watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:02 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8152 Lượt

đó chỉ khiến tôi nhớ nhỏ hơn, mong gặp nhỏ hơn và đôi lúc, nó như một cơn đau dễ chịu – giống như khi nhỏ nhéo vô tôi…

Nhỏ Thư thấy tôi như vậy, ánh mắt của nhỏ vui và hồ hởi lên nhiều lắm. Con nhỏ quan tâm tới tôi hơn nhiều, giống như muốn bù đắp luôn cả phần của nhỏ Mỹ Anh. Xuống cafe, nhỏ quậy sẵn ly nước rồi ngồi dịu dàng bóc trái cây. Xuống ăn cơm, nhỏ cũng học đòi nhỏ Mỹ Anh lon ton tranh bới cơm dùm. Ngồi ăn cơm cùng nhỏ, tôi nghe trong lòng ấm áp tới lạ lùng. Cái ánh mắt nhỏ nhìn tôi trìu mến, cái bộ dạng hạnh phúc khi thấy tôi ăn thứ gì đó ngon miệng hệt như một người vợ rất yêu chồng. Mấy bữa đó, tôi thường ăn cơm với chỉ một tay. Cái tay còn lại, lúc nào cũng nằm trong tay nhỏ…

Ghế đá buổi chiều vắng hoe, tôi và nhỏ thoải mái chọn lấy một cái, ngồi trò chuyện. Cái gương mặt lúc nào cũng hây hây hạnh phúc của nhỏ mỗi lúc ở gần tôi khiến tôi như trở thành gã đàn ông sung sướng nhất thế gian. Khi bạn có được một con nhỏ luôn coi mình như báu vật, yêu bạn vô điều kiện và đặc biệt không quan tâm tới gì khác ngoài chính con người thật của bạn, bạn cũng sẽ có thứ cảm giác giống như tôi. Tuy nhiên đó chỉ là điều kiện cần mà thôi, còn thêm một thứ nữa: con nhỏ đó phải đẹp. Chớ một con nhỏ xấu thiệt xấu làm những điều đó, tôi e cảm xúc sẽ không trọn vẹn.

Con nhỏ ngó nụ cười ngờ nghệch của tôi, cái mũi chun lại, nhéo nhéo vô hông:

– Lại cười kiểu xấu xa nữa!

Tôi kệ cho nhỏ nhéo – bữa nay con nhỏ nhéo yếu xìu.

– Em hay ghê ha, anh cười vậy cũng biết hết trơn!

Mặt con nhỏ đỏ hây hây. Thiệt tình, sao cứ nhắc tới mấy vụ xấu xa con nhỏ lạiđỏ mặt. Mà đỏ mặt kiểu khác, không phải mắc cỡ nha. Tôi nhỏ giọng:

– Hay giờ anh vô phòng cùng em nha. Anh có nguyên đám cản xe ngon lành rồi, vô đại đi!

Mắt nhỏ sáng bừng, nhưng nhanh chóng xuôi xị:

– Không được đâu anh. Mỹ Anh còn chưa có về mà. Để em với anh vô, ai coi bảo vệ dùm! Mấy con nhỏ kia em không có thích!

Ủa sao con nhỏ này nhất định đòi con nhỏ Mỹ Anh phải canh xe vậy trời? Bộ muốn trả thù vụ nhỏ Mỹ Anh chọc nó bữa trước sao. Tôi ngó mặt con nhỏ, không ngờ trông cái mặt đáng yêu vầy mà cũng nhỏ nhen thấy ớn. Đang tính chọc nhỏ, nhỏ đã làm thêm một nhát khiến tôi ngã ngửa:

– Mấy con nhỏ kia, anh mà vô nó không coi xe đâu mà lo coi anh đó! Em không muốn vậy!

Lồm cồm bò dậy, ngó vô cái mặt con nhỏ hiện rõ 3 chữ: "Ghen bà cố". Thiệt tình con nhỏ nào cũng có cái tính ghen tuông hết trơn, trước giờ tôi còn tưởng con nhỏ này không có, ai dè cũng nguyên cây. Làm mặt khổ quay qua con nhỏ làu bàu:

– Cái việc nhỏ xíu vầy mà em cũng ngại nữa hả? Nó muốn coi cho nó coi, anh có hao hụt kí nào đâu!

Con nhỏ lườm tôi sắc lẻm, dí tay vô trán:

– Anh coi chừng em đó, anh mà bậy bạ gì em không có tha anh đâu! Chỉ có em và Mỹ Anh được coi thôi, không cho thêm con nhỏ nào coi hết!

Con nhỏ đe dọa gì mà… dễ thương quá xá luôn. Tôi ngó vô cái mặt làm bộ giận dỗi đáng yêu của nhỏ, thì thầm:

– Vậy cả em và Mỹ Anh cùng coi anh một lượt, được không?

Gương mặt con nhỏ đỏ bừng, lí nhí:

– Cái đó… cái đó… phải cả Mỹ Anh đồng ý nữa mới được mà!

Nhỏ Mỹ Anh trả phép sớm hơn bình thường. Tổng cộng nhỏ đi chỉ có 3 ngày phép. Khi nhỏ về đã là buổi trưa, tôi và lão già dịch đang nằm ngáy o o ở trong phòng. Nhỏ lặng lẽ chui vô phòng nữ, tới bữa cafe trưa mới xuống căng tin ngồi đợi sẵn cùng với nhỏ Thư. Nghe một thằng nhóc chạy lên báo, tôi mừng rỡ quơ đại cái áo bận vô, chạy lẹ xuống.

Ánh mắt của nhỏ trống rỗng lắm, cái điệu ngồi cũng thất thần, bàn tay nhỏ để trên bàn đang xoay xoay cái ly một cách vô thức. Nhỏ nhìn thấy tôi, ánh mắt mừng rỡ không một chút giấu diếm, vẫy vẫy cái tay:

– Em về rồi nè!

Tôi sung sướng ngồi xuống bên nhỏ, đưa mắt ngắm qua một lượt. Đợt này coi bộ con nhỏ không thiết chăm sóc gì cho hình dáng bên ngoài như lần đi phép trước. Mặt nhỏ không make up, đầu tóc vẫn y chang như khi trong trại, mí mắt vẫn còn hơi sưng đỏ. Không hiểu có chuyện gì mà con nhỏ khóc lóc vậy trời. Tôi xoa nhẹ tay lên lưng con nhỏ, giọng dịu dàng:

– Bên ngoài có chuyện gì vậy Mỹ Anh? Sao em đi phép vô lại lẹ vậy?

Nhỏ cúi đầu, không nói gì, tay lại nắm tay tôi để vô lòng. Nghe 2 bàn tay con nhỏ áp vô tay tôi ấm sực. Nhỏ xiết chặt lấy bàn tay tôi, cái thứ hành động như quyến luyến, như không nỡ rời xa một chút nào. Nhỏ cầm tay tôi nhiều lần tới mức tôi cũng không nhớ nổi, nhưng chưa lần nào kì lạ cỡ lúc này…

– Không có gì đâu anh. Tại bên ngoài có một chút rắc rối anh à, nhưng mà xong xuôi hết cả rồi mà.

Như không muốn làm tôi lo lắng, gương mặt nhỏ lại hiện lên nét tươi cười:

– Đợt này chồng của em ngoan dữ ha. Em đi ra ngoài nhưng vẫn chịu ăn uống, không

có bỏ bo như lúc trước ha!

Rồi đang gật gù coi bộ hài lòng, ánh mắt nhỏ đột nhiên sắc lẹm:

– Mà nè, bộ em đi anh không có nhớ em hả? Phải không? Sao lần trước anh khác lắm mà? Anh hết yêu em rồi phải không?

Tôi cũng đi chết luôn đây. Sao đang nói chuyện tình cảm chân thành, nay lại dở chứng ghen ngang xương như vầy chớ. Nhỏ nhìn gương mặt đau khổ của tôi, cái miệng chúm chím cười:

– Cái đồ khờ, em giỡn mà!

Tôi cười khì, thở phào một cái. Nhưng quả thiệt tôi khờ quá đi, khờ tới thê thảm khi không nhận ra trong câu nói giỡn của con nhỏ có cả sự xót xa…

Bữa tối hôm đó, cả hai con nhỏ coi bộ đều vui vẻ, líu ríu đặt nguyên một mâm đồ ăn bự tổ chảng. Bữa nay là chủ nhật, đồ ăn phong phú hơn, đám học viên cũng rủng rỉnh tiền hơn vì mới có thăm nuôi. Đối với tụi tôi, bữa tối đó còn đặc biệt hơn bởi… sau nó sẽ là sáng thứ 2. Sáng thứ 2 hổng có gì đặc biệt hết trơn ngoài vụ đám bảo vệ sẽ họp giao ban. Đám đó họp giao ban chắc chắn không mắc mớ gì tới đám học viên, nhưng nó có… mắc mớ tới 3 đứa tụi tôi. 3 đứa tụi tôi thôi nha, không có tính lão già dịch. Sau bữa cơm chiều chủ nhật, con nhỏ Mỹ Anh làm tôi chết đứng giữa căng tin khi thỏ thẻ:

– Mai thứ 2 đó anh.

Ngày nào ở trại chẳng giống ngày nào, trừ thứ 7 và chủ nhật. Nhưng con nhỏ bỗng dưng nhắc ngày vùng tam giác như vậy, tôi dù có khờ cũng đâu khờ dữ dội vậy. Tôi ngó nhỏ trân trân, lắp bắp:

– Mai anh vô phòng phải không?

Nhỏ nguýt tôi dài cả cây số, nhéo:

– Chỉ được cái như vậy là nhanh. Trưa nay chị Thư nói qua với em rồi. Em… đồng ý mà!

Thiệt tình, muốn xỉu luôn tại chỗ quá xá. Sung sướng cứ đến dồn dập gì đâu, ai mà chịu cho thấu chớ! Nhỏ mặc tôi đứng chết trân giữa căng tin, chúm chím cười bỏ lên nhà, kêu vọng lại:

– Đừng có xúc động mà bỏ bo nha. Tối xuống ăn tối nha, em đặt nhiều đồ anh thích đó!

Giờ, trước mắt tôi là nguyên mâm đồ ăn bự chà bá. Tôi liếc lão già dịch, lão già dịch liếc tôi. Bộ con nhỏ ngỡ tôi và lão mới từ năm 1945 bay vượt thời gian nhập trại hay sao mà đặt đồ ăn nhiều quá xá. Nhỏ Thư cũng cười chúm chím khi ngó vẻ hoảng sợ của tôi và lão

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT