|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
thì trong trại này tôi chỉ ngán có mỗi … bảo vệ thôi. Mà bảo vệ hình như cũng ngán ổng, vừa nghe ổng kêu muốn ở chung phòng tôi vội vàng lôi tuột một thằng nhóc ác qua phòng khác, xí giường cho ổng. Ổng cũng coi như bình thường, kêu mấy thằng nhóc dọn chỗ, rồi kéo tay tôi:
– Đi, anh em mình xuống cafe cà pháo chút!
Tôi đi theo ổng mà thấy cái tướng đi của mình cũng hiên ngang hẳn. Đi cùng du đãng thứ dữ chứ không phải đồ dỏm à nha.
Cuộc đời tôi cũng lên hương theo ổng. Nói chung, ở bên ngoài người ta nể tụi nhiều tiền cỡ nào thì trong trại, họ nể đám du đãng có số như vậy. Ổng cũng người gốc Hải Phòng, tiếng tăm không thua kém bất kỳ một tay giang hồ thứ dữ nào trong thành phố và đặc biệt là có rất đông đám đồng hương đầu trâu mặt ngựa (thằng anh tôi chính là ví dụ điển hình). Nhưng phải thừa nhận, ổng có cái nét sống rất hay, rất hòa đồng và những người tiếp xúc với ổng ít nhiều đều cảm thấy quý mến. Lúc bình thường, ổng ưa nói chuyện rủ rì rủ rì, không có khoái ba vụ làm bộ làm tịch, nói năng cũng đàng hoàng lịch sự. Chưa thấy ổng nổi nóng khi nào trong trại với đám học viên, trừ một lần duy nhất nhưng đối tượng của ổng lại là … bảo vệ.
Đối với đám em út, ổng coi như người trong nhà vậy. Giỡn đủ trò, thi thoảng hứng lên còn tìm cách chọc quê, không khi nào kêu em út phục vụ như dạng mấy anh đại anh bự trong trại hết. Bình thường, đám du đãng có số xuống nhà ăn là ngồi thù lù như con cóc ghẻ, có lính bưng cơm tới tận miệng. Ăn xong xỉa răng hút thuốc, đồ trên bàn đã có lính dọn. Ổng không vậy. Bữa nào tôi ngủ trễ, ổng xuống tận nơi kêu đi ăn, mỗi anh em bưng một cái bo đi bới cơm. Tôi kêu để tôi làm luôn cho 2 anh em ăn, ổng không chịu, kêu: "Anh có phải du đãng có số gì đâu mà làm vậy, coi chừng bị tụi nó ngứa mắt đập luôn thì sao? Mày chơi ác anh quá vậy?" Tôi cũng thiếu điều quỳ lạy ổng. Ổng không phải du đãng, chắc nguyên đám trại này được lên báo mục người tốt việc tốt hết trơn.
Cái chất du đãng của ổng chỉ được bộc lộ thực sự khi ổng … đi tắm. Không phải uýnh lộn giành vòi tắm nha, sức ổng uýnh lộn tay không chắc 2 thằng nhóc ác thịt ngon ơ. Lần đầu tiên ổng rủ đi tắm, tôi thấy hâm mộ quá xá luôn. Cũng không phải body ổng đẹp, người ổng so với cá lù đù khô cũng chỉ nhỉnh hơn chút xíu, nhưng trên thân hình ốm o có 2 cái hình xăm thuộc hàng hiếm có khó tìm: trước ngực là con đại bàngphủ kín, xanh rì. Con đại bàng của ổng không phải loại đại bàng ghẻ mấy thằng nhóc ác khoái xăm vô, mà là đại bàng trường trại thứ dữ xăm bằng tay, cái mặt ngoảnh ra phía trước, 2 móng giương lên nhìn hồn ghê gớm. Thứ hình xăm đó, chỉ có đại bàng đại bác ở các trường trại lớn mới được có, mà đặc biệt là con đại của ổng còn nguyên vẹn. Thứ cóc cáy dám xăm đại bàng hoặc rồng phượng vô người, lỡ xui vô trại lớn ắt hẳn sẽ thành con gì đó không có trong từ điển. Vô phòng – lột đồ ra. Xăm rồng hả? Độ chục thằng sẽ quây lấy hỏi: Con gì đây mày? Nếu trả lời là con rồng, sẽ hiểu cái cảnh luôn. Còn khôn ngoan ra, trả lời: Dạ con trùn ạ – Vậy còn được. Nhưng trùn thì làm gì có mắt hả mày? Vậy là nhựa chảy, đầu thuốc lá đỏ rực dụi vô, con rồng sẽ đeo nguyên một cặp kiếng mát suốt đời không có chịu bỏ ra.
Con đại bàng còn tệ hơn. Xăm con gì đây mày? Nếu có gan nói là đại bàng thì cũng có gan chuyển viện luôn. Nếu làm mặt ngoan kêu: Dạ con se sẻ! – Coi như có chút hiểu biết. Con đại bàng sẽ chỉ phải đeo nguyên cái khẩu trang làm bằng sẹo vô mỏ, vì se sẻ đâu có cái mỏ cong dữ vậy. Tuy nhiên đại bàng của ổng chẳng đeo cái khẩu trang nào hết trơn hết trọi, hơn nữa nhìn cái kiểu xăm tỉ mỉ từng nét như vậy, chỉ có đám thợ bậc cao trong trại mới làm ra nổi.
Có điều, đại bàng của ổng nhiều người cũng có xăm, nó chỉ gọi là đẹp chứ không có độc. Thứ hàng độc của ổng thì không đẹp, nhưng nguyên dãy miền Nam nghe đồn cũng chỉ có 2 người dám có gan mang thứ hình xăm đó trên người. Cái hình xăm ấy đơn giản chỉ là một dòng chữ: Vô địch khám lớn! Trước ổng, chỉ có một tay giang hồ thuộc hàng sát thủ trong thành phố dám xăm chữ đó lên người, còn những loại có vấn đề về thần kinh muốn tự tử bằng hình xăm thì tôi không có rành.
Ở mấy chỗ trường trại lớn, tụi con gái được kêu bằng "beo". Tôi không hiểu sao gọi mấy nhỏ bằng cái từ kì cục vậy, đem mớ thắc mắc qua hỏi ông Ngọc. Ổng đặc biệt hợp với tôi, rất khoái cà rỡn như ở tuổi hồi teen vậy. Nghe tôi hỏi, ổng lim dim mắt, kêu:
– Mày hết việc rồi hay sao đi thắc mắc chuyện mấy con beo vậy? Mày thấy mấy con beo trong sở thú đen thui mốc thếch không? Đó, tụi con gái trường trại nó cũng hao hao vậy đó. Còn nữa, mày lạng quạng coi chừng mấy con beo nó vồ mất xác luôn. Beo trường beo trại nó ăn được cả thịt cả cá, ăn luôn hòm tôn được đó nhóc con!
Tôi tính hỏi: "Vậy mấy con nhỏ trong cái trường nhỏ xíu này có được gọi là beo không?" – nhưng thấy quê quá không dám hỏi. Tại tôi thấy con nhỏ Mỹ Anh đẹp vậy mà kêu beo thiệt uổng hết sức. Cỡ con nhỏ đó mà là beo, chắc nó là thứ beo bạch tạng. Mà không rõ cha nội này có nổ không nha, nhưng con nhỏ Mỹ Anh không khi nào nó ăn nhiều như đám beo trường beo trại kia. Nó chảnh bà cố luôn. Đi ra ngoài cắt cơn, nguyên đám ra đón mời vô mâm (mâm nào có gái đẹp dễ mất đoàn kết lắm nha, nhưng tụi này thấy gái còn nghĩ được gì trời), nó không thèm vô mâm nào hết trơn. Cả ngày nó ru rú trong phòng, đám dê xồm trong trại gặp nó nản một cây. Xáp lại gần nó tính nói chuyện, nó bỏ nguyên ly nước lên phòng. Bực lên gây sự với nó, nó kêu … bảo vệ. Riết rồi đâm nản, tụi dê xồm đoán tới đoán lui rồi suy ra con nhỏ này bị "ô môi" (les – đồng tính nữ). Thiệt bậy bạ hết sức.
Tôi thiệt tình cũng khoái khoái con nhỏ Mỹ Anh này, nhưng lá gan tôi nhỏ xíu. Nhìn nguyên một đám mặt dày cui như tường gạch xáp vô còn không ăn thua, tui cũng biết khó mà đứng từ xa dòm, chớ không có dại. Tôi cũng khoái cái nét lạnh lùng của con nhỏ này, quà cáp gửi tới tặng nó bơ đi như không thấy, tới bữa dọn vệ sinh (học viên bị phân công dọn lần lượt nhà ăn) mấy thằng nhóc ác hăm hở xắn tay xuống tính làm giúp nó lạnh te kêu: "Không mướn". Mà con nhỏ này cũng bà chằn à nha, đám học viên nữ cũng ăn hiếp nó không có nổi. Hơn nữa trong cái thứ trường trại kiểu tôi đang ở, giải quyết bằng nắm đấm luôn chỉ là hạ sách, bởi vừa uýnh vô mỏ nó được một cái, đám bảo vệ đã ùa vô giáng cho vài chục cái dùi cui vô mỏ. Lỗ nặng.
Trại tôi là một thứ trại tầm bậy hết sức, bởi nó không có lao động. Đất đâu ra để mà trồng trọt? Đám nữ đứa nào thích đi may vá thì đăng ký đi, có người dắt đi học may. Tụi nó có vẻ khoái, vì có việc làm kiểu chơi chơi vậy qua ngày lẹ hơn. Tụi con trai có thể đi tập thể hình, ghi tên học lớp tiếng Anh, hoặc rảnh rang thì đi trồng cây cảnh. Tôi chả khoái gì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




