watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:02 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8137 Lượt

phần thưởng tầm bậy chứ. Nghe cái vụ lão lôi con nhỏ Mỹ Anh ra làm mồi, tôi biết ngay là cái bẫy nhưng cũng đánh nhắm mắt đưa chân bước vô chứ biết sao giờ! Con nhỏ Mỹ Anh cũng tỏ vẻ không phản đối, con mắt nó nhìn tôi giờ khác hẳn với đám lâu nhâu trong trại. Có lẽ, con nhỏ cũng mắc chứng cận thị, hồi nào tới giờ chưa đứng gần tôi bao giờ nên nó chưa phát hiện ra vẻ đẹp tiềm ẩn trong tôi!

Nói nhảm một hồi nữa, liếc đồng hồ đã tới giờ cơm. Cha giáo vụ khôn-hơn-nghiện lại ném cho tôi một quả ân tình nữa:

– Tới giờ cơm rồi đó, 2 đứa đi ăn cơm đi kẻo đói! Mai lại qua đây nha!

Nghe cái từ "2 đứa" thân thiết gì đâu. Tôi thiệt lòng muốn nhào vô ôm lão giáo vụ già quá xá, nhưng sợ con nhỏ có hiểu lầm về giới tính của mình nên đành bỏ. Tôi quay qua con nhỏ, nói bằng một giọng hết sức tự tin:

– Vậy mình xuống ăn cơm nha Mỹ Anh!

Con nhỏ đáp lời tôi nhẹ nhàng hết sức:

– Dạ.

Con người tôi bản chất vô cùng thiện lương và hòa nhã, nên chưa khi nào tôi trải qua cái cảnh có nhiều ánh mắt căm thù xen lẫn ghen tị chiếu vô mình như lúc tôi cùng con nhỏ đi xuống nhà ăn. Địa chấn à nha! Nguyên đám đang ăn cơm bỏ bo ra dòm lom lom, đám beo ăn cả hòm tôn cũng ngừng tán chuyện, nhìn chằm chặp. Trong một khoảnh khắc đó, tôi cứ thấy như mình là

Con nhỏ làm như cũng khoái nhìn mấy cái cặp mắt muốn lòi ra của đám dê xồm, ra tới chỗ để cơm còn chịu khó bới cơm vô bo cho cả 2 đứa. Lấy cơm xong, nhỏ quay qua tôi hỏi nhỏ:

– Mình qua đâu ngồi ăn anh?

Tôi nghe mấy lời của nhỏ, cái bụng muốn no luôn chứ sức mấy mà ăn uống nữa, nhưng cơ hội như vậy mà bỏ lỡ thiệt không xứng đáng làm người. Tôi ngó một hồi, thấy cha nội Ngọc thể hình đã ngồi ung dung ở một bàn, bên cạnh còn vài ghế trống, chắc chừa sẵn cho tôi. Tôi giục nhỏ:

– Qua chỗ cha nội ốm nhách kia ăn đi em. Chỗ đó còn trống đó.

Mắt con nhỏ thoáng ngạc nhiên:

– Ủa anh quen ổng hả? Em nghe mấy bà trong phòng nói ổng dữ lắm đó!

Tôi cười khổ. Sao lão này mang tiếng ác dữ vậy hả trời.

– Đâu có đâu, ổng hiền khô mà. Ổng ăn chung mâm với anh đó!

Mặt con nhỏ lại hiện ra vẻ ngưỡng mộ à nha. Nói cho cùng, với bất kể một thành phần nào vô trại, nhìn thấy đám du đãng có số má cũng như nhìn thấy chính quyền vậy. Không có chút muốn thân cận và gần gũi mới là chuyện lạ.

Tôi cùng con nhỏ bưng bo cơm về phía lão Ngọc, mấy ánh mắt thù hận cũng nhanh chóng trở thành xuôi xị. Lão du đãng mắc dịch vẫn làm cái mặt tỉnh bơ, dù trong lòng lão tôi đoán cũng đang âm thầm ghen tị. Tôi kéo cái ghế cho con nhỏ:

– Em ngồi xuống đây nè Mỹ Anh!

Lão già dịch nhìn tôi cười nham hiểm. Chuẩn bị có vụ chọc quê nữa à nha. Y như rằng, lão làm cái mặt buồn, kêu con nhỏ:

– Em làm anh buồn quá. Hồi nào tới giờ, chưa khi nào thằng quỷ này kéo ghế cho anh ngồi hết!

Con nhỏ cười hích hích. Tôi làm bộ bơ bơ, cắm cúi ăn. Lão Ngọc thấy chưa đã, dòm vô bo tôi, la:

– Trời đất ơi hôm nay ăn kiêng hả Long? Mọi bữa mày ăn nhiều như heo luôn, sao hôm nay ăn có một nhúm cơm vậy?

Mặt tôi quê đần. Cái lão này thiệt tình… không biết đâu là điểm dừng hết trơn. Thấy cái mặt quê của tôi, lão coi bộ hả dạ, cười he he vài tiếng, bưng bo cơm qua chỗ khác, kêu:

– 2 đứa ngồi ăn tự nhiên đi, anh no rồi. Hễ khi nào nhìn mấy cái mặt ấm ức, tự dưng lại chán ăn cơm!

Mãi từ khi ngồi xuống tới giờ, lão quỷ này mới nói được một câu …. giống tiếng người đó nha. Con nhỏ đưa mắt nhìn tôi, cười khúc khích:

– Ổng vui tính quá ha. Mà có vẻ thân anh dữ!

Tôi cũng cười nhe:

– Lão đó đang bị hồi teen đó em. Đàn bà có hồi xuân, lão thì có hồi teen.

Con nhỏ trề môi:

– Anh cũngrành mấy vụ đó quá nha.
Nói không phải khoe, ngoài đẹp trai ra, tôi nói chuyện với gái cũng có nghề chứ bộ. Nhứt là ba cái vụ nắm được tâm lý đàn bà, thời đó đã 24 tuổi nên tôi rành một cây. Tôi ngó qua con nhỏ này cũng sơ sơ hiểu: nó không khoái tụi du đãng bặm trợn, không khoái tụi dê già nói năng cợt nhả. Gu của con nhỏ này là kiểu trí thức, đẹp trai, ăn nói có duyên, đại loại như … tôi đó.

Mà tiếp xúc với con nhỏ một chút, tôi thấy mấy lời đồn về nó coi bộ đúng à nha. Con nhỏ hình như không có chơi hàng thiệt. Đám beo trong trường trại đốt thuốc như tàu hỏa, mỗi bận tụi nó ăn cơm xong ngồi túm năm tụm ba, khói bốc lên như có hỏa hoạn. Con nhỏ này thì mùi thuốc lá nó còn ghét, nói chi ba cái vụ phì phèo. Còn cái nữa, con nhỏ này ba má nó chắc nhà có xưởng in tiền, ngồi cạnh nó lại thấy thoang thoảng mùi Hermes Kelly mới ghê! Ba cái thứ nước hoa đó ở ngoài xài cũng không phải đại gia gì lắm, nhưng lọt vô trong này cứ đem giá tiền nhân lên cỡ gấp 10. Thứ nhất nó là lọ bằng thủy tinh, thứ này bị cấm ngặt vì sợ tụi nó đập miểng ra tự tử hoặc làm ba vụ tầm bậy gì đó, thứ 2 là trại chỉ cho phép xài những đồ căng tin bán. Căng tin của trại này cũng chưa phải là Diamond Plaza mà có cả Hermes lẫn Burberry!

Ngó kiểu nó ăn cũng thấy mắc cười. Cầm cái muỗng gảy hạt một, ăn một miếng lại chiêu một ngụm nước coi bộ nuốt không vô. Tôi ăn xong từ lâu lắc rồi mà nó vẫn còn nguyên nửa bo cơm. Con nhỏ này ở nhà dám có người đút cho ăn lắm!

– Cơm bữa nay khó ăn quá anh ơi!

Con nhỏ ỏn ẻn. Không ăn cơm thì ăn đồ đặt ngoài, trời đất cái vụ này dễ ẹt. Tôi mau mắn kêu:

– Vậy bỏ đi, anh qua đặt đồ ăn tối, họ đem từ ngoài vô chắc dễ ăn hơn em ha. Tối anh kêu anh Ngọc xuống rồi mọi người cùng ăn cho vui. Trước giờ có 2 anh em nên cũng làm biếng ăn lắm.

Con nhỏ đúng dạng chán cơm thèm phở nha, nghe vậy cái mặt tươi hẳn:

– Vậy để em qua đặt. Ai lại để anh làm, kì lắm!

– Kì gì đâu, anh mời em một hôm không được hả? Bộ nhìn tướng anh keo dữ vậy sao?

Con nhỏ Mỹ Anh lại ỏn ẻn cười:

– Một bữa thì không có sao, nhưng nhiều bữa thì sao?

Con nhỏ hỏi một câu khiến tôi sung sướng tới rụng rời. Không lẽ con nhỏ tính "góp gạo thổi cơm chung" với tôi đây trời? Chẳng cần tôi trả lời, con nhỏ bồi tiếp:

– Từ mai em qua sống cùng với anh và anh Ngọc, được không? Ở một mình buồn dữ lắm, em không hợp với mấy người đó!

Tôi gật đầu như cái máy:

– Được chớ, được chớ! Bên anh có mỗi anh với ông Ngọc, thêm em vào là vừa tròn luôn!

Quýnh quá nên tôi cũng quên hổng ai gọi số 3 là tròn hết trơn. Con nhỏ lại chúm chím cười:

– Vậy có phiền anh Ngọc không anh? Ảnh có chịu không?

Tôi tính kêu "Không chịu anh táng vô mỏ lão đó", có điều sợ con nhỏ hớt lẻo với lão thì không ổn, đành trả lời:

– Trời đất, ổng thương anh như em út vậy, mà tính dễ chịu lắm em ơi. Đừng nghe người ta nói ba cái vụ tầm bậy về ổng, em sống cạnh ổng em chịu liền.

Con nhỏ coi bộ vui vẻ dữ. Nó bưng cái bo cơm lên, tiện tay với luôn lấy cái bo không của tôi, kêu:

– Vậy em về phòng tắm xíu, lát mình gặp nha!

Hẹn hò sao đây trời! Tôi nghe trong lòng mát rượi. Cảm giác dễ chịu len lỏi tới từng thớ thịt. Tôi

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT