mà lão ngó tới ngó lui:

– Bữa nay bịnh hả nhóc? Sao mặt nghệt ra như Tây dẫm phải shit thế?

Lão này có đặc sản là mấy câu nói ví von kiểu Bắc. Thấy một thằng mới nhập trại, trên mắt còn đeo nguyên cặp kiếng dày cui, lão phán: thêm một thằng lưu manh giả danh trí thức. Nhìn cái mặt đang đờ đẫn của tôi, lão cũng xuất ra ngay được một câu nghe rợn người, nhất là trong khung cảnh mấy thằng nhóc ác bên cạnh đang hí húi ăn cơm. Tôi ngó lão, lắc lắc đầu rồi thở dài:

– Vụ này anh không hiểu nổi đâu!

Lão Ngọc có cái tật tò mò hệt như con nít vậy. Cái gì tôi càng cố tỏ vẻ thần bí, lão sẽ gặng hỏi cho bằng được thì thôi. Có điều, vụ này tôi nói không có được. Lão đoán tới đoán lui một hồi cũng nản, rút thuốc ra phì phèo hút, làm bộ bất cần. Tôi nghe trong lòng dễ chịu ghê, thấy lão quỷ già này ấm ức, tôi lại thấy… vui vui.

Con nhỏ gặp gia đình bàn chuyện mua tên lửa hay sao mà lâu quá trời lâu. Đám ăn cơm bàn kế lục tục về gần hết mới thấy bóng nhỏ từ xa, tay xách giỏ đồ linh tinh mua ở thăm nuôi. Cái mắt từ xa đã lườm tôi sắc thiệt sắc, cái mỏ chu lên nguýt tôi. Lão Ngọc gục gặc cái đầu:

– Thì ra vậy. Anh hiểu rồi, mày không phải giải thích đâu!

Tôi ngó lão một cái, tim đập thình thịch:

– Anh biết cái gì chớ!

Tới lượt lão làm bộ thần bí, thở dài:

– Anh đâu biết gì đâu, sao mày hoảng hốt vậy nhóc?

Nói xong nhìn tôi cười nham hiểm. Giang hồ già có khác, chơi cân não một phát ăn ngay. Tôi cũng mặc kệ lão hí hửng, chạy ra cầm đồ dùm con nhỏ. Mặt con nhỏ có vẻ vui – chắc nói chuyện với ba má xong cũng thấy dễ chịu. Con nhỏ này đúng thiệt con nít hết chỗ nói, vài bữa đầu mới vô, gia đình tới thăm nhất định không chịu gặp. Được cỡ một tuần, nó mếu máo chạy lên trên ban quản lý, đòi gọi điện về nhà kêu ba má lên thăm. Đúng là thứ con nít quỷ mà!

Con nhỏ ngồi vô bàn mà không chịu ăn, cái mồm liến láu kể chuyện, mặc cho tôi và lão Ngọc căng tai ra chịu trận. Được chừng 10 phút, lão Ngọc chịu hết nổi, làm bộ vẫy cha du đãng Nam tàu gì đó rồi hấp tấp bưng bo qua bển ngồi, kêu:

– Anh qua gặp thằng này có công chuyện chút, 2 đứa ngồi ăn đi nha.

Tôi mong còn chẳng được ấy. Quá trời điều muốn nói với con nhỏ mà lão cứ ngồi kè kè bên cạnh, nói làm sao nổi. Con nhỏ thấy mất một khán giả cũng coi bộ giảm hưng phấn, cầm cái muỗng xúc cơm bỏ vô miệng, vừa nhai vừa nhìn tôi cười cợt. Tôi chọc nhỏ:

– Bữa nay anh lấy ít cơm đó, liệu ăn hết nổi không?

Con nhỏ ngạc nhiên:

– Ủa sao tự dưng anh hỏi kì cục vậy?

Tôi làm mặt tỉnh, trả lời:

– Tại anh sợ em … no rồi!

Mặt con nhỏ đỏ bừng như mặt trời. Cái tay luồn vô đùi non tôi nhéo một cái muốn đứt thịt, miệng la:

– Còn nói nữa em nghỉ chơi anh luôn đó!

Con nhỏ có một thứ mà đám beo trường trại có cố cỡ nào cũng không có nổi: cái tính mắc cỡ. Nhỏ này da mặt mỏng xíu, hễ bị chọc về cái vụ đó lại đỏ phừng phừng, nhìn thấy cưng ghê lắm. Mà thấy con nhỏ dọa nghỉ chơi vậy, tôi cũng đâm sờ sợ. Nó nghỉ chơi tôi, không lẽ tôi chơi với lão Ngọc sao?

Lại nói về cái lão du đãng lởm này, thực sự từ ngày lão vô tới giờ tôi nhìn lão không ra nổi một điểm nào giống du đãng hết trơn. Lão giống kiểu già dịch thì đúng hơn là du đãng. Có điều, lão chỉ có giỡn với riêng mình tui, còn đối với đám kia lão làm mặt trầm thấy ớn. Có lẽ để giữ số má thôi – tôi nghĩ bụng. Nhưng quả thật tôi chưa hiểu hết về lão chút xíu nào hết cả. Lão đúng thiệt là du đãng thứ dữ không có phải hàng Tàu.

Thôi không nói về lão già dịch này nữa, mắc công bực bội. Con nhỏ thấy tôi im re, coi bộ khoan khoái dữ. Nó nhịp nhịp chân ngồi ăn nốt chỗ cơm, cái mũi nho nhỏ chun lên như thể đang khoái chí. Tôi thiệt tình thấy con nhỏ này làm gì cũng dễ thương hết trơn: tập thể dục cũng dễ thương, uống cafe cũng dễ thương, ăn cơm cũng dễ thương, và làm tình thì lại… dễ ra.

Cái khoảng thời gian mới bập vô tình yêu luôn là quãng thời gian ngọt ngào và thơ mộng nhất – tôi nghiệm ra như vậy. Thiệt tình, trong lòng tôi cứ có một thứ hương vị ngọt ngào hệt như mật ong khi ở gần con nhỏ. Con nhỏ hẳn cũng vậy. Thứ tình cảm mới chớm nở có sức mạnh thật kì diệu. Nó làm cả tôi và nhỏ đều cảm thấy ấm áp và hạnh phúc ngay trong cái khung cảnh hết sức tầm bậy và chán nản này. Tôi thực sự muốn nói với con nhỏ một lời cảm ơn chân thành nhất, bởi nhờ nó mà cuộc sống của tôi đã thay đổi tới không tưởng trong cái trại cai tẻ ngắt này.

Có điều, cái quãng thời gian êm ấm của cả tôi và nhỏ kéo dài không có được lâu. Trước giờ, với tư cách là em trai của du đãng truyền kì, đám học viên dù có thèm con nhỏ tới mấy cũng chỉ có thể đứng xa xa và nuốt nước miếng. Nhưng đó là học viên, còn nếu đối thủ của tôi lại là một thằng cha … cán bộ thì nó khác à nha.

Trại tạm chia ra có 3 loại cán bộ – gọi cán bộ cho oai chứ có cái khỉ mốc gì. Loại vip nhất chắc chắn là ban quản lý trại,

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT