|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tự trách mình tới cỡ này. Nắm lấy bàn tay con nhỏ xiết nhẹ, tôi thì thầm:
– Anh không có muốn nữa rồi Mỹ Anh à. Anh tệ quá, em ha. Có mình em là quá đủ rồi, nhưng vẫn còn đòi hỏi hoài.
Mắt con nhỏ ánh lên một tia ấm áp. Nhưng cái đầu con nhỏ lắc nhẹ:
– Không được đâu anh. Chị Thư cũng muốn mà. Bữa qua chị Thư cũng nói chuyện với em lâu thiệt lâu. Em ở trong này mấy tvùng tam giác rồi, em hiểu mà. Ai cũng có nhu cầu hết, em cũng vậy, bả cũng vậy.
Rồi nhìn vô mắt tôi, con nhỏ dịu dàng:
– Em nghe được mấy lời anh vừa nói, em thấy ổn hơn rồi đó. Em không muốn chia sẻ anh với ai khi nào hết cả, nhưng em chỉ muốn anh sống thiệt vui vẻ, vậy thôi.
Đó không phải là lời của một con nhỏ mới bước vô ngưỡng cửa 18 tuổi. Đằng sau cái dịu dàng ấm áp của nhỏ là cả một sự hi sinh và mất mát tới lớn lao. Tôi nghe trong lòng, một thứ linh cảm mơ hồ nhưng vô cùng đáng sợ trỗi dậy. Tôi cầm chặt lấy tay nhỏ, lạc giọng đi:
– Bộ em sắp ra khỏi trại, phải không?
Ánh mắt con nhỏ thoáng ngỡ ngàng, nhưng ngay sau đó nhỏ cười tỉnh rụi:
– Vậy không ra trại, bộ em sống hoài trong này sao? Khờ quá đi. Mấy bữa em đi phép, thấy anh hư như vầy em chẳng yên tâm chút xíu nào. Phải có người trông coi anh trong trại, mai mốt ra ngoài đời với em vẫn còn ngon lành chớ!
Thiệt tình, tôi không tin lời của nhỏ ngay lúc đó. Nhưng viễn cảnh về một cuộc sống bên ngoài có nhỏ, có tôi, tự do và không có đám bảo vệ, không có tường rào, không cần phải dòm trước ngó sau khi thân mật làm tôi thấy trong lòng dịu lại. Tôi nhìn sâu vô mắt nhỏ, hỏi:
– Ra ngoài đời mình sẽ gặp nhau, phải không Mỹ Anh!
Mắt con nhỏ ánh lên một tia vui vẻ mơ hồ. Giọng nói của nhỏ lúc đó tự tin hết sức:
– Chắc chắn mình sẽ ở chung với nhau đó anh!
Tôi bị cái gương mặt vui vẻ và giọng nói quả quyết của nhỏ làm cho tin tưởng. Tay nắm lấy tay nhỏ chặt hơn, nhìn nhỏ yêu thương và trìu mến. Phải rồi, sức mấy tôi để nhỏ vuột khỏi bàn tay…
Về tới phòng, thấy bữa nay sao đông quá xá. Du đãng già ngồi chồm hỗm trên giường, bộ dạng giống con cóc ghẻ hết sức. Hiếu mốc khoanh tay đứng một bên, gương mặt lạnh te. Lố nhố mấy cái bóng ngồi dưới đất, run lẩy bẩy. Vụ gì nữa đây trời? Du đãng già tính xử ai trong trại mà làm cái mặt thấy cô hồn dữ vậy ha?
Tò mò bước vô, tôi suýt té ngửa khi thấy đám người ngồi lố nhố dưới đất chính là băng Thất hiệp Đồng Nai người có xăm menu đồ ăn dạo trước. Từ bữa đụng Hiếu mốc trong nhà tắm, mấy ảnh đi nhẹ nói khẽ cười duyên thấy ớn luôn, gặp con kiến còn né qua một bên không dám đụng vô, sao bữa nay du đãng già kêu mấy ảnh vô phòng làm gì? Với cái tính nết của lão, chắc không có chuyện lão gọi vô phòng đá vô cổ họng mấy ảnh vì tội xích mích với tôi bữa nọ. Lão đâu phải người hẹp hòi dữ vậy!
Thấy cái mặt lão cô hồn một cây, cái áo phanh ra nhìn rõ con đại giương vuốt nhìn trừng trừng phía trước, dọa người dễ sợ. Đám nhóc đang thi nhau ngồi run, ngó thấy tôi vào lộ rõ nét mừng rỡ như gặp cứu tinh:
– Anh Long. Bữa trước anh có nói bỏ qua cho tụi em rồi phải không?
Chưa kịp trả lời, cái giọng của lão già đã vang lên:
– Nó nói bỏ, nghĩa là tao cũng phải bỏ qua luôn, phải không?
Lão già sao bữa nay ép người thấy ghê luôn. Bộ rảnh việc không biết làm gì tính ôn lại võ công sao? Chắc không phải, bởi mấy thằng nhóc ốm o này chịu nổi mấy đòn. Liếc đám nhóc đang sợ tới té xỉu, lão già ngó tôi một cái, ánh mắt nham hiểm và gian hết sức:
– Phải tụi mày bữa trước tính qua giành beo của thằng Long không?
Đám nhóc nghe tiếng lão khác gì tiếng quỷ đòi mạng, không dám lắc mà cũng không dám gật. Mãi sau, một thằng bạo gan nhất lắp bắp:
– Dạ, tụi em không có ý đó, chỉ tính mời ảnh vô mâm thôi.
Nghe hự một tiếng. Cái tay Hiếu mốc lẹ như chớp chặt thẳng vô cuống họng thằng nhỏ. Đòn tù có khác, chỉ một đòn thằng nhóc muốn quỵ luôn, cái tay bưng cần cổ, tiếng ặc ặc phát ra từ trong họng. Cái giọng Hiếu mốc gằn lại:
– Trước mặt anh Ngọc còn dám nói láo à?
Du đãng già khoát khoát tay, ra hiệu kêu Hiếu mốc thôi. Cái giọng lão lại vang lên đều đều:
– Tao hỏi thì trả lời cho đúng, đánh tụi bay bẩn tay tao, nhưng nếu tao không vui tao cũng chẳng ngại đi rửa tay một chút đâu!
Đám nhóc ác thiếu điều muốn quỳ lạy lão luôn. Một thằng lắp bắp:
– Dạ phải anh Ngọc. Tại thấy 2 chị đó đẹp quá nên tụi em muốn kéo qua mâm sống cho vui.
Du đãng có vẻ hài lòng với câu trả lời thật thà của thằng nhóc. Lão gật gù:
– Thấy 2 con nhỏ đó đẹp thật không?
Tôi chưng hửng. Lão tính làm cái vụ gì mà hỏi tầm bậy tầm bạ hoài. Hai con beo của tôi không đẹp, bộ thím Trang của lão đẹp hả? Lại thấy thằng nhỏ run rẩy trả lời:
– Dạ đẹp!
Lão lại vê vê cái cằm:
– Tụi bay có thích 2 con nhỏ đó không?
Bực à nha. Tính bay vô học theo Hiếu mốc chặt vô cuống họng lão một nhát cho lão kêu ặc ặc, khỏi hỏi chuyện tầm bậy, nhưng ngó cái tướng Hiếu mốc khoanh tay đứng kế, tôi bỏ luôn. Lại thấy thằng nhỏ mặt mũi chưng hửng, ngó nghiêng một hồi rồi mới rặn ra được một câu:
– Dạ đẹp vậy ai cũng thích mà anh.
Du đãng già đứng dậy, làm một câu trớt quớt:
– Vậy được rồi. Mai mốt thằng này vô phòng 2 con nhỏ, tao giao cho tụi bay canh xe. Nó vô trót lọt coi như tốt, nó vô không nổi tụi bay trốn trại luôn đi.
Tôi cũng muốn ngã ngửa người luôn. Du đãng già mắc dịch quá sức tưởng tượng. Hỏi tới hỏi lui một hồi ai dè rốt cuộc lão đẩy nguyên cục nợ này cho lũ nhóc ác. Làm bộ hỏi: "có thích 2 con nhỏ đó không", gật đầu cái bị kêu đi canh xe cho thằng khác vô, thiệt tình hên cho lão Hiếu mốc đứng đó, không đám nhỏ quê quá mà lao vô tấp lão chèm bẹp luôn cũng không ai ngạc nhiên hết trơn hết trọi.
Con nhỏ Mỹ Anh lại đi phép. Lần cũng hệt như lần trước, tức là chẳng có thông báo gì trước hết trơn hết trọi. Tôi cũng không bất ngờ như lần đầu tiên, phần vì nhỏ cũng nói với tôi trước sẽ đi, phần nữa là vì có lẽ, bên tôi vẫn còn nhỏ Anh Thư. Có nhiều bạn sẽ trách tôi: đồ có mới nới cũ, có đèn quên trăng, có hàng… quên rủ, nhưng tâm lý của con người ta là một thứ vô cùng phức tạp. Thời gian trước, tôi đau khổ một phần vì thương con nhỏ quá sức, một phần nữa là bởi tôi sợ cảm giác cô đơn. Thứ cô đơn giữa biển người đông đúc là thứ cảm giác đáng sợ nhất trên đời. Thiếu con nhỏ, tôi có cảm giác không ai trong cái trại này hiểu tôi, thương tôi, quan tâm tới tôi. Chẳng ai ráo trọi.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện khác trước nhiều lắm. Tôi vẫn nhớ nhỏ khi nhìn vô cái ghế bên trái mình không có người ngồi, vẫn thấy lòng trống trải tới nôn nao khi nghe mùi Hermes Kelly vương vấn trên áo gối (Nhỏ hay đem đồ của tôi giặt dùm, phơi khô xong đều xức một chút dầu thơm của nhỏ lên), vẫn bâng khuâng khi ngồi ghế đá nghe cái tai mình thiếu một bàn tay vuốt ve nhè nhẹ. Nhưng mọi thứ đó không hành hạ tôi đến khổ sở như lần đầu tiên nhỏ xa tôi. Những cảm giác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




