|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
quáng vào khả năng của lão Ngọc nên cứ có chuyện gì khó, nó lại nghĩ tới lão hết trơn. Hơn nữa, nó nói những câu đó là hoàn toàn thật lòng, còn nếu câu đó là từ tôi, dám lão lôi tôi lên phòng đập bẹp dí lắm.
Mặt con nhỏ Thư vẫn chẳng biểu lộ chút cảm xúc gì, nhỏ cúi mặt xuống, nói nhỏ:
– Cảm ơn em!
Cả bữa ăn, con nhỏ không nhìn qua tôi lấy một cái. Duy nhất có một lần, nó lén đưa mắt dòm lão Ngọc, rồi hoảng hồn cúi xuống ăn tiếp. Thiệt tình, người đâu mà có cái mặt ác như xe rác vậy!
Bữa cơm chiều không thấy con nhỏ Thư xuống ăn cơm. Nhỏ Mỹ Anh ngó tới ngó lui hoài không thấy dáng nhỏ kia đâu. Người đã xanh rớt không có chút xíu máu nào mà lại còn bỏ bo ngang xương, thiệt tình không có lời nào nói với nhỏ này nữa. Con nhỏ Mỹ Anh ăn cơm xong trước, quày quả chạy lên gian nữ kiếm con nhỏ. Lát sau xuống chỗ tôi, cái mặt vừa đỏ bừng vừa hơi có phần giận dữ, chạy lại chỗ tôi, móc trong túi tôi tờ phiếu mua đồ. Thấy nhỏ lúi húi ở căng tin mua một bọc đồ, rồi lại lon ton chạy lên phòng nữ. Chắc mua đồ ăn cho con nhỏ kia – tôi đoán vậy.
Lão Ngọc ăn xong lại ôm cuốn truyện lên phòng. Tôi cũng ra ghế đá xí chỗ trước đợi nhỏ. Hút chưa hết điếu thuốc, đã thấy nhỏ chạy lại gần ngồi vô bên cạnh. Tôi hỏi nhỏ:
– Em mua đồ ăn cho nhỏ Thư kia hả?
Mặt nhỏ đỏ bừng, lắc lắc đầu. Cái gì mà nhỏ mắc cỡ dữ vậy trời? Tôi lại hỏi:
– Con nhỏ đó bịnh hả? Sao nó bỏ bo vậy?
Con nhỏ lí nhí:
– Không phải bệnh. Mà đám cùng phòng bả ác hết sức ác luôn.
Tôi khịt mũi. Cái đám beo trường beo trại đó mà tốt, chắc thế giới toàn vĩ nhân quá.
– Bữa nay là tới ngày của bả, mà tem phiếu hôm bữa vô bả xé hết trơn rồi, giờ muốn mua mấy thứ đồ phụ nữ cũng mua không nổi. Nãy em vô phòng, thấy nằm khóc hoài, em hỏi mãi mới chịu nói đó!
Tôi cũng hơi quê. Thiệt tình tôi ngại nói về mấy vụ này dữ lắm, kể cả tới giờ. Tôi lảng sang chuyện khác:
– Vậy sao em không mua đồ ăn cho nhỏ đó?
Con nhỏ chớp chớp mắt, kêu:
– Em vừa mua cho bả mớ đồ sinh hoạt rồi, lát kêu xuống ăn tối. Đưa phiếu đây em xuống đặt đồ ăn đi.
Tôi móc túi đưa phiếu cho con nhỏ. Tôi là người cẩn thận và ít làm rớt phiếu nhứt nên được phân công giữ hết tiền bạc của mâm. 3 đứa tụi tôi sinh hoạt trong cái trại nhỏ xíu này, chỉ cần mình đống phiếu lão Ngọc cũng đủ xài. Lão này ở ngoài chắc thuộc dạng phá gia chi tử, tuần nào phiếu gửi vô cũng đủ xài nguyên tháng. Lão cả ngày chỉ ăn cùng lắm 3 phong kẹo, xài gì cho hết. Đống phiếu nhà tôi và nhỏ Mỹ Anh gửi vô cũng chẳng ít, 3 người sống trong trại chưa bao giờ phải nghĩ ngợi về mấy thứ tiền bạc cơm áo gì hết trơn hết trọi. Hứng chí lên, tôi với lão Ngọc còn lò dò sang phòng khác cá độ đá banh hoặc đánh cờ ăn phiếu, vui ra trò.
Tôi lò dò lên phòng, kệ xác lão quỷ làu bàu, lấy cái gối nằm ngay đơ bên cạnh, co cái giò nhịp nhịp. Lão đuổi không nổi, bực bội kêu:
– Sao không đi chơi với con nhỏ quỷ kia hả thằng nhóc ác?
– Thì nó bận em mới qua chơi với anh được chứ! – Tôi tỉnh bơ trả lời.
Lão cũng chẳng thèm đối đáp, quơ cuốn truyện tính đọc tiếp. Tôi níu tay lão lại, kêu:
– Kể chuyện trường trại đi anh Ngọc!
Lão ngó tôi lom lom như nhìn thằng khùng, kêu:
– Mày đang ở trong trại chứ bộ mày ở trong khách sạn hả?
– Trời đất, xá gì ba cái trường trại bé xíu này. Anh kể chuyện trường lớn đi, kể chuyện đám beo nữ đi!
Lão này lê gót khắp các loại trại, từ trại tập trung cho tới tự nguyện, trại tù. Cơm tù cơm trại lão ăn còn nhiều hơn cơm đời nữa, nhưng ba cái chuyện tù tội chỉ có tôi mới moi được từ miệng lão. Lão tặc lưỡi:
– Ba cái con quỷ cái đó có cái gì mà kể. Nhìn như đàn ông, hút thuốc lào sòng sọc, chưa tính có con nhỏ nào đẹp đẹp vô phòng nó hiếp luôn. Tao coi tụi nó khác gì mấy thằng nhóc ác có chim.
Dữ dội vậy sao? Tôi lại hỏi tiếp:
– Vậy đám beo trường này so với đám đó có dữ bằng không anh Ngọc?
Lão cười khùng khục:
– So vậy giống như kiểu so mày với tao vậy đó!
Tôi thở dài:
– Vậy tính ra vẫn còn hiền lành chán, có điều tụi beo trong cái trại này dễ ghét thiệt. Em mới nghe con nhỏ Mỹ Anh nói chuyện xong…
Tôi đem chuyện nhỏ Thư kể cho lão nghe một lượt. Gương mặt lão vẫn lạnh te, kêu:
– Chuyện bình thường. Con nhỏ đó khờ, không lanh nên nó phải chịu thiệt thôi. Sống trường trại phải tự mình lo cho mình, ở trại này còn đỡ, trại khác ai lo cho mày. Nó sống vậy chắc được dăm bữa nó khùng thiệt luôn đó.
Rồi nghĩ ngợi một lát, lão thủng thẳng:
– Mày bảo con nhỏ Mỹ Anh vất cho nó đống phiếu xài tạm. Hết rồi thì lát mày chạy qua Hiếu mốc lấy 2 triệu tiền banh nó mới thua tao hôm qua mà xài.
Trái với điều tôi và lão Ngọc nghĩ, con nhỏ dứt khoát không cầm đám phiếu nhỏ Mỹ Anh đưa. Nghe nhỏ Mỹ Anh nói lại, con nhỏ Thư chỉ chịu nói chuyện, tâm sự hơn với nó, ngoài ra trừ cái vụ nhờ mua đồ phụ nữ, không khi nào làm phiền gì nữa hết trơn. Con nhỏ này cũng có tự trọng cao – tôi nghĩ vậy.
Có điều, ở trường trại mà không có phiếu, khó sống lắm. Cơm vẫn ăn đủ ngày 3 bữa, nhưng còn nhiều thứ sinh hoạt khác mà thứ gì cũng cần tới tiền bạc hết trơn. Chưa tính 3 cái vụ cơm trại làm dở ẹt, nếu không có tiền đặt đồ ăn tối chắc cũng ôm bụng rỗng mà đi ngủ. Mấy lần như vậy, tôi và lão Ngọc đều kêu nhỏ qua ăn chung, nhưng nhỏ chỉ cảm ơn, chưa khi nào xuống ngồi ăn cùng hết. Tôi cứ thấy con nhỏ tội tội, nhưng cũng ngại tiếp xúc. Phần vì mặt nó lạnh te, phần vì sợ con nhỏ hay ghen của tôi nghĩ xiên xẹo giống như lão Ngọc…
Lâu lâu không ghé qua thăm giáo vụ, hôm nay cũng thấy nhơ nhớ. Không phải nhớ ai hết trơn, mà là nhớ cái bao thuốc lá của ông thầy Bảo. Ông thầy chịu chơi một cây, chuyên hút Marlboro mềm nhập khẩu chứ không xài thuốc bình thường. Thi thoảng lên, ổng vẫn dúi cho tôi một bao đem về lấy le với đám học viên khác. Ở trong trại, hút thuốc đời bảnh lắm chứ bộ!
Nhỏ Mỹ Anh dạo này coi bộ khoái đi may, nên sáng nào tôi cũng lang thang một mình hết trơn. Con nhỏ tính may áo, may đủ thứ linh tinh nó nghĩ ra cho tôi và lão Ngọc. Lão quỷ già bữa trước được con nhỏ may cho cái quần cộc màuhồng, tôi nhìn lão mặc mà cười muốn té ghế. Lão mặt dày mặc hoài, cứ vô phòng lại mặc, kêu mặc cái vải đó mát. Tôi cũng nghi lão này có chút biến thái lắm à nha. Du đãng gì đâu người xăm trổ kín mít lại bận cái quần cộc hồng rực, nhìn hệt như tranh biếm họa.
Tôi đẩy cửa phòng giáo vụ, hồi hộp chờ đợi một tiếng reo mừng rỡ của bà giáo vụ và ông thầy già. Ai dè khi tôi vào, không khí im re. Thấy 2 ông bả đang bu quanh con nhỏ Thư, điệu bộ cuống quýt dữ lắm, chẳng để ý gì tới tôi hết trơn hết trọi. Tôi hắng giọng tới nổ cả cổ, ông Bảo mới quay ra ngó một cái:
– Thằng Long hả? Vô thì khép cửa lại đi mày!
Cụt hứng à nha. Xoay tay đóng cái cửa phòng lại, nghe con nhỏ Thư đang nấc lên từng đợt. Hiểu mà. Đám học viên mới có chuyện gì cũng hay chạy lên trên giáo vụ, dù sao đó cũng là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




