watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:02 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8143 Lượt

hết trơn hết trọi. Từ bữa vô trại tôi hết ăn lại ngủ, lên phòng tập thể hình thấy nguyên đám đông lúc nhúc, tôi ráng tập vài bữa rồi bỏ. Nhưng đợt này, ngày nào tôi cũng kè kè lên đó. Tại cha nội Ngọc kêu tôi đi cùng.
Trời xui đất khiến thế nào ổng nổi hứng đi tập thể hình mới thấy ghê. Lúc đầu ổng kêu lên phòng tập, tôi tưởng ổng nói chơi, vì cái tướng của ổng mà cầm tạ nâng nhìn khác gì tranh đả kích? Ai dè ổng ham thể thao thiệt. Nhìn ổng phanh áo hở nguyên cái ngực lép kẹp vô phòng tạ, nguyên đám đứng hình luôn, không ho he gì hết. Thấy ổng hiên ngang nằm vô cái bàn tạ, phía trên để cây tạ bự tổ chảng, tôi liếm môi:
– Anh Ngọc, bộ anh tính vô viện để về sớm hả?
Ông cười phì ra một tiếng, la tôi:
– Thằng nhóc ác, coi nè!
Cái thân hình lép kẹp nằm dưới cái tạ chẳng cân xứng chút xíu nào hết, nhưng cánh tay của ổng mạnh thiệt mạnh nha. Thấy ổng nâng cây tạ to tổ chảng cử lên cử xuống ngon ơ, tôi cũng thiếu điều há hốc miệng ra. Đám lu xu bu đứng xung quanh hò hét cổ vũ như thể đang coi Lý Đức vậy. Tiếng la vọng cả sang cái phòng giáo vụ kế bên, mấy cái đầu ló ra liền. Ủa mà sao trong cái đầu đó có cả con nhỏ Mỹ Anh?
Thấy một lão giáo vụ đi ra, tay cầm ly nước, cười cầu tài:
– Ngọc coi ốm vậy mà khỏe dữ ha!
Lão điềm nhiên đón ly nước, uống một hơi:
– Tại có mấy thằng nhóc ác hay dòm tui, sợ tụi nó úp sọt nên tranh thủ rèn luyện chút thôi!
Nói xong quay ra tôi cười nham hiểm. Tôi khịt mũi. Không dè cha nội này ốm o mà mạnh dữ ta. Sức tôi nâng mấy cây tạ đó cũng chưa chắc nổi. Cha giáo vụ cười he he lấy lòng, tính quay ra. Tôi bám theo, tranh thủ hỏi luôn:
– Thầy nè, sao phòng giáo vụ lại có học viên vô được vậy?
Lão dòm dòm tôi, kêu:
– Em mới vô đúng không? Phòng giáo vụ là nơi học viên vô tâm tình, nói chuyện với giáo viên mà. Em có việc gì thì cứ vô, các thầy sẽ tư vấn cho.
Tôi lại liếm mép:
– Lúc nào vô cũng được hả thầy?
Lão lại gật:
– Đúng rồi. Đó em coi, có cả mấy bạn đang ngồi nữa đó. Còn nữa, trường đang tổ chức làm báo, nếu em có năng khiếu vẽ hoặc viết thơ, viết truyện thì tốt quá. Tụi thầy đang kiếm học viên mà không có đứa nào chịu giúp hết.
Tôi bắt đầu thấy âm thầm sung sướng. Lão này tài ghê, cuộc đời tôi chỉ có 2 năng khiếu duy nhất: vẽ bậy và bịa chuyện, vậy mà trong một câu lão lôi ra hết trơn. Quan trọng nữa, tôi vừa thấy con nhỏ Mỹ Anh cũng đang lấp ló ở trỏng. Tôi hăm hở kéo tay lão:
– Trời đất, ba cái vụ đó đúng tủ của em đó thầy ơi!
Lão lại ngó tôi, gương mặt lộ vẻ nghi ngờ:
– Em có làm được mới nói nha. Mấy bữa nay có con nhỏ Mỹ Anh vô làm báo dùm mấy thầy, quá trời học viên nam xin vô làm báo. Vẽ thì như trẻ con lớp một, viết nửa ngày không được một câu thơ, tụi thầy cho ra hết rồi đó!
Tôi muốn té xỉu vì … quê độ. Lão này chắc chưa coi bảng lý lịch của tôi hay sao đó, hơn nữa nhìn khuôn mặt sáng bừng đầy vẻ trí tuệ của tôi, lão lại có thể nghĩ ngay ra cái chuyện tầm bậy kia tôi mới thiệt là phục lão. Đoán gì đâu trúng quá xá.
Tôi cũng đành làm bộ mặt dày, cun cút theo lão đi vô trỏng. Ba cái báo tầm bậy tầm bạ ở cái trường nhỏ xíu này, bình thường năn nỉ tôi cũng chưa thèm làm đó cha nội. Bất quá, tại con nhỏ kia thôi! Mà nghe lão nói con nhỏ cũng tham gia làm báo, tôi bất giác nghe trong lòng rạo rực. Niềm vui khó tả kể từ ngày đầu tiên vô trại.
Phòng giáo vụ nhỏ hơn tôi nghĩ, có một cái bàn dài ngay chính giữa. Con nhỏ Mỹ Anh bữa nay cột tóc đuôi gà, ngoảnh mặt lại phía tôi, hí hoáy vẽ cái gì đó trên mặt giấy. Trên bàn, mấy tấm giấy để ngổn ngang, mấy bà giáo vụ già cũng đang cong mông lên kẻ vẽ. Lão già dịch dắt tôi vào, giọng có vẻ không tự tin lắm:
– Có học viên mới xin làm báo, các chị xem có được không nha!
Mấy bà giáo vụ già ngước lên nhìn tôi với đôi mắt hình dấu hỏi và vẻ mặt sầu thảm như đưa đám. Cũng không trách mấy bả được, mấy ngày nay theo như lão nói, hẳn mấy bả cũng vỡ mộng với đám hàng lởm chỉ chăm chăm xin vô cua gái. Tôi đưa mắt về phía con nhỏ, làm một vẻ mặt hết sức đứng đắn và tao nhã. Dù sao, ấn tượng đầu tiên luôn là điều vô cùng quan trọng trong quá trình cua gái – tôi tự nhủ vậy. Nhưng con nhỏ làm bộ tỉnh bơ, chẳng thèm quay qua ngó tôi lấy một cái. Bực à nha. Mắc công tôi tạo dáng mà nó không thèm liếc qua một cái, con nhỏ này chảnh quá trời chảnh chứ không phải giỡn! Tôi cố nén cơn giận, kiềm chế để khỏi bay vô đá vô họng con nhỏ, bình tĩnh ngồi xuống. Trên mặt bàn có 3 cái chì than lem nhem, một hộp màu nước và dăm ba cái bút vẽ. Tôi hỏi một bà giáo vụ già, coi bộ có vẻ sếp xòng:

– Báo mình làm về chủ đề gì, thưa cô?

Lâu lắm rồi không ai nói chuyện với mấy bả bằng một thứ ngôn ngữ lịch sự và thanh nhã như vầy, nên đôi mắt bả hiện lên vẻ ngạc nhiên thấy rõ. Giọng bả nghe mềm mỏng hẳn:

– Báo trường mình làm về chủ đề 20/11 đó con. Con tên gì, mới vô hả, sao cô thấy mặt lạ ghê?

– Dạ con tên Long, con mới vô. Vậy cần vẽ gì cô nói con, để con vẽ nháp qua cô coi!

– Được rồi, con uống nước đi đã, để cô kiếm giấy nha.

Tôi nhận ra một điều, mình cứ lịch sự và đàng hoàng với họ, cách họ đối xử sẽ khác hẳn với đám đầu trâu mặt ngựa kia. Bà giáo vụ già này là một ví dụ điển hình. Bà lóc cóc đi kiếm cho tôi ly nước, thêm tờ A4 trắng và cây chì than. Tuy vậy, giọng bả vẫn không được tự tin cho lắm:

– Long vẽ dùm cô cái hình đứa nhỏ tặng hoa cho cô giáo mặc áo dài được không con?

Tôi muốn té xỉu vì cái ý tưởng của bả. Đây là trường mẫu giáo hay sao trời? Ba cái vụ hình tầm bậy đó chỉ có tụi học sinh lóc nhóc mới vẽ báo tường, đây là trại cai nghiện chứ bộ. Thấy cái mặt tôi ỉu xìu, bả có vẻ lo:

– Sao vậy con? Con không vẽ được hả?

Tôi muốn khóc luôn. Bả kêu tôi vẽ bả khỏa thân tôi cũng vẽ được, nói chi ba cái vụ lẻ tẻ này. Nhưng vẽ như vầy khác gì xúc phạm tới đôi bàn tay của tôi đâu trời. Tôi làm mặt khổ, kêu:

– Con vẽ được, nhưng ý tưởng thì con không thích lắm. Như vầy đi, con vẽ nháp thử ý tưởng ngày 20/11 của trại mình cho cô coi thử nha!

Chấn động đó nha! Nguyên đám giáo viên quay qua nhìn tôi như thể fan Kpop nhìn thấy Super Junior vậy. Con nhỏ cũng không kiềm được tò mò, quay qua ngó tôi một cái. Nhìn gần càng thấy mặt con nhỏ xinh dữ dội, nước da nó trắng hồng, đôi mắt không đen mà lại hơi nâu, nhìn hệt như đám con lai vậy. Cái môi hồng hồng đang trề ra, coi bộ tôi không có chút xíu nào đáng tin cậy hết. Xong rồi, cảm hứng trong đầu tôi được con nhỏ tiếp thêm càng mãnh liệt. Tôi vơ lấycái bút chì, cắm cúi vẽ.

Nói không phải khoe, sức sáng tạo của tôi thuộc hàng dữ dội. Nghe cái chủ đề, trong óc tôi đã hiện ra phác họa của bức tranh sắp vẽ. Tôi tính

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT