|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tụi này ăn không ngồi rồi nhưng có góp cổ phần, nên vị trí và tiếng nói luôn được xếp rất cao. Loại nhì là giáo vụ. Đám này chuyên lo công tác tâm lý, nắm bắt tâm tư nguyện vọng của học viên kiêm vai trò giáo dục. Bét cùng, nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống đám học viên là bảo vệ. Đám này đúng với tên gọi của nó, ăn cơm và lo bắt người, oánh người, xử lý vi phạm trong trại. Tuy vậy, trại nảy đâu ra một thằng không biết xếp vào đâu trong mấy thứ trên.
Thằng nửa quản lý, nửa bảo vệ, nửa giáo vụ này chỉ chừng hơn tôi độ vài tuổi, cái mặt nhâng nhâng nhìn thấy ghét. Nghe đám bảo vệ già nói chuyện, nó là con cháu của giám đốc trại, kiếm việc không nổi nên nhà cho vô đây, gọi là có công có việc. Tôi cũng mặc xác nó, hơi đâu tôi quan tâm ba cái vụ cán bộ trong trung tâm, dù sao tôi cũng đâu phải ban quản lý. Có điều, tôi không quan tâm nó, nó lại quan tâm… con nhỏ của tôi mới kì thiệt là kì.
Thằng nhóc ác này vốn không phải "người trong giang hồ". Tức là nó chẳng biết gì hết trơn về cái thế giới phức tạp nó đang làm việc. Nhưng chính bởi vậy nên mới khó.Với thằng nhóc không hiểu sự đời này, nó có một cái ảo tưởng rằng: nơi này nó là cán bộ, nó có quyền thế rất to và có thể làm nhiều chuyện. Quan trọng hơn, nó nghĩ đám học viên luôn sợ nó một cây. Quả thiệt cũng có phần đúng, nhưng là đúng với mấy thằng nhóc ác lá gan nhỏ xíu, chớ không phải đúng với toàn bộ trại.
Lần đầu tiên gặp mặt (thằng chả tên Phương – tôi vốn bị ác cảm với những thằng con trai tên Phương), tôi đã thấy khó chịu gì đâu. Gặp mặt tôi, nghĩa là gặp mặt con nhỏ luôn – bởi tụi tôi đi đâu chẳng sát vô nhau, theo cái ngôn từ kinh tởm của lão Ngọc thì là: "dính nhau như shit với đít" (Xin lỗi các bạn đang dùng bữa). Nhìn thấy con nhỏ, bộ dạng nó đờ đẫn làm như bị say thuốc vậy, mắt nhìn con nhỏ không chớp, la:
– Trời, đẹp vậy mà nghiện uổng quá đi!
Tôi chưng hửng. Đâu lòi ra cái thằng nửa lưu manh nửa cán bộ này vậy hả trời? Tôi nhìn nó khinh khỉnh. Bé, lùn, xấu trai, cái mỏ nhô ra nhìn thấy ghét. Tôi cũng làm một câu tương tự:
– Xấu dữ vậy mà không nghiện, cũng uổng quá ta!
Mặt thằng chả đanh lại. Coi bộ sỉ nhục nặng nề tới thân phận cán bộ à nha. Nó làm cái mặt ngầu,
la lên:
– Mày nói chuyện với cán bộ kiểu vậy hả?
Tôi suýt té ngửa à nha. Mới sáng sớm mà sao cha nội này ngủ mớ dữ vậy. Thở dài một cái, kêu nó:
– Đi uống thuốc đi cán bộ.
Rồi kéo áo con nhỏ, tôi dắt nhỏ qua chỗ khác ngồi, miệng an ủi:
– Bỏ đi em, chắc mới từ cắt cơn ra đó.
Con nhỏ có vẻ khoái, cười khúc khích, bám lấy cái tay tôi đi lò dò. Miệng con nhỏ chu lên nhìn ngộ thiệt ngộ:
– Cái đồ dê xồm chứ cán bộ gì!
Ngoảnh cái mặt lại, thấy lưu manh kiêm cán bộ đang đứng kế một thằng bảo vệ, tay hướng về tôi chỉ trỏ. Tôi cũng mặc kệ, trại này tôi đóng tiền rồi vô chứ đâu phải xin xỏ gì vô? Muốn đánh tôi hả, không dễ à nha.
Tôi lôi nhỏ ra sân bóng, hai đứa ngồi nhịp nhịp giò cho cá vàng trong cái hồ nước nho nhỏ ăn. Giữa vườn hoa là một cái hồ nhỏ xíu, bên dưới nuôi đám cá lúc nhúc. Con nhỏ khoái vụ cho cá ăn dữ lắm, bữa nào sau khi ăn cơm xong, tôi và nhỏ đều mang chút rau, cơm thừa ra cho tụi nó ăn. Tôi ngồi lên cái dép, ngó con nhỏ vừa cho cá ăn vừa tặc lưỡi. Con nhỏ ngộ à nha. Cá mà nó làm như … gà không bằng vậy.
Khung cảnh lãng mạn như phim cũng bị phá tan cái roẹt bởi tiếng loa chói lói trên phòng giáo vụ:
– Học viên Long C8 lên phòng giáo vụ có chuyện cần!
Tôi thở dài. Đám này thiệt biết phá bĩnh hết sức. Tôi nắm tay con nhỏ, kêu:
– Đi, mình lên coi chút đi em!
Con nhỏ cũng ngoan ngoãn đứng dậy theo. Tôi nắm tay nhỏ tỉnh bơ đi lên phòng giáo vụ, mặc con nhỏ bảo vệ đứng la chói lói:
– Nè nè, 2 người kia sao nắm tay nhau ngang nhiên vậy!
Cái thứ gái xấu không có ai nắm tay – nó thường ghen ghét dữ vậy đó. Tôi thở dài. Bước vô phòng giáo vụ, thấy quá trời những gương mặt đang xúc động. Bà giáo vụ già kéo 2 cái ghế cho tôi và con nhỏ ngồi, giọng tình thương mến thương dữ dội:
– Con ngồi đi Long. Cô báo cho con một tin vui nè, báo trường mình được giải nhất đó!
Tôi thấy bộ dạng bả vậy, tôi cũng thấy vui. Dù sao, ngoài sự đồng bóng và hơi hâm hấp của bả, bả cũng dễ thương và tình cảm chứ bộ. Tôi cười cười, nói một câu khiêm tốn:
– Trời đất, con có làm được gì đâu cô! Nhờ cô với mấy thầy trong ban làm thôi, tụi em chỉ giúp được chút xíu mà!
Mặt bả càng giãn ra. Thiệt tình, tuổi nhỏ tài cao đẹp trai cu dài mà lại khiêm tốn như vầy, chắc bả mới thấy lần đầu. Mắt bả tít lại:
– Bữa nay 2 đứa ở lại đây ăn cơm với phòng giáo vụ, cô nói qua với quản lý trại rồi đó. Bữa nay ăn "cơm đời" hẳn hoi nha, cô với thầy Bảo mời!
Trong trại có khái niệm rất ngộ. Thứ gì trại bán hoặc trại cung cấp, sẽ gọi là đồ trại. Thứ gì ở ngoài mang vô hoặc trại không có bán, sẽ gọi là "đồ đời". "Cơm đời" ở đây ý hẳn là cơm mang ở ngoài vô, chắc đặt nhà hàng hoặc tiệm ăn nho nhỏ nào kế trại. Tôi cũng cười tít mắt:
– Vậy con cũng không khách sáo đâu nha.
Nhỏ Mỹ Anh cũng cười re. Thiệt tình, ăn cơm trại hoài cũng ngán thí mồ. Bữa tối đặt ngoài cũng quanh đi quẩn lại mấy món tầm bậy, riết cũng phát ngán. Lâu lâu đổi gió cùng mấy bả, cũng vui chớ bộ.
Thấy mấy bả loay hoay sắp bọc đồ ăn ra đĩa, tôi và nhỏ Mỹ Anh cũng lăng xăng lại giúp. Mấy bả cũng chu đáo ghê, đãi 2 đứa học viên nhưng cũng đầy đủ hết trơn. Không khí trong phòng dễ chịu hẳn, như kiểu một gia đình nhỏ đang đi dã ngoại chớ không còn chút khoảng cách nào giữa cán bộ với học viên. Lão Bảo mở tủ lấy chai rượu, rót đầy vô ly, nháy mắt với tôi:
– Ưu đãi đặc biệt nha!
Tôi cũng vui vẻ đón lấy ly rượu từ tay lão. Rượu cũng là một trong những thứ đại kỵ trong trại, lão nhiệt tình với tôi vậy khiến tôi cũng cảm thấy có thiện cảm hơn nhiều. Mai mốt chắc ráng biếu lão thêm "bao thuốc thơm nhà gởi" nữa lắm!
Nguyên đám đang cụng ly tưng bừng, chuyện trò rầm rầm thì cửa mở cái kẹt. Một gương mặt xấu ma chê quỷ hờn thiên thần tự tử ló cái đầu vào, mắt ngó thấy gương mặt của tôi thì ánh lên một tia khó chịu:
– Sao học viên lại vô đây ăn uống vậy mấy chị?
Bà giáo vụ già cũng xem chừng phật ý, kêu:
– Trời, tụi nhỏ dễ thương lắm, mới làm xong giúp trường cái báo đoạt giải nhất đó. Tụi chị mời đám nhỏ ăn uống có báo qua bên bảo vệ rồi, không có sao đâu!
Thấy cái mặt xấu trai lại phủ thêm một tầng u ám. Mà mấy bà giáo vụ này cũng kì, thấy mặt nó không mời vô ăn, nó bực mình cũng phải. Tôi ngó cái mặt tức tối của nó, lòng càng vui vẻ. Gắp thêm một miếng vô bát con nhỏ, dịu dàng nói:
– Cưng ăn đi cho mập, mai mốt về nhà ba má thấy anh nuôi tốt lại gởi vô anh nuôi tiếp!
Con nhỏ lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




