|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
rồi mà em không nghĩ anh có thói quen tắm sáng dễ thương cỡ đó nha anh Hiếu! Thấy gương mặt Hiếu mốc lạnh te, mặc mỗi cái quần dài, phía trên người đôi rồng trại nhe nanh múa vuốt nhìn đúng ra chất du đãng thứ thiệt. Hiếu mốc coi bộ như không nhìn thấy tôi, hất hàm về phía thằng nhóc ác kiếm chuyện bữa trước:
– Mày hẹn nó ra solo, đúng không?
Mặt thằng nhóc ác lúc này có đem kiếm Nhật tới bằm cũng không có nhỏ ra nổi giọt máu nào hết trơn hết trọi. Nó nuốt nước miếng khan một hồi rồi lắp bắp:
– Anh là anh lớn, sao lại quản chuyện tụi em?
À, cũng lanh dữ ha. Biết chuyện du đãng sợ mất số nên nó cân não Hiếu mốc luôn. Mặt Hiếu mốc vẫn lạnh như đá cây, gằn giọng:
– Tao phải quản chuyện tụi mày sao? Được, bữa nay tao làm trọng tài, không bênh bên nào hết. Mày vô solo với nó đi Long. Bọn kia xê ra, lẹ lên!
Đám tiểu yêu tép riu nhìn thấy cái bộ dạng Hiếu mốc, chân líu ríu bước ra. Thằng nhóc ác kiếm chuyện với tôi nhìn còn thảm dữ, cái chân run bần bật. Lão Hiếu mốc này không hổ danh du đãng có nghề, giải quyết ngon ơ đâu ra đấy khỏi cần đụng chân đụng tay, cũng không mất chút số má nào luôn. Tôi liếm mép một cái. Con vịt béo đây rồi. Cái tay móc cây bàn chải mài nhọn hoắt đưa ra, cái chân bước từ từ cho thằng nhóc có đủ thời gian mà sợ sệt. Móc cây bàn chải ra dọa nó chút, chứ thiệt tình đâm lộn cũng phiền phức dữ lắm chứ không đơn giản. Tôi giơ cánh tay, tính táng thật mạnh một cái vô cái bản mặt dễ ghét kia, ai dè khựng lại cái rụp. Thằng nhóc ngồi thụp xuống, giơ cái tay lên đầu, la:
– Anh ơi em xin lỗi! Em biết em sai rồi!
Suýt nữa tôi té chủi nhủi. Thằng nhóc ác này bộ tính lôi chuyện nó biết lão Em Sai ra năn nỉ tôi sao? Đừng hòng! Có điều, ngó cái bộ dạng thảm hại của nó, tôi cũng không muốn chấp nhặt. Nhưng Hiếu mốc thì không có vậy. Giọng lão đều đều:
– Tính úp sọt nó không nổi, giờ chơi văn năn nỉ à? Mày cũng chất chơi dữ ha. Được, biết lỗi rồi thì quỳ xuống, lẹ lên!
Thằng nhóc líu ríu làm theo như cái máy. Luật của trường trại không được ghi bằng văn bản, nhưng đứa nào cũng thuộc nằm lòng hết trơn. Xin lỗi không bằng miệng, mà xin lỗi phải làm bằng ngực. Quỳ xuống đưa ngực ra nhận gót chân – đó mới là hình thức biểu hiện chân thành sự hối lỗi. Ngó thấy bộ ngực lép kẹp của thằng nhóc ác run rẩy chìa ra, tôi lắc đầu quay qua lão Hiếu:
– Bỏ đi anh ơi. Đá vô thằng này dơ hết chân em!
Mặt Hiếu mốc hiện rõ một vẻ hài lòng rất hiếm hoi. Lần đầu tiên kể từ khi tôi vô trại, lão nở một nụ cười với tôi, tay vỗ vỗ vai:
– Tắm lẹ đi rồi ra dỗ beo, thằng nhóc!
Lão già dịch lại nhập kho. Thiệt tình đúng thời điểm hết sức luôn, bởi hiện giờ không có việc gì… cần tới lão hết. Nghe mấy cha bảo vệ kể lại, lão già dịch đi nghênh ngang vô trại, cái mặt tỉnh bơ hỏi đám quản lý: Nè, mấy bữa nay tui đi vắng trong trại có gì mới không? Đám quản lý trại cũng thua lão luôn. Lải nhải thêm một hồi, lão già dịch vô lại cắt cơn, vừa đi vừa trả giá:
– Tôi vô 3 ngày thôi đó nha. Ghiền lại hồi nào mà cũng cắt cơn, nhảm hết sức!
Nói thêm một chút về mấy vụ trốn trại. Ở mấy cái trại tầm bậy như trại tôi, trốn trại thoát là coi như xong. Cùng lắm chỉ có cái giấy gởi về địa phương, coi như cho có, đám công an muốn xử sao thì xử. Lão già dịch ở ngoài đang thuộc tầm ngắm của nguyên đám công an, sơ hở một chút còng tay đưa lão đi trường cai lớn cho rảnh nợ, để lão ở ngoài xã hội coi như họ ngủ không có yên. Lão chui vô cái trại loại này, coi như vẫn đi cai đàng hoàng, không ai đụng chạm vô lão được. Không những thời gian ngắn, điều kiện sung sướng mà lão muốn ra ngoài lúc nào cũng có thể tùy tiện trốn đi, sau đó cho người đem tiền nhét vô miệng đám quản lý. Đám này ăn tiền xong chưa vội phát giấy về địa phương báo lão trốn trại, lão đã có vài ngày ung dung xử lý chuyện bên ngoài. Xong chuyện lại… chui vô cai tiếp, tới khi hoàn thành đủ cái chứng chỉ cai nghiện gởi về địa phương là xong!
Trường lớn thì không có vậy. Trốn trại rất khó, hơn nữa trốn xong sẽ bị truy nã nghiêm ngặt như tội phạm. Bắt được, không những nằm kỷ luật tới thúi chân, cái thời gian cải tạo coi như lại tính lại từ đầu. Bởi vậy, lão chẳng ngu dại gì đút đầu vào mấy cái môi trường kiểu đó. Lão ngoài tính du đãng còn được mệnh danh là vua trốn trại, trừ Chí Hòa lão chưa có trốn nổi bao giờ, còn lại các loại hình trại cai khác toàn lão tự mình ký giấy đi phép!
Tôi dù nghe Hiếu mốc nói lão chỉ đi quãng vài ngày, nhưng nghe tin lão trở về cùng mừng muốn chết. Bỏ nguyên bo cơm chạy xuống cửa cắt cơn, ghé con mắt vào thấy già dịch đang nằm vắt chân, coi bộ ung dung lắm. Ghé cái miệng nói vọng vô:
– Cua được con beo đời nào không anh Ngọc?
Lão già dịch ngồi bật dậy, cười coi bộ khoái chí:
– Vẫn yên ổn hả thằng nhóc ác? Tao tưởng tao đi tụi nó thịt mày lâu rồi chứ!
Thiệt tình dễ quê quá đi nha. Lão quỷ này không gặp thì thôi, gặp lại nói toàn chuyện nghe thấy bực. Tôi ngán ngẩm ngó lão, trả lời:
– Anh đi thêm vài bữa coi chừng em… lên nắm trại luôn đó! Ngồi đó mà tưởng tượng đi.
Lão già dịch có vẻ khoái, cười hăng hắc. Tôi lại hỏi:
– Vậy chớ anh ra ngoài có chuyện gì vậy? Sao ra có mấy ngày đã vô rồi?
Lão già lim dim mắt làm bộ thần bí, thủng thẳng:
– Chuyện này nói mày cũng đâu có hiểu nổi. Xong chuyện thì tao về thôi, ở ngoài để công an nó hốt tao sao? Lo cho mày với mấy con nhỏ nữa, thấy cái tướng mày vô dụng một cây, tao sợ bị tụi nó ăn hiếp nên tao mới vô lẹ chứ bộ!
Thiệt tình, nói chuyện với lão không xóc óc vài câu lão chịu không có nổi hay sao đó. Tôi bực bội ngó lão một cái, la:
– Nhớ thím Trang thì nói là nhớ đại đi, bày đặt lo cho em út!
Nói xong chạy lẹ. Nghe sau lưng tiếng lão già gầm lên:
– Mày ngon mày đứng lại coi, thằng nhóc ác!
Du đãng già có bà con với tay giám đốc trại chắc luôn. Bữa lão vô trả giá vu vơ chỉ vô cắt cơn đúng 3 ngày, ai dè 3 ngày sau lão ra thiệt mới ghê. Đang thiu thiu ngủ trưa, nghe tiếng gối bay cái vèo quen thuộc, biết ngay lão về. Lão quỷ lần này xuất trại coi bộ có vẻ làm được nhiều việc, nên cái mặt phởn phơ thấy rõ. Lại nghe tiếng lão la ỏm tỏi:
– Đồ đạc của tao thằng nào dọn sạch trơn rồi mày?
Lão thiệt tình cũng ngộ. Trốn trại chứ đi nghỉ phép đâu mà người ta để lại đồ cho lão. Làu bàu một hồi rồi cũng đành sai mấy thằng nhóc xuống hậu cần bưng nguyên mớ đồ trại lên. Lão có tính ưa sạch sẽ, trong trại có lẽ chỉ mình tôi bước được lên giường lão. Tôi cũng ở… hơi dơ, ga gối phải cỡ nửa tvùng tam giác mới thay một lần nên mỗi lần qua, lão càm ràm thấy khiếp luôn. Nhưng bữa nay, lão già đổi tính đột xuất. Lão ngồi rung đùi trên giường, vẫy vẫy tôi qua:
– Ra nói chuyện chút coi!
Tôi uể oải xách gối sang giường lão, nằm vật xuống. Lão quỷ này ngủ ít xịt, nhưng ngỡ ai cũng như lão nên bất kể lúc nào lão hứng chí đều có thể đánh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




